Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới-Chương 51


Trước Sau

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Chương 51: Mưa Gió Sấm Chớp

Em họ sống ở trong Viện Ngô đồng với mái ngói đen, tường quét vôi trắng, tọa lạc giữa năm cây ngô đồng, lại còn điểm xuyết thêm một vài chậu hoa tường vi.

Diệp Chiêu nói: “Em thích mùa hè, cái viện này được xây theo đúng cảnh sắc mùa hè. Bây giờ đã là tháng năm, sắp tới mùa hè rồi, đến lúc đó cây ngô đồng tỏa bóng, hoa tường vi nở, chắc là đẹp lắm đấy”.

Liễu Tích Âm đang đi loanh quanh trong phòng, nhìn khắp bốn phía, nghe những lời này của cô ấy, trong lòng rất vui mừng, miệng nở một nụ cười: “Hóa ra chị còn nhớ hết, việc sắp xếp trong căn phòng này, chắc không phải do chị làm đúng không?”.

Diệp Chiêu ngại ngùng gãi gãi đầu: “Em xem chị có giống những người con gái biết sắp xếp những việc này không?”.

Liễu Tích Âm nói: “Cũng đúng, ngày trước có lần chị nói mua ít đồ tặng em, còn đang tưởng là phấn son, kết quả là cầm theo một con cá chạy tới, ướt như chuột lột, vừa chạy vừa nhảy, dọa em sợ gần chết”.

Diệp Chiêu: “Đó là một cá thu đao rất ngon! Hơn nữa cuối cùng không phải là bị ta lén lút nấu chín sao? Em lại là người ăn nhiều nhất đấy”.

Nghĩ lại thời trẻ con, hai người đều không nhịn được cười. Hạ Ngọc Cẩn đợi đến mất kiên nhẫn, nghĩ là vợ ăn cơm cùng với em họ rồi, liền tự ngồi ăn một mình. Không lâu sau, trên trời rớt xuống những hạt mưa nho nhỏ, cứ rơi mãi không thôi, cho đến tận đêm.

Khi về phòng, Hạ Ngọc Cẩn đã tắm rửa xong xuôi, tập trung tinh thần chong đèn đọc sách. Diệp Chiêu muốn khen cậu ta chăm chỉ, đi qua ngó một cái, hóa ra là quyển “Thu cung bí hí”, mở miệng vài lần nhưng mà không nói được lời nào, thế là âm thầm quay người bước ra.

Luyện võ được hơn một tháng, mỗi ngày thêm một ít, xương cốt thân thể thêm phần rắn chắc, leo núi lưng không đau nữa, chân cũng không nhũn nữa, đoán là cố gắng thì cũng được nửa canh giờ không thành vấn đề, vì thế công phu nếu tính qua loa thì cũng hoàn thành xong rồi. Trong đầu Hạ Ngọc Cẩn đang mơ màng nghĩ đến ngoài xuân cung thì vẫn là xuân cung.

Còn về Liễu Tích Âm, cậu ta cũng không phải là không nghĩ tới.

Nhưng trong lòng đại đa số đàn ông đều có các ngưỡng thưởng thức mỹ nhân cao thấp khác nhau. Vượt qua ngưỡng này thì đều là mỹ nhân. Mỹ nhân tiêu chuẩn và siêu mỹ nhân thì sự cách biệt không lớn lắm, nếu là gặp trên đường thì chỉ khác nhau về mức độ nhìn lén mà thôi.

Lấy vợ thì lấy người hiền. Tuy nhiên người con gái đặc biệt muốn lấy về thì vẫn là chọn tính cách, gia thế, tài hoa v.v… trong số những mỹ nhân đạt tiêu chuẩn trở lên. Người thiếp đẹp chỉ là đồ chơi, đem ra chơi đùa là được rồi. Người đàn ông thực sự động lòng trước thiếp phòng không phải không có, nhưng chắc chắn là người thiếp phòng đó phải rất xinh đẹp, tính tình phải đặc biệt hợp ý, với cô ấy là hay không là siêu mỹ nhân thì cũng chẳng quan trọng.

