Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Xin Chào, Kiểm Sát Viên!-Chương 43


Trước Sau

Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Chương 43

Dịch & Edit: ♥Hai chị em Mọi Mọi đáng iu ♥

Thử hỏi, sau khi tình cảm mãnh liệt qua đi qua đi thì sẽ còn để lại những cảm xúc gì?

Nếu như bạn muốn Đào Nhạc trả lời, thì cô ấy chỉ có một đáp án, đó chính là muốn kích động giết người.

Trời đã sáng, ánh nắng sớm xuyên qua bức rèm lụa màu trắng vào phòng, trong phòng vốn phải là một khung cảnh đầy cảm xúc kết hợp với một bầu không khí đầy mơ hồ, nhưng nó lại bị phá vỡ bởi một hình ảnh không hề thích hợp.

Vốn dĩ Tô Dịch Văn vẫn còn đang trong mộng, nhưng đột nhiên cảm giác được có một thứ gì đó nằng nặng đang đè lên người mình, khiến anh thở không được buộc phải thức dậy, không nghĩ vừa mở mắt ra lại thấy một bộ mặt hung thần đằng đằng sát khí, nhìn cho rõ thì ra là quả đảo nhỏ bé kia đang ngồi trên người mình, chỉ mặt có mỗi đồ lót.

Thấy trong mắt Đào Nhạc là hai ngọn lửa đang hừng hực bốc cháy, Tô Dịch Văn nghĩ, chẳng lẽ cô lại nổi giận vì chuyện đã xảy ra tối qua.

“Mới sáng sớm em không ngủ thêm một chút, mà lại muốn làm cái gì vậy hả?” Tô Dịch Văn khàn khàn giọng hỏi cô, nhưng vẫn không quên thưởng thức hình ảnh đầy nóng bỏng trước mắt.

Đào Nhạc đương nhiên cũng biết rõ cái nhìn của anh có ý xấu xa, trải qua một đêm, cô cũng đã thông suốt, dù gì cũng đã bị anh ăn sạch sẽ không còn một mẩu. Bây giờ trong lòng cô chỉ muốn làm sao có thể cho người đàn ông này nếm được vị đắng, sau đó phải phủ phục quỳ dưới chân cô cầu xin tha thứ.

Ánh mắt Tô Dịch Văn đầy tà ý nhìn cô, “Em ăn mặc như thế này, là muốn anh–”

“Anh im miệng cho em!”Đào Nhạc nạt lại anh.

Tô Dịch Văn không nói gì, nhưng đôi mắt hoa đào vẫn còn lưu luyến, một hồi sau ánh mắt anh đột nhiên dừng lại, anh nhìn thấy hình như trong tay cô đang cầm một vật gì đó…

Mở to mắt nhìn kỹ, thì rõ ràng đó là một sợi dây nịch!

“Em muốn làm gì?” Vẻ mặt Tô Dịch Văn không vui.

Đào Nhạc kéo kéo sợi dây nịt, dùng ánh mắt của một nữ vương nhìn xuống người đàn ông nào đó, “Em muốn làm gì, anh sẽ được biết ngay thôi!”

“Đừng có làm càn!”

Đào Nhạc làm lơ, cầm dây nịch để sát vào gương mặt anh, “Tô Dịch Văn, dù sao những gì xảy ra giữa chúng ta cũng là sự thật, em cũng không tính toán làm gì. Em nói cho anh biết, đã từ rất lâu rồi em đã mơ thấy em được hành hạ anh, cho nên bây giờ anh hãy ngoan ngoãn nằm yên cho em, có thể em còn nhẹ nhàng với anh một chút, nếu không thì…hừ!”

Cô nhóc này chắc tôi qua bị tất cả những việc anh làm cho cô bị rối loạn đầu óc mất rồi. Lại nghĩ ra cái trò chơi bằng roi da này sao?

Tô Dịch Văn có vẻ bình tĩnh, thậm chí còn tiếp tục cười, “Thì ra em vẫn luôn xem anh là người yêu trong mộng. Em nói sớm một chút thì tốt rồi, anh sẽ toàn tâm toàn ý phối hợp.”

