Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 101


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 101: Điên Cuồng

Thái tử phủ.

Yoo Ra điện.

Trong phòng khách trang trí hào hoa, đám hạ nhân đang cúi đầu đứng im không dám động đậy, biểu cảm của mỗi người đều rất kinh khủng.

Đột nhiên, “ba” (tiếng đồ bị bể) một tiếng, một tiếng vang lớn vang lên trong tẩm phòng, tiếp đó truyền đến tiếng khóc của một a hoàn, các hạ nhân đứng ở phòng khách cũng vì tiếng động này mà sắc mặt đại biến.

Tuy nhiên, trong tẩm phòng, Lee Yoo Ra cả mặt đầy oán hận, dung mạo nhăn nhó nhìn người a hoàn ngã dưới đất đang khóc thút thít, quát: “Tên tiện tì, ngươi là cố ý muốn phỏng chết bổn cung phải không?”

Dưới đất vung vãi đầy mảnh vỡ của chén sứ, nhìn rất bừa bộn, còn a hoàn ấy đang ngồi giữa các mảnh vỡ, y phục trên người bị ướt một mảng lớn, bàn tay lộ ra ngoài vừa đỏ vừa sưng như bị thứ gì bỏng qua, còn gương mặt thanh tú hiện rõ năm dấu tay.

Lúc này người a hoàn đó không dám nhìn Lee Yoo Ra, đang cầm lấy cái tay bị bỏng đau của mình, nhỏ tiếng thút thít, biểu tình trên mặt hết sức đau khổ, hiễn nhiên là bị đau mà khóc.

Tuy nhiên, cho dù như thế, Lee Yoo Ra cũng không có ý định bỏ qua cho người a hoàn đó, chỉ thấy thái độ ả ta đầy oán độc, đột nhiên đưa tay kéo lấy a hoàn đó, lớn tiếng quát: “Tên tiện nhân này, sao ngươi không nói gì? Ngươi nói đi? Có phải ngươi định hại chết bổn cung?”

A hoàn ấy bị Lee Yoo Ra nắm lấy tóc, đau đớn khó chịu, nhưng mà không dám vùng vẫy, chỉ bất lực mà khóc, miệng không ngừng cầu xin tha: “Thái tử phi….nô tỳ không có ý…..người tha cho nô tỳ đi….sau này nô tì không dám nữa……”

Còn Lee Yoo Ra vì bị Jo Kyu Jong lạnh nhạt mà nộ khí không có chỗ bộc phát, trong lòng oán hận Lee Sung Min nhưng lại không thể đi tìm Lee Sung Min để xả giận chỉ có thể đem toàn bộ giận dữ trút lên a hoàn này.

Cho nên, khi ả nghe thấy a hoàn này xin tha, không những không buông tay mà ngược lại còn nắm càng chặt tóc người a hoàn ấy mà kéo lên, móng tay dài nhọn xượt qua khuôn mặt người a hoàn đó, quát lớn: “Tiện nhân đáng chết, hôm nay bổn cung muốn ngươi phải chết!”

“Á” theo sau tiếng hét a hoàn ấy, trên mặt người a hoàn đã lưu lại vài vết thương chảy đầy máu, máu tươi dọc theo khuôn mặt người a hoàn mà chảy xuống, cơ thể không ngừng run rẩy, hiễn nhiên là cực kì đau đớn, nhưng mà sắc mặt trắng bệt không dám chống cự lại, mặc cho Lee Yoo Ra không ngừng đánh đập, và người a hoàn đó chỉ co người lại , không ngừng khóc và xin tha.

Hạ nhân đứng ngoài phòng khách tuy nghe thấy tiếng khóc và xin tha của a hoàn đó nhưng không ai dám vào trong xem, mà chỉ lộ ra vẻ mặt sợ hãi, có một số người nhát gan còn toàn thân run rẩy.

Và trong lúc quần chúng đang sợ hãi bất an thì một trận bước chân truyền đến, Jo Kyu Jong thân hình cao to xuất hiện, nhìn thấy Jo Kyu Jong đến, đám hạ nhân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhỏm, nhanh chóng tiến lên trước hành lễ với Jo Kyu Jong.