Hạ Ngọc Cẩn bản thân cũng rất xinh đẹp, thường lưu lạc mấy nơi trăng gió, nên con mắt cũng đòi hỏi khá cao. Cũng không phải là thằng nhãi vừa nhìn thấy con gái là đờ đẫn cả người. Hạ Ngọc Cẩn thuộc loại rất có nguyên tắc, không bao giờ gặp những cô gái bám riết không rời, là vợ hoặc thiếp của bạn. Tuân thủ quy tắc và ngoan ngoãn, vì thế Hạ Ngọc Cẩn rất ít gặp phải rắc rối. Nếu Liễu Tích Âm là một hoa khôi lầu xanh, với tuyệt sắc giai nhân như thế, cậu ta nhất định phải lao tới mà nâng niu mà săn đón, nhưng lại là em họ của Diệp Chiêu, một cô nương ngoan ngoãn, vậy thì không nên đi lại lung tung.

Lắc lắc đầu, tiếc nuối một lúc, Hạ Ngọc Cẩn chuyển tâm trí từ khuôn mặt của Liễu Tích Âm sang đôi chân của vợ mình. Nhớ lại cái đêm sung sướng đó, tinh thần càng thêm băn khoăn, lại càng cảm thấy khuôn mặt của người con gái có thể biến thành cơm ăn không? Đương nhiên là kỹ thuật trên giường tốt thì càng chiếm ưu thế.

Thấy Diệp Chiêu đã lên giường ngủ, Hạ Ngọc Cẩn cũng vội vàng lên theo, đem theo ngọn lửa hậm hực phải nén nhịn hơn một tháng nay rồi, ấp ủ vài lần chân khí, chuẩn bị đầy đủ công lực, lật người nằm đè lên chuẩn bị báo mối thù đêm đầu tiên.

Tiếng mưa bên ngoài khá lớn, thỉnh thoảng có tiếng sấm sét, gió thổi cây lớn, cành cây lắc lư, phát ra một thứ âm thanh hỗn loạn.

Hạ Ngọc Cẩn cởi áo Diệp Chiêu ra, ngồi lên trên người cô, chỉnh sửa lại mái tóc dày rối tung. Sau đó cúi người xuống, cắn mạnh lên cổ cô ấy một cái, hậm hực nói: “Hôm nay để nàng biết sự lợi hại của ta đây!”.

Diệp Chiêu nghênh đón từ trên xuống dưới, bỗng nhiên nắm lấy eo cậu ta, vuốt ve, mười ngón tay từ từ trôi xuống, mắt nhắm hờ nói: “Thử thì mới biết được”.

Hạ Ngọc Cẩn lập tức như một con sói dữ, lao về phía đôi chân mà cậu ta luôn nghĩ tới, kéo chiếc thắt lưng ra. Trong cái đầu đang nóng rực của cậu ta đang đầy tiếng cổ vũ, giương cao ngọn cờ, hò hét nói: “Ta đây nhất định khiến nàng biết thế nào sung sướng tận xương!”.

Cửa ngoài bỗng nhiên có tiếng gõ cửa gấp gáp của người thị nữ: “Tướng quân… tướng quân…”.

“Đứa nào không có mắt đấy!” Hạ Ngọc Cẩn đang tuôn trào cảm xúc, thiếu mỗi nước đá bay cái đứa ngu nào làm hỏng thế trận: “Không có việc gì thì cút đi!”.

Diệp Chiêu ngăn cậu ta lại: “Việc gì?”.

Thị nữ cũng thấy Quận Vương gia rất không vui, trong lòng lo lắng, cố gắng nhỏ giọng nói: “Tiểu thư cứ khóc mãi, khuyên thế nào cũng không được. Tướng quân có thể qua đó xem sao không ạ?”.

Diệp Chiêu lật người ngồi dậy, đi giầy tất vào: “Là thiếp vô tâm, cô ấy vốn dĩ nhát gan sợ sấm”.

Hạ Ngọc Cẩn đem theo cái khát khao không được giải tỏa, đờ đẫn hỏi: “Nàng phải đi hả?”.