“Anh là đồ không biết xấu hổ!”Đào Nhạc bị nói trúng tim đen, khuôn mặt càng lúc càng đỏ, “Ai mà nghĩ đến anh chứ, đừng có tưởng mặt mình được nạm vàng nha! Tối qua anh hành hạ em thế nào, thì bây giờ em sẽ đòi lại gấp đôi.”

“Em đòi lại bằng cách nào?” Tô Dịch Văn cố nén cười.

Đúng ha, đừng tưởng Đào Nhạc cầm được dây nịt thì điên cuồng ngang ngược, mặc dù cô từng trải qua giấc mộng đó, nhưng trò SM này không phải ai cũng chơi được, cô hoàn toàn mù tịt về chuyện này.

“Nhạc Nhạc, đừng miễn cưỡng bản thân quá, anh thấy đau lòng lắm.”Tô Dịch Văn giả vờ thương tiếc.

“Em khinh! Bớt nói lời châm chọc đi, anh coi thường em đúng không?” Đào Nhạc bị chọc giận, làm bộ giật giật dây nịt hướng tới trước ngực Tô Dịch Văn đánh.

Điệu này, Tô Dịch Văn tức giận, cô nhóc này định ra tay thật, thấy dây nịt gần chạm vào da, anh vội chộp lấy, hung dữ quát cô, “Em làm gì vậy, có thể tùy tiện chơi đùa vậy sao?”

“Em muốn đánh anh!” Đào Nhạc liều mạng giật lại dây nịt kéo qua chỗ khác rồi đứng dậy.

Tô Dịch Văn cũng đứng dậy theo, anh hướng tia nhìn về phía Đào Nhạc. Dáng người anh lại làm mũi cô muốn xịt máu văng tung tóe, trên người anh toàn là vết cào xước, không cần đoán cũng biết đó là kiệt tác của Đào Nhạc. Thế nhưng nó cũng không làm ảnh hưởng đến sự thưởng thức của cô, trái lại còn tạo nên một cảm giác muốn hưởng thụ vẻ đẹp kiểu cưỡng chế đẫm máu.

Đào Nhạc thu lại ánh mắt, cố sức tránh không nhìn tới nửa thân dưới của anh, nói một cách dữ dằn, “Sự thuần khiết của bà đây đã bị hủy dưới tay anh, thù này không báo không làm con gái nữa!”

Tô Dịch Văn vẫn bước tới không chút kiêng dè, đối diện với cô, “Em đừng có nói kiểu anh cưỡng bức em, anh lại chưa từng nói sẽ không chịu trách nhiệm! Lần này trở về anh sẽ đến nhà em, muốn ra sao thì ra, em đỡ phải làm nhiều chuyện!”

“Không được!”

“Tại sao?”

“Bởi vì…” Đào Nhạc nói không ra lý do, cô biết bản thân mình kích động vậy vì phần lớn là không chấp nhận được sự thật cô đã bị anh ăn, ngày hôm qua là lần phản kháng cuối cùng, vậy mà đáp trả cô lại là hành động thú tính này, không chỉ như vậy, bọn họ còn làm đi làm lại tới hơn nửa đêm, cả người cô nhức mỏi rã rời, cuối cùng không biết làm cách nào mà ngủ lăn quay, còn anh thì tinh lực dư thừa, ban ngày leo Trường Thành, buối tối nổi dục tính, y như uống thuốc kích thích vậy.

Trong lòng Đào Nhạc cảm thấy cự kì bất công, uổng phí cho cô đã học tán đả bao nhiêu năm, vậy mà khi đối mặt với người đàn ông này thì không còn một chút sức lực nào.

Đào Nhạc càng nghĩ càng giận, thừa dịp Tô Dịch Văn vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, lập tức nhấc chân lên, đá từ phía sau một cái. Đây chính là chiêu mạnh nhất của Đào Nhạc, nếu không phải bất đắc dĩ thì cô cũng không sử dụng đến.

Nhưng Đào Nhạc đã đánh giá thấp anh Tô nào đó, tốc độ phản ứng của người ta đúng là đã được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp mà.