Tuy nên Jo Kyu Jong lại vì tiếng khóc ở tẩm phòng mà nhíu mày, hắn không thèm lo đám hạ nhân, lớn bước đi về hướng tẩm phòng của Lee Yoo Ra.

Đẩy cửa tẩm phòng ra, Jo Kyu Jong cơ hồ không dám tin những gì mà mình nhìn thấy, Lee Yoo Ra thái độ không chút phong thái la hét như một người phụ nữ hung hăng, chua ngoa, ánh mắt thoáng qua một tia phẫn nộ, nộ thanh quát: “Lee Yoo Ra, ngươi làm gì vậy?”

Lee Yoo Ra nghe thấy âm thanh liền quay đầu lại, nhìn thấy Jo Kyu Jong, trong lòng bất giác kinh ngạc, nhưng mà, ả rất nhanh hồi thần, chớp mắt buông a hoàn ấy ra, sà vào người Jo Kyu Jong, gọi: “Thái tử gia, người cuối cùng cũng chịu lại thăm thiếp rồi…..”

Jo Kyu Jong nhìn thấy Lee Yoo Ra sà vào người hắn ta, ánh mắt thoáng qua một tia hàn ý, thân ảnh khẽ chớp, tránh khỏi Lee Yoo Ra.

Lee Yoo Ra không ngờ Jo Kyu Jong lại tránh ra, nhất thời không kịp phản ứng lại, ngã xuống đất.

Jo Kyu Jong không thèm nhìn ả, mà chỉ nói với a hoàn đang nhỏ tiếng khóc kia: “Ngươi lui ra trước đi!”

A hoàn ấy không dám lưu lại, nghe thấy phân phó của Jo Kyu Jong, vội vàng bò dậy che vết thương chảy máu, đi ra ngoài.

Nhìn thấy a hoàn ấy rời khỏi, Lee Yoo Ra cũng không ngăn lại, mà là ai oán nhìn Jo Kyu Jong, khóc nói: “Thái tử gia, người tại sao lại đối với thiếp như vậy? Người rõ ràng biết thiếp yêu người, sao người lại đối với thiếp như vậy?”

Đối diện với sự tri vấn hoa lê mang vũ của Lee Yoo Ra, Jo Kyu Jong không vì vậy mà động lòng, hắn ta đi đến bên chiếc ghế và ngồi xuống, lạnh lùng nhìn Lee Yoo Ra, lạnh lùng nói: “Việc sai lầm mà Jo Kyu Jong ta đời này làm là không nên để ngươi tiếp tục âm mưu của ngươi trong đêm đại hôn. Lee Yoo Ra, ta không từ ngươi khỏi phủ thái tử đã là nể mặt phụ thân ngươi lắm rồi.”

Lee Yoo Ra nghe thấy lời của Jo Kyu Jong, đột nhiên thần sắc điên cuồng mà cười phá lên, chỉ thấy ả nét mặt đầy oán hận, đôi mắt nhìn chằm chằm Jo Kyu Jong, hét lên: “Jo Kyu Jong, ngươi bị tên tiện nhân kia mê hoặc rồi sao? Ha ha, ngươi hồi hận rồi sao? Tiếc là bây giờ ngươi hối hận đã không còn kịp nữa, cậu ta bây giờ là Thất vương phi, chỉ có ta, chỉ có ta mới là thái tử phi của ngươi, ngươi hãy từ bỏ ý định ấy đi!”

Jo Kyu Jong sắc mặt âm trầm, hắn ta lạnh lùng nhìn Lee Yoo Ra, tức giận đáp: “Lee Yoo Ra, chuyện của bổn thái tử, không cần ngươi quan tâm, ngươi hãy quan tâm vị trí thái tử phi của mình có thể giữ được bao lâu! Ngươi đừng cho rằng, ngươi là con gái của Lee thừa tướng thì bổn thái tử không dám từ ngươi!”


Trước Sau
Loading...