Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 87


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 87: Cuộc Chiến Trong Âm Thầm

Lee Sung Min chỉ cảm thấy như bị cơn bạo bệnh, cơ thể mềm nhũn, không có tí sức lực, cậu cố gắng mở mắt ra, nhưng đôi mắt lại cứ dán chặt vào nhau, nặng nề vô cùng.

Cậu cảm thấy cổ họng khô khan, cứ như đang bốc khói, cậu mấp mấy đôi môi, định nói chuyện, mới phát hiện bản thân căn bản nói không ra tiếng.

Phát hiện này khiến cậu kinh hoàng, cậu bị sao vậy? Cậu chết rồi sao? Không lẽ, đây là cảm giác khi chết?

Ngay lúc Lee Sung Min đang hoảng loạn, đột nhiên môi cảm thấy mát rượi, cậu vô thức tham lam hớp lấy ngụm mát rượi ấy.

Không biết bao lâu sau, cậu đột nhiên cảm thấy mình có chút sức lực, khẽ động đậy, sau đó từ từ mở mắt ra.

Trước tiên đập vào mắt cậu là một khuôn mặt tuấn mĩ, lúc này, người ấy đang cầm một chén sứ thanh hoa, còn tay còn lại đang cầm một chén canh, ngụm mát rượi khi nãy là do người này cho cậu uống.

Và người này Lee Sung Min không phải không biết, bởi vì, hắn chính là thái tử gia mà cậu gặp mặt hai lần, Jo Kyu Jong.

Thấy Lee Sung Min tỉnh lại,Jo Kyu Jong không hề ngạc nhiên, hắn ta nhẹ nhàng đặt chén canh xuống bàn, mỉm cười, nói: “Thất vương phi, cậu tỉnh rồi sao?”

Ánh mắt Lee Sung Min thoáng qua tia nghi hoặc, rất nhanh cậu đã nhớ lại chuyện trước khi hôn mê, cậu hình như bị Jo Kyu Hyun tát một bạt tay, đụng phải hòn non bộ, bây giờ sao cậu lại ở đây? Hơn nữa, việc khiến cậu nghi hoặc nhất là sao Jo Kyu Jong lại ở đây?

Nghĩ tới đây, Lee Sung Min bất giác hỏi: “Ngươi….sao lại ở đây…..?

Lời nói ra, Lee Sung Min mới phát hiện tiếng của mình nghe ra rất suy yếu và không có sức, không những âm thanh nhỏ mà còn khàn khàn khó nghe.

Jo Kyu Jong mỉm cười, hắn không trả lời Lee Sung Min, mà còn đột nhiên áp sát tai Lee Sung Min, dùng âm thanh cực kì ôn nhu nói: “Mỹ nhân, cậu đừng quên, cậu lại thiếu ta một mạng nữa!”

Mạng? Lee Sung Min phản ứng lại, bất giác khẽ chấn động, đang định hỏi rõ ràng thì đột nhiên bên tai truyền lại tiếng bước chân, một âm thanh gấp rút truyền tới: “Đại hoàng huynh, cậu ấy tỉnh chưa?”

Nghe thấy tiếng có người đến, Jo Kyu Jong sớm đã rời khỏi người Lee Sung Min, đáp: “Thất vương phi đã không còn gì đáng ngại nữa rồi!”

Theo sau tiếng nói của Jo Kyu Jong, bóng dáng thon dài của Jo Kyu Sik xuất hiện trong phòng, hắn nhìn Lee Sung Min đã tỉnh, trên mặt lộ ra thái độ vui mừng, nhanh chóng bước tới trước mặt Lee Sung Min, vui mừng nói: “Cậu tỉnh rồi sao?”

Lee Sung Min lúc này toàn thân không có chút sức lực, định nói lại nói không ra hơi, chỉ có thể gật gật đầu, xem như trả lời Jo Kyu Sik.

Còn Jo Kyu Jong mặt không biểu cảm nhìn Jo Kyu Sik cả mặt mừng rỡ, đột nhiên lãnh đạm nói: “Xem ra, Lục hoàng đệ rất quan tâm Thất vương phi? Chỉ là, Lục hoàng đệ, hy vọng ngươi đừng quên việc phụ vương đã giao.”