Chỉ là Tô Dịch Văn không nghĩ rằng cô nhóc sẽ thật sự ra tay với mình, nhìn cổ chân nhỏ bé đang ở trước ngực mình, anh dễ dàng nắm lấy, tay ra sức phản đòn, cô Đào đang kiêu ngạo nào đó lập tức ngã chổng vó, còn bật ra tiếng la thảm thiết.

Tô Dịch Văn nhíu chặt mày, thuận thế đè lên người cô, âm trầm nói, “Em lại có dũng khí mà đá anh sao?”

“Đúng vậy, em nói cho anh biết, Tô Dịch Văn, đợi khi trở về em sẽ tiếp tục đi luyện tán đả, anh đừng tưởng anh có đai đen là giỏi, đến khi bà đây học xong, sẽ sớm tìm mà đánh anh thôi!” Đào Nhạc nói như súng liên thanh, còn thở hổn hà hổn hển.

Tô Dịch Văn lấy tay chống cằm, khóe mắt hoa đào cong lên, “Được thôi, em cứ luyện đi, khi nào luyện được một thân hình đầy cơ bắp thì anh sẽ thay em đăng kí cho em đi thi đấu.”

Đào Nhạc tức đến nỗi hàm răng va cả vào nhau, nếu như có thể cô thật muốn xé nát cái bộ mặt tiểu nhân đắc chí kia.

Tô Dịch Văn thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, đôi mắt lấp lánh, những dục vọng phải khó khăn lắm mới được dẹp yên lại trỗi dậy, anh cúi đầu xuống, tiến sát đến tai cô, giọng nói âm trầm, “Em đã có tinh thần như vậy, chúng ta làm chút gì đó để giết thời gian đi.”

‘Làm chút gì đó’ thì cô dư biết là gì, nhưng lại dùng cụm từ ‘giết thời gian’ mà nói, thì quả thật là suy nghĩ của cầm thú mà.

Nhưng mà, rõ ràng là Đào Nhạc có phản kháng, vậy mà một lát sau đã cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực, chỉ cảm giác được đôi môi cùng lưỡi của ai đó đang đốt lửa trên cơ thể mình, cô gỡ bỏ sự phòng bị và cơn giận dữ, còn không thể kìm chế được mà phát ra tiếng rên rỉ.

Tô Dịch Văn mỉm cười nhìn người nằm phía dười, đôi môi cố ý mà như vô tình cọ cọ vào cổ cô rồi nói, “Nhạc Nhạc, có một chuyện mà em cần phải hiểu cho rõ, đó là những gì trong mộng đều trái với hiện thực, cho nên không cần phải nhớ trong đầu làm gì.” Nói xong anh hung hăng tiến vào người cô, lập tức bắt đầu một cơn giày vò đầy cuồng nhiệt.

Sau đó, Đào Nhạc mới hiểu được trong lời nói kia Tô Dịch Văn đã cảnh cáo cô, cái kiểu X như trong mộng kia ở hiện thực không thể nào thực hiện được, cả đời này chỉ có thể là anh tấn công cô, cô đừng có không biết tự lượng sức như vậy.

Trời cao đất dày ơi, rốt cuộc Đào Nhạc cô đã gặp phải loại đàn ông gì vậy nè, vì sao lại khiến cô có thể vừa yêu mà lại vừa hận.

Cho nên. Với người đọc, nếu để Tô Dịch Văn trả lời câu hỏi sau khi tình cảm mãnh liệt qua đi sẽ còn lại cảm xúc gì, thì anh sẽ trả lời rất đơn giản, vẫn là tình cảm mãnh liệt thôi.

Chương 43.2

Dịch & Edit: M2sisters

Một tuần công tác điều tra nghiên cứu cuối cùng cũng kết thúc, Đào Nhạc cùng mọi người ngồi xe lửa về nhà, nhưng gương mặt lại đen thui lúc nào cũng nhăn nhó rầu rĩ.

