Nhóc Con, Em Chẳng Bao Giờ Chịu Nghe Lời

Nhóc Con, Em Chẳng Bao Giờ Chịu Nghe Lời-Chương 17


Trước Sau

Nhóc Con, Em Chẳng Bao Giờ Chịu Nghe Lời

Tác giả: Mary Minhol

Chương 17

Thanh Thanh mở to mắt nhìn Hoàng Thiên. Rốt cuộc là từ lúc nào mà nhỏ bị Hoàng Thiên kéo xuống ngồi trên chân của cậu, từ lúc nào mà Hoàng Thiên đã tách môi nhỏ ra rồi, từ lúc nào mà môi nhỏ đã bị cậu chiếm. Gương mặt Thanh Thanh càng lúc lại càng đỏ

“Đây là nụ hôn thật sự sao”

“Ngọt quá”

Hai tay Thanh Thanh từ từ vòng sang cổ Hoàng Thiên

Ai nào biết được từ phía xa, mắt Tiểu Anh long lanh mở to tròn hết cở, Thiên Ân đứng kế bên cũng ngạc nhiên không kém

_A… Hôn rồi kia kìa

_Chậc, tiến triển nhanh vậy. Còn chúng ta thì sao – Thiên Ân chăm chú nhìn cô

_Chúng ta cái đầu anh á. Tôi và anh thì có quan hệ gì chứ – Tiểu Anh nhìn anh vô cùng cau có

_Thì quan hệ người từng hôn – Thiên Ân nhếch môi cười gian tà

_Ax. Từng hôn cái đầu anh, đồ biến thái, đồ sắc lang. Nè nè, đứng lại. Không được chạy…

Trong lúc Tiểu Anh đang mắng, Thiên Ân đã nhanh chóng chạy biến đi mất làm cô cũng phải đuổi theo anh, không những thế cô còn không ngừng la mắng nữa. Trong lòng Thiên Ân cảm thấy vô cùng vui vẻ. Thế cơ mà cả hai càng chạy lại càng ra xa chổ đu quay đứng

Sau khi đu quay quay hết hai ba vòng, Hoàng Thiên mới từ buông tha cho đôi môi bé nhỏ kia, nhưng Thanh Thanh vẫn còn ngồi ngoan ngoãn trên chân của cậu. Cả hai đều thoáng đỏ mặt, giọng Hoàng Thiên cũng trở nên lắp bắp

_Em… Khi nãy là em… Là em bị vấp ngã phải không? Anh… Anh xin lỗi. Hành động của anh… Hành động của anh thật đúng là… Đúng là đáng trách mà… Xin lỗi, xin lỗi em

Sau khi nghe hết những lời Hoàng Thiên nói, Thanh Thanh không nhịn được mà phì cười. Hoàng Thiên này, có cần thiết phải đáng yêu đến như vậy không. Khi Thanh Thanh cười, gương mặt cậu có hơi ngây ngốc một chút. Nhỏ bèn vòng tay ôm eo cậu, đầu nghiêng tựa vào vai cậu khiến cho Hoàng Thiên ngạc nhiên vô cùng

_Không phải vấp ngã đâu. Sao anh ngốc vậy

_Là…

Đối với người khác thế nào không biết, chứ đối với Hoàng Thiên mà nói, tình yêu đã làm cho cậu bị ngu ngốc rồi. Phải mất vài giây, cậu mới có thể hiểu rõ ràng sự việc xảy ra từ đầu tới giờ

_Thanh Thanh – Hoàng Thiên nhẹ giọng hỏi

_Vâng – Thanh Thanh ngước lên liền chạm phải ánh mắt ôn nhu của câu

_Anh yêu em

Tiếng nói ấy phát ra không kịp để người nghe đáp trả thì Hoàng Thiên đã cúi xuống gặm lấy đôi môi bé nhỏ của Thanh Thanh. Nhỏ vốn dĩ không có kinh nghiệm nên chỉ ngoan ngoãn tận hưởng vị ngọt trong nụ hôn ngọt ngào kia. Từng phút từng giây đều thật hạnh phúc

Khung cảnh lãng mạng này vô tình bị cắt ngang bởi…

_E hèm, quý khách, đã hết vòng quay rồi

Theo phản xạ, cả hai lập tức buông nhau ra, gương mặt Thanh Thanh thoáng đỏ bừng. Hoàng Thiên bèn nắm tay dắt Thanh Thanh đến một nơi vắng vẻ để yên tĩnh nói chuyện. Cả hai dừng chân ngồi tại một cái ghế đá không xa lắm. Ngồi đấy rồi lại im lặng một thời gian, không ai nói với ai cả. Rồi sau đó, Hoàng Thiên là người mở lời trước, nhưng lại nói một câu hết sức là…

_Em khát rồi phải không? Để anh mua nước cho em

Vừa dứt lời, Hoàng Thiên ngay lập tức bước đi mua nước ngay. Tự dưng cậu lại trở thành người thích trốn tránh. Đúng là lạ mà

Nhưng Hoàng Thiên vừa bước được 3 bước, Thanh Thanh đã chạy tới ôm chầm cậu từ phía sau. Hôm nay, Hoàng Thiên từ ngạc nhiên này lại tới ngạc nhiên khác. Căn bản là xém rối não rồi

_Sao anh lại bỏ đi. Ghét em sao

Qua lời nói đó, Hoàng Thiên nhanh chóng xoay người lại, ôm nhỏ mà đính chính

_Nhóc, sao lại nói thế. Yêu em còn không hết thì sao ghét em

_Thật không

Thanh Thanh đưa đôi mắt long lanh nhìn, đáp trả chính là cái gật đầu của cậu. Sau đó, nhỏ dụi dụi đầu vào lồng ngực Hoàng Thiên, cảm nhận từng hơi ấm trên cơ thể cậu rồi thì thầm

_Em nhận ra rằng, em yêu anh. Rất yêu, rất yêu

Cả hai đứng đó ôm nhau rất lâu, khoảng khắc ấy như ngưng đọng lại, bản thân đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mặc kệ xung quanh là bất cứ thứ gì, chỉ