Nghe thấy lời của Jo Kyu Jong, nụ cười trên mặt Jo Kyu Sik khẽ khựng lại, nhưng mà, rất nhanh lại nở nụ cười sao cũng được, nói: “Đa tạ đại hoàng huynh đã quan tâm, chỉ là Kyu Sik trước nay không được phụ hoàng yêu thương, dù Kyu Sik có làm trái ý phụ hoàng, phụ hoàng nhiều nhất cũng chỉ tức giận Kyu Sik thôi, chứ không vì Kyu Sik mà thương tâm! Đại hoàng huynh thân là thái tử, bây giờ với thái tử phi náo loạn như vậy, e là, đêm hôm nay đại hoàng huynh phải giải thích đàng hoàng với thái tử phi rồi!”

Nghe thấy lời của Jo Kyu Sik, sắc mặt Jo Kyu Jong khẽ thay đổi, nhưng hắn rất nhanh lộ ra nụ cười không cảm xúc, lãnh đạm nói với Jo Kyu Sik: “Đây là việc nhà của bổn thái tử, không cần phiền Lục hoàng đệ phí tâm!”

Và tiếng của Jo Kyu Jong vừa dứt, một tiếng nói băng giá khác truyền đến: “Vậy vương phi của bổn vương cũng không cần phiền đại hoàng huynh phí tâm!”

Âm thanh vừa dứt, Jo Kyu Hyun một thân bạch y từ ngoài cửa sắc mặt âm trầm bước vào, ánh mặt hắn lãnh đạm nhìn Lee Sung Min sắc mặt trắng bệt vì bị mất nhiều máu, ánh mắt thoáng qua tia phức tạp.

Nhìn thấy Jo Kyu Hyun xuất hiện, cảm xúc trên mặt Jo Kyu Jong không hề thay đổi, hắn ta cười nhẹ một tiếng, điềm đạm nói: “Thất hoàng đệ tới đúng lúc lắm, bổn thái tử đang có lời muốn nói với Thất hoàng đệ. Thất hoàng đệ nói không sai, vương phi của thất hoàng đệ, bổn thái tử sao lại phí tâm? Người có thể khiến bổn thái tử phí tâm, chỉ có thái tử phi của bổn thái tử thôi.”

Nghe thấy lời của Jo Kyu Jong, Jo Kyu Hyun và Jo Kyu Sik cùng biến đổi cảm xúc, Jo Kyu Hyun càng trầm mặt, nhìn Jo Kyu Jong, trầm giọng nói: “Lời của đại hoàng huynh là có ý gì?”

Nụ cười trên mặt Jo Kyu Jong không thay đổi, lãnh đạm nhìn Jo Kyu Hyun một cái, nói: “Ý của bổn thái tử, tin rằng thất hoàng đệ trong lòng đã rõ.”

Jo Kyu Hyun hừ nhẹ một tiếng, lạnh lùng nhìn Jo Kyu Jong, hàn giọng nói: “Đại hoàng huynh có gì cứ nói thẳng, hà tất vòng vo như vậy?”

Jo Kyu Jong hai mắt nhìn thẳng Jo Kyu Hyun, nói: “Thất hoàng đệ, ngươi là người thông minh, sao lại không hiểu ý của bổn thái tử? Không phải ngươi muốn bổn thái tử thành toàn ngươi và Lee Yoo Ra sao? Vậy thì, bổn thái tử thành toàn ngươi! Về phần phụ hoàng và Lee thừa tướng, bổn thái tử tự biết giải thích rõ ràng!”

Jo Kyu Hyun sắc mặt cực kì khó coi, hắn đột nhiên cười lạnh, nói: “Đại hoàng huynh tính toán hay thật! Yoo Ra đã là người của đại hoàng huynh, không lẽ đại hoàng huynh muốn gán có thần đệ tội danh đoạt thê?”


Trước Sau
Loading...