Bạn hỏi Đào Nhạc vì sao à? Ngoài Tô Dịch Văn ra thì còn ai chọc cô tức giận thế này nữa. Hôm đó sau khi bọn họ trở về phòng mỗi người, chị tiểu Trương lập tức hỏi buổi tối tại sao không về phòng, mặt Đào Nhạc đỏ lên, ấp úng nói là đi thăm bạn rồi qua đêm ở nhà bạn luôn. Chị tiểu Trương thừa biết Đào Nhạc đang che dấu nhưng không lật tẩy cô, chỉ tùy tiện nói một câu, khi nào tổ chức tiệc vui nhớ báo chị ấy biết một tiếng để còn chuẩn bị tiền mừng.

Mặt Đào Nhạc lập tức đen lại, tuy cô và Tô Dịch Văn đã vượt thẳng ba cấp mà leo lên giường, nhưng chuyện kết hôn với cô mà nói vẫn còn khá sớm, công việc chưa ổn định, chưa thi xong nghiên cứu sinh, nắm mồ kia cô tránh càng xa càng tốt.

Ngẫm nghĩ, chuyến đi này vừa vui lại vừa buồn, tuy có thể gặp được thần tượng, hiểu rõ lòng dạ của tên cầm thú nhà cô, nhưng tất cả vẫn không thể so sánh với nỗi đau vì mất đi trinh tiết.

Tô Dịch Văn thấy cô trên đường về một câu cũng không chịu nói, dụ dỗ, an ủi kiểu gì cũng không được, nghĩ tới nghĩ lui chắc là mình đã quá sung sức, hiểu rõ tính cô vậy thì không nên sàm sỡ. Hiếm khi anh đi công tác lại gặp phải chuyện đau đầu, đúng là hễ đụng tới Quả Đào này thì anh sẽ không có giây phút nào yên ổn.

Cuối cùng cũng về tới kí túc xá viện kiểm sát, Tô Dịch Văn và Đào Nhạc cùng lên lầu, một người luôn giữ bộ dạng bĩu môi, khinh thường, một người thì bất đắc dĩ phải e dè.

Đào Nhạc vừa định mở cửa vào nhà thì bị Tô Dịch Văn kéo lại, giọng anh mềm mỏng, “Chúng ta nói chuyện với nhau đàng hoàng rõ ràng đi, em cứ giữ bộ dạng này mà không chịu trút ra anh đoán chắc sẽ bị nội thương vì phải nín nhịn đó nha.”

Đào Nhạc từ chối, “Không cần, em không sao hết!”

Tô Dịch Văn mặc kệ, túm lấy cô lôi qua căn nhà đối diện, đóng sầm cửa lại.

Trước tiên Tô Dịch Văn đặt hành lý cả hai xuống rồi đi nấu nước, trong lúc đó Đào Nhạc vẫn đứng im, cô đang muốn xem thử trong túi anh chứa thứ thuốc gì.

Làm xong tất cả mọi thứ, Tô Dịch Văn ngồi trên sofa, “Qua đây, ngồi xuống.” anh vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình rồi xem phản ứng của cô.

Chuyện này thì Đào Nhạc vẫn nghe lời, cô bước tới rồi ngồi xuống, “Có cái rắm gì thì thả nhanh đi, bà đây bận lắm!”

Tô Dịch Văn không nổi giận, tiện tay lấy túi sách mua ở Bắc Kinh ra, Đào Nhạc thật sự quên mất chiếc túi này, đêm hôm đó mãi cùng anh lăn lộn trên giường, quên mất tiêu phải xem qua cuốn sách bìa đóng gói kĩ càng thần bí kia.

“Haiz, chẳng phải anh chỉ mua một cuốn cho anh thôi sao, tặng em luôn à?” Đào Nhạc tò mò.

“Đúng vậy, đây còn là cuốn sách em thích đọc nhất.” Tô Dịch Văn vừa nói vừa đưa cuốn sách qua.

Sách mà cô thích đọc nhất? Đào Nhạc cả thấy hình như mình chưa từng nói qua cho Tô Dịch Văn biết loại sách mà cô thích, bởi vì sở thích của cô khó có thể nêu ra ở nơi thanh nhã.

