Nhóc Con, Em Chẳng Bao Giờ Chịu Nghe Lời

Nhóc Con, Em Chẳng Bao Giờ Chịu Nghe Lời-Chương 28


Trước Sau

Nhóc Con, Em Chẳng Bao Giờ Chịu Nghe Lời

Tác giả: Mary Minhol

Chương 28

Tiểu Anh khẽ thở dài

Một nụ hôn cuồng nhiệt kéo dài hơn 5′, cô và anh xém chết vì thiếu oxi nên mới chịu buông nhau ra đó. Chứ không thôi thì đã quyến luyến không rời rồi

Thái độ của Tiểu Anh trong nụ hôn đó, không hợp tác cũng chẳng kháng cự. Cô cứ để mặc Thiên Ân muốn quậy phá trong miệng mình thế nào thì tùy, còn có một chút hưởng thụ nữa. Còn Thiên Ân thấy cô ngoan như thế lại càng điên cuồng chiếm hữu môi Tiểu Anh hơn. Sáng nay môi cô đã hơi sưng tí rồi, thêm nụ hôn cuồng nhiệt này lại càng sưng đỏ hơn thôi

Tiểu Anh đưa đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn anh rồi lại đấm anh vài phát

_Đáng ghét, lại cưỡng hôn tôi – Tiểu Anh chu môi phồng má tỏ vẻ tức giận

Khi nãy đang hôn thì không thèm chống cự, hôn xong lại mắng anh. Kì lạ

Mà trong lúc hôn khi nãy, Tiểu Anh đã bị Thiên Ân đặt 6gọn lên chân mình, ai bảo cô “cao” chi. Tư thế hiện tại chính là Thiên Ân ôm chặt cô, đầu Tiểu Anh tựa vào vai để nghe anh thì thầm. Những câu thì thầm đầy sự ôn nhu yêu thương

_Tiểu Anh, tôi yêu em

_Biết rồi – Thái độ đáp trả vô cùng hờ hững

Tuy thái độ đó anh cũng đã quen rồi, nhưng vẫn thật bó tay với Tiểu Anh

_Em có để tâm đến tôi không

Câu hỏi của Thiên Ân làm mắt cô sáng rực lên, mà câu trả lời của cô thật rất quái dị, khiến anh chắc chắn không thể không bất ngờ.

_Đương nhiên luôn phải để tâm đề phòng xem anh có giở trò biến thái với tôi không. Thật không ngờ trình độ anh quá cao, không thể đề phòng được

Nghe cô nói xong, Thiên Ân nhéo mũi Tiểu Anh mấy cái coi như cảnh báo. Ai bảo cô nói năng hồ đồ làm gì. Anh biến thái? Cho dù có cũng chỉ biến thái với một mình Tiểu Anh mà thôi. Thiên Ân yêu thương Tiểu Anh nhiều như vậy mà cô còn nói kiểu đó, thật đáng trách phạt mà

Anh phạt cô, ôm thật chặt cô vào lòng, mà cô cũng im lặng không kháng cự

_Nói cho tôi biết, tại sao khi tôi ôm em, hôn em em lại không có chút kháng cự

_Tại sao ???

Tiểu Anh cũng tự hỏi chính mình, lý do là vì sao vậy ???

Đúng là vào những lúc Thiên Ân hôn cô, ôm cô, cô đều không kháng cự, chỉ là sau khi ôm hôn xong thì cô sẽ đánh đập la mắng anh mà thôi

Lúc Thiên Ân ôm cô, cô cảm thấy mình ấm áp hơn, bớt cô đơn hơn, những buồn phiền trong lòng cũng dần bị xua tan đi. Anh rất ấm. Là anh giúp cô ổn định tâm trạng của mình

Lúc Thiên Ân hôn cô, cô bị chính sự ngọt ngào trong nụ hôn đó thu hút khiến cô không kháng cự lại mà hưởng thụ. Ngay cả khi cô chủ động hôn anh, môi vừa chạm vào như dòng điện tê giật khiến cô không thể rời bỏ môi anh

Cô không hề hay biết rằng, trong những giây phút đó, tim cô đã vô tình lỡ nhịp

Đừng có nói là cô thích anh đó chứ

Tiểu Anh nhanh chóng xua đi những suy nghĩ trong lòng, nhanh chóng chạy về phòng mình

_Đồ điên, tôi không rãnh mà thích anh

Thiên Ân ngồi ngẫn ngơ giữa bàn ăn, khẽ thở dài. Cô thật rất kì lạ mà

Trưa hôm đó, Tiểu Anh không ăn trưa (9h mới ăn sáng cơ mà) cô cứ ở lì trong phòng

15:00 – Tiểu Anh lặng lẽ đi ra khỏi nhà

Cô đi dạo chơi cho khuây khỏa tâm trạng, đầu tiên là đi đến thư viện đọcsách, thật lâu sau đó lại đi ăn kem. Đi chơi, tâm tình cũng khá vui vẻ

15:45 – Thiên Ân vẫn ở trong nhà cứ lo lắng không biết cô như thế nào. Anh nhẹ gõ cửa phòng Tiểu Anh, không gian vô cùng yên lặng, không có bất kì tiếng trả lởi nào cả. Thiên Ân đành to gan bước vào phòng cô, thật đúng là không có cô ở nhà. Anh lo lắng, không biết cô ở đâu lại không muốn Tiểu Anh trốn tránh anh. Và thế là Thiên Ân đi ra khỏi nhà để tìm cô.

Dù đang đọc sách, trong suy nghĩ của Tiểu Anh đôi khi lại xuất hiện hình bóng anh. Cô cảm thấy anh thật phiền phức, thật đáng ghét làm Tiểu Anh xém xé nát cuốn sách ở thư viện nhưng may là chưa xé. Dù sao thì khi cô ăn kem, tâm trạng cũng khá hơn một chút

Vừa ăn kem, vừa ngồi trên ghế đá của công viên, tâm trạng Tiểu Anh đương nhiên sẽ tốt. Trời có nắng nhạt, gió thổi mạnh dần, không khí cũng dần se lạnh. Cô biết chắc rằng thế nào cũng sẽ có mưa thôi, nhưng cô chưa muốn về. Tiểu Anh còn phải bận suy nghĩ

Cô tự hỏi tim mình có phải thích anh không

Tim cô im ru… Đương nhiên nói không biết nói chuyện rồi

Tiểu Anh nhớ về quá khứ… Từng khoảnh khắc trôi qua, khi nhớ lại không tránh khỏi khiến con tim lệch nhịp, rồi lại đập thình thịch, rồi mặt cô cũng đỏ lên. Tiểu Anh khẽ thở dài…

_Haizzz… Vậy là thích thiệt rồi

Nhưng cô suy nghĩ mãi vẫn không hiểu, tại sao một tên đáng ghét như vậy mà cô có thể thích được chứ. Có lẽ… bởi vì tình yêu thật sự xuất phát là không có lí do

Đáng chết, làm sao cô dám đối mặt với Thiên Ân đây. Tiểu Anh đang ngại…


Trước Sau
Loading...