Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 37


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 37: A Hoàn Cũng Không Dễ Ức Hiếp (Part 1)

Tuy nhiên, tiếng tát mà Ji Yeon suy đoán lại không vang lên mà ngược lại đột nhiên vang lên tiếng thét như giết heo của quản sự ma ma.

Ji Yeon có chút nghi ngờ ngẩn đầu lên, chỉ thấy Lee Sung Min vốn sẽ bị đánh thần sắc cực kì bình thản đứng tại chỗ, còn quản sự ma ma khi nãy hung hăng đánh người giờ lại nằm dưới đất đau khổ than vãn.

Thấy cảnh ấy, Ji Yeon ngẩn cả người, nàng ta không biết sự việc sao lại như vậy nhưng mà nàng ta biết nhất định là có liên quan đến a hoàn mới đến.

Nàng ta vốn là người tâm tư khép kín, khi nãy vì Lee Sung Min cầu xin thật sự không phải bị cậu thuyết phục mà là vì nàng ta hiểu rõ con người quản sự ma ma, nàng càng cầu xin cho Lee Sung Min, quản sự ma ma sẽ càng làm khó Lee Sung Min, như vậy sẽ không thèm quan tâm đến nàng ta.

Việc này không thể trách nàng ta ít kỉ, chỉ vì hôm nay nàng ta mới quen biết Lee Sung Min, thậm chí ngay cả tên còn không biết thì làm sao nàng ta vì Lee Sung Min mà cầu xin? Hơn nữa trước khi Lee Sung Min đến đây, người duy nhất bị quản sự ma ma làm khó là nàng ta, nếu như Lee Sung Min đến đây, nếu như có thể chuyển toàn bộ sự chú ý của quản sự ma ma lên người Lee Sung Min thì ngày tháng sau này của nàng ta không phải sẽ tốt đẹp hơn?

Nhưng mà nàng ta lại không hề nghĩ tới, thô sứ a hoàn mới đến Lee Sung Min này quả không đơn giản, cậu dưới quyền của quản sự ma ma nhưng lại dám phản kháng lại, một a hoàn bình thường tuyệt đối không có gan này, nhìn cậu không chút hoang mang, khí chất như vậy tuyệt nhiên không phải là một a hoàn bình thường.

Quản sự ma ma nhìn Lee Sung Min với ánh mắt oán độc, giận đùng đùng nói với hai thô sứ a hoàn đang đứng ngẩn người: “Phản rồi phản rồi! Các ngươi đều chết hết rồi sao? Còn không mau đến dìu ta dậy?”

Hai thô sứ a hoàn giờ mới hoàn hồn, vội vàng bước lên trước dìu mụ ta dậy.

Còn Lee Sung Min thần thái vẫn ung dung, chỉ dựa vào chút võ công của lão bà a hoàn ấy mà muốn xử lí cậu? Hứ! Đúng là nằm mơ!

Mụ ta nhìn thấy thần sắc điềm đạm ung dung của Lee Sung Min, tức đến nỗi suýt nữa ói ra máu, mụ ta trở thành ma ma bao lâu nay, trước nay chỉ có mụ ta ức hiếp người khác, nào có ai dám ức hiếp mụ? Hôm nay, mụ không những bị người ta vô cớ đánh ngã xuống đất, mà người làm việc vậy chỉ là một a hoàn, cơn giận này sao mụ nuốt trôi được?

Lập tức, mụ đẩy mạnh hai a hoàn dìu mình ra, hét: “Bắt tên tiện nhân này lại cho ta! Lão nương không tin, hôm nay cậu ta có thể thoát khỏi tay lão nương?”

Hai a hoàn sau khi nghe thấy lời của quản sự ma ma, bốn mắt nhìn nhau, khẽ do dự một lúc, sau đó lao về phía Lee Sung Min.

Cậu sau khi nghe thấy lời của mụ ta, trên mặt bất giác lộ ra nụ cười khinh bỉ, cậu đợi hai a hoàn ấy đến gần, đột nhiên đưa cao chân, đá ngã một a hoàn trong số ấy với tốc độ nhanh nhất, sau đó một cước đá sau đẹp mắt, ả a hoàn còn lại cũng bị cậu xử lí.


Trước Sau
Loading...