Diệp Chiêu ngại ngần nói: “Cô ấy rốt cuộc là một người con gái, yếu gan non tim, sợ mưa gió sấm sét. Nhất là những lúc ở thành Mạc Bắc, mất đi bố mẹ, trong lòng hay bị ám ảnh, dễ sợ hãi. Bây giờ đến nơi mới chắc là vẫn chưa quen”.

Hạ Ngọc Cẩn nghe xong, thấy người con gái này như hoa như ngọc, yểu điệu đáng yêu, từ nhỏ đã mất đi bố mẹ, thực sự đáng thương. Cậu ta là đại trượng phu, cũng phải thông cảm phần nào. Dù sao vợ mình cũng không thoát được, muốn lúc nào làm việc mà chả được? Vì thế không nên chấp nhặt chuyện vặt này. Vì thế cậu ta hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế dục vọng, khoát tay nói: “Mau đi mau về”.

Diệp Chiêu: “Ờ”.

Hạ Ngọc Cẩn ôm gối, tiếp tục bồi dưỡng tinh thần, tích lũy khí tức, nằm đợi.

Lần này, cậu ta không thể đợi được vợ về.

Diệp Chiêu sai người chuyển lời: “Tiểu thư trong lòng sợ hãi, khóc lóc không ngừng nên tướng quân ở lại ngủ cùng với cô ấy”.

Hạ Ngọc Cẩn ngơ ngẩn ngồi rất lâu bên cạnh giường. Cuối cùng uống hết một bình nước lạnh, buồn bã nằm dạng chân hình chữ đại trên giường, ngủ một mình.

Trong viện Ngô đồng, Liễu Tích Âm vừa mới lau nước mắt đi, cố gắng gượng cười. Mắt và mũi đỏ lựng lên, nhìn trông tả tơi đáng thương như hoa lê vừa bị mưa làm nát vậy. Cô mặc một chiếc áo trong màu trắng, hơi xắn tay áo lên, bàn tay ngọc ngà khẽ giơ lên xõa xõa mái tóc mềm mại, sau đó thổi tắt ngọn lửa trong chiếc đèn lưu ly. Mỗi một động tác đều vô cùng dịu dàng và đáng yêu. Cô ấy từ từ bước lên giường, dựa nhẹ vào Diệp Chiêu, thì thầm nói: “A Chiêu, em sợ lắm, nhắm mắt lại là gặp ác mộng. Trong mơ bố mẹ đều mất hết, chị lại bỏ mặc em để đi một mình, bỏ lại em ở phía sau gào thét khóc lóc thế nào, chị đều không quay lại, không dừng lại”.

Thảm kịch ở Mạc Bắc là nơi yếu mềm nhất trong lòng Diệp Chiêu. Nhiều năm trở lại đây, đối với người em họ từ nhỏ cùng cô ấy lớn lên ngoài sự thương xót vẫn là sự thương xót, chưa bao giờ mất kiên nhẫn, vì thế Diệp Chiêu vỗ vỗ lưng cô ấy an ủi: “Chị không bao giờ bỏ em đâu”.

“Đúng vậy, chị chưa bao giờ bỏ rơi em, tuy người bắt nạt em nhiều nhất cũng là chị, nhưng người chăm sóc em nhiều nhất cũng là chị”. Liễu Tích Âm nhìn lên trần nhà đen như hũ nút, nhẹ nhàng nói: “Em đánh vỡ chiếc lọ hoa xanh, chị cũng thay em nhận tội. Em nói dối bác, chị cũng thay em che giấu. Chị trêu chọc em, có đồ gì ngon cũng nhường cho em. Cuối cùng, cho dù em làm việc gì xấu đi nữa, chị cũng đều thông cảm cho em”.

Nhưng, còn gì nữa?

Diệp Chiêu buồn ngủ quá, không biết ngủ lúc nào.

Liễu Tích Âm nghiêng người, nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của cô ấy, trong đôi mắt dịu dàng đó lại rơi ra hai giọt lệ, cuối cùng lóa lên một tia sáng sắc lạnh.

Diệp Chiêu, ngươi là đồ lưu manh vô sỉ hèn hạ.

Tất cả những gì ngươi nợ ta, ta sẽ lấy lại hết.


Trước Sau
Loading...