Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 16


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 16: Kiếm Cớ Gây Sự

Thất vương phủ.

Tại ngôi vườn cũ nát, Lee Sung Min xoắn lên tay áo dài, lộ ra đôi tay trắng nõn, cùng Eun Jung dọn dẹp cỏ dại trong vườn.

Dù đây là mùa đông lạnh giá, nhưng vì lao động, trên trán Lee Sung Min đã lấm tấm lớp nước mỏng.

Vườn này vốn dĩ là hoang phế, vả lại vật dụng trong nhà cũng đã hư hại gần hết, ngoài vườn lại còn mọc đầy cỏ dại.

Khu vườn này không biết để làm gì nữa, với lớp bụi dày và cỏ dại thì Lee Sung Min có thể kết luận khu vườn này đã hoang phế rất lâu, có thể đã hơn mười năm không có người ở.

Lee Sung Min căn bản là người cầu hoàn mĩ, bây giờ lại xuyên không đến nơi xa lạ này, bị đuổi đến nơi góc vườn hoang phế, nhưng nhìn xung quanh dơ bẩn cậu quả không thể chịu được, nên mới cùng Eun Jung dọn dẹp khu vườn tồi tàn này.

Nơi đây tuy cũ nát nhưng lại khá rộng, nếu như dọn bỏ cỏ dại đi thì còn tạm ổn.

Eun Jung đem số cỏ dại đã dọn xong qua một bên, thở dốc: “Thiếu gia, người mệt không? Nếu người mệt thì nghỉ ngơi chút đi đừng làm quá sức!”

Đôi tay trắng nõn của Lee Sung Min giờ đây đã dính đầy bùn đất, cậu không mảy may để tâm đến việc đó mà đưa tay lên trán lau những giọt nước nho nhỏ, đáp: “Ta không mệt, còn một chút là xong rồi, dọn xong hãy nghỉ ngơi.”

Dứt lời, Lee Sung Min không nói lời nào nữa tiếp tục công việc dọn dẹp cỏ dại trong vườn.

Nói là vậy, từ ngày Lee Sung Min bị đuổi đến đây đã hơn bảy tám ngày, qua mấy ngày nay tịnh dưỡng, những vết thương trên người cậu đã hồi phục rất nhiều, thật ra đó chỉ là vết thương ngoài da, chỉ cần vài ngày tịnh dưỡng thì không có trở ngại gì.

Vì vậy, hôm nay cậu mới cùng Eun Jung dọn dẹp nơi đây.

Kì thực, từ lúc cậu biết được tình cảnh của mình từ Eun Jung, cậu căn bản không dự định lưu lại nơi đây, cậu muốn rời khỏi đây vì vốn dĩ cậu không phải là tên ngốc đó, cậu là người vượt thời gian đến nơi cổ đại này, trong số tiểu thuyết xuyên không mà cậu từng xem lúc ở thế kỉ 21, tất cả các nhân vật chính đều tự tạo ra cho mình một bầu trời của bản thân.

Và đương nhiên cậu hy vọng mình cũng thế, nếu không sẽ rất mất mặt các nhân chủ xuyên không?

Nhưng cậu biết việc này bây giờ không thể gấp, bởi vì đây là thời cổ đại, thân phận bây giờ của cậu là vương phi của tên đáng chết kia, thêm nữa là trên người không có ngân lượng, muốn trốn thì còn khó hơn lên trời.

Do đó việc bây giờ cậu phải làm là cố rèn luyện tốt cơ thể suy yếu này, sau đó mới có sức lực mà đối kháng với tên nam nhân bạo ngược đó chứ?

Trong lúc Lee Sung Min đang chìm trong suy tư thì ngoài vườn vọng lại tiếng bước chân.

Rất nhanh sau một quản gia ma ma đem theo hai a hoàn bước vào, chỉ thấy bà ta lạnh lùng lướt qua khu vườn rối tung kia, sau đó lại nhìn Lee Sung Min, khinh miệt nói: “Ồ? Đây không phải là vương phi của chúng ta sao? Sao lại thành ra thế này?”

Nghe thấy lời nói của ma ma, hai a hoàn theo sau cũng cười nhạo cậu, dùng ánh mắt xem thường nhìn người đang toàn thân lấm lem bùn dơ.


Trước Sau
Loading...