Lúc Đào Nhạc mở lớp gói cuốn sách ra, thấy ngoài bìa sách in ba chữ “Đạo Đức Kinh”, cô đứng hình kích động muốn sùi bọt mép.

Mẹ ơi, anh ấy quả nhiên mua cuốn sách này.

“Sao vậy , em không thích hả?” Tô Dịch Văn mỉm cười hỏi cô, “Anh còn nhớ lần đó em hét lớn nói là thích đọc Đạo Đức Kinh, học qua bác ác, anh cố tình mua tặng em, còn là bản mới nhất, cũng không mắc tiền lắm, em phải giữ gìn cẩn thận nha.”

Đào Nhạc bị sét đánh bất động, vội vã biện bạch, “Lần đó em chỉ nói đùa thôi, sao anh lại tưởng thật vậy.”

“Có thêm kiến thức cũng không có gì sai, có thể khỏa lấp nỗi vô vị trong đầu em, cuốn sách này đối với em mà nói là rất có lợi.” Tô Dịch Văn trịnh trọng nói.

Đào Nhạc nghẹn họng, tiện tay mở rang đầu tiên, trên góc có viết mấy chữ, là hai câu danh ngôn, nét chữ rất đẹp lại tràn đầy sức sống, đưa mắt nhìn xuống dưới, còn có chữ kí, rõ ràng là Vệ Thiếu Khanh!

Đào Nhạc mất bình tĩnh, tay nâng cuốn sách bắt đầu run run, “Lão Tô, đây là anh giúp em làm đó hả?”

“Chứ em nói còn ai vào đây!” Tô Dịch Văn bất đắc dĩ, anh biết cô muốn chữ kí này tới chết đi được, tuy trong lòng khó chịu nhưng vẫn làm thỏa mãn nguyện vọng của cô.

Đào Nhạc hưng phấn đến nỗi khóe mắt nở hoa, ôm chằm lấy Tô Dịch Văn, hôn mấy cái lên mặt anh, “Anh đúng là người đàn ông của em, lúc quan trọng vẫn là anh tốt với em nhất!”

“Hứ, vậy lúc bình thường thì không tốt hả?” Tô Dịch Văn nhẹ nhàng nhéo mũi cô tỏ ý bất mãn.

Đào Nhạc lại bắt đầu cười khúc khích, tựa vào ngực anh, “Vâng vâng vâng, lúc nào anh cũng tốt hết!”

“Nhưng không còn lần sau nữa đâu, em còn thần tượng nào thì mau thu hồi lại đừng để anh biết nha!” Tô Dịch Văn cảnh cáo, anh thật chịu không nổi nếu tiết mục này diễn ra hằng ngày.

Đào Nhạc vội vàng gật đầu, ôm lấy cổ anh, “Dù sao bây giờ trong lòng em, người em sùng bái nhất không còn là Vệ Thiếu Khanh, mà là anh.”

“Thật sao?” Tô Dịch Văn không tin, nhưng trong lòng vui không tả nổi.

“Thật mà, em xin thề!”

Tô Dịch Văn mỉm cười hài lòng, lại chăm chăm nhìn cô một hồi, mới nghiêm túc lên tiếng, “Thế thì anh cũng đã tính rồi, cuối tuần này sẽ đến nhà em, nói chuyện với ba mẹ em cho rõ ràng, anh cũng không muốn cả ngày phải lo lắng thấp thỏm nữa đâu.”

Ôi trời, sao trọng tâm lại chuyển thành thế này ?

“Anh nói cuối tuần này?” Đào Nhạc thấy bất ngờ, “Vậy có gấp quá không?”

“Không phải anh gấp, mà là do em bức thôi, nếu anh vẫn không nói chuyện rõ ràng với ba mẹ em thì không biết còn xảy ra chuyện gì đây, nói không chừng ngày mai lại bị gán cho cái tội cưỡng bức nữa đó chứ.”Tô Dịch Văn nghĩ nếu như anh sớm đi chào hỏi gia đình Đào Nhạc thì lúc đó và bây giờ tuyệt đối sẽ không có sự bất đồng như vậy.

“Không được, không được, quá nhanh rồi.” Đào Nhạc cảm thấy ngay cả chính mình còn chưa có được một chút chuẩn bị nào, huống chi là ba mẹ cô.

“Nhanh chỗ nào chứ? Dù sao cũng định như vậy rồi, anh sẽ đi nói chuyện rõ ràng với ba mẹ em, yên tâm đi!” Tô Dịch Văn cảm thấy chút chuyện đó cũng không làm khó được anh.

Đào Nhạc có cả trăm mối lo, “Chuyện này để em suy nghĩ đã, ít ra cũng để em nói sơ qua với ba mẹ, chứ anh bất ngờ đến nhà em như vậy thì thật quá đường đột rồi.”

“Em bớt viện cớ giùm anh đi. Lúc ở Bắc Kinh chúng ta cũng nói đâu ra đó rồi, em còn nói gì mà chuyện gì cũng đều nghe theo anh, bây giờ lại nuốt lời à !” Rõ ràng là Tô Dịch Văn đang tức giận mà.

Đào Nhạc thoáng ngẩn ra, gương mặt nhỏ nhắn đột nhiên nhăn nhó, “Ây da, bụng của em đau quá, em muốn vào nhà vệ sinh!” Nói xong cô lập tức chạy vào nhà vệ sinh, nhanh chóng khóa cửa lại.

Tô Dịch Văn vẫn là chậm chân một bước, cô nhóc này thật biết cách làm người ta nổi nóng mà. Anh đập cửa, gào thét, “Đào Nhạc, em ra đây cho anh!”

Bên trong vọng ra một câu rên rỉ, “Em đau bụng mà!”

Thật ra cô vốn không phải bị đau bụng, chẳng qua là cô muốn thoát khỏi trọng tâm câu chuyện này thôi, làm sao biết được cô đã tự bức mình vào đường cùng chứ.

Giọng nói Tô Dịch Văn càng lúc càng lạnh, “Anh đếm đến ba, nếu em còn không chịu bước ra thì anh sẽ xông vào đó!”

“Đây là kí túc xá nhà nước, cửa cũng là tài sản của nhà nước, anh cứ phá đi, phá đi rồi anh đền!” Đào Nhạc phản kháng.

Được, còn dám tranh cãi với anh, Tô Dịch Văn cảnh cáo lần cuối, “Đào Nhạc, em có bản lĩnh thì cứ ở trong đó cả đời luôn đi.”

Vừa nói xong, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, chắc là có ai đó đến.

Tô Dịch Văn liếc nhìn cửa nhà vệ sinh một cách bất đắc dĩ, cố kiềm chế cơn giận đành phải ra ngoài mở cửa.

Đào Nhạc biết rõ hành động ngu xuẩn của mình đã chọc giận người nào đó. Cô càng không có bản lĩnh trốn trong đây cả đời, ngay đến một giờ cũng không chịu đựng được.

Đợi đã, sao bên ngoài không có động tĩnh gì vậy, lẽ nào anh bị cô chọc cho tức đến mức ngất xỉu luôn rồi? Không đâu, không đâu, thể chất anh là cầm thú, rất là mạnh mẽ, nhưng tại sao lại không có tiếng động nào cả?

Qua một lúc sau, Đào Nhạc đã có chút hoảng loạn, chắc không phải người đàn ông này đã chạy đến nhà cô đấy chứ.

Nghĩ vậy, Đào Nhạc lập tức mở cửa, hô lớn, “Lão Tô, chúng ta cùng nhau thương lượng một chút!”

Vừa chạy ra đến cửa, cả người Đào Nhạc đột nhiên trở nên cứng ngắc, ba hồn của cô đã bay mất hai rồi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đứng trước cửa chính là mẹ và dượng của Đào Nhạc. Hai người nhìn một nam một nữ trong phòng mà đùng đùng nổi giận, gương mặt mỗi lúc một dài hơn.

Đào Nhạc nghĩ, xong rồi, không cần Tô Dịch Văn đến nhà cô, hoàng thái hậu cũng đã giá lâm rồi.


Trước Sau
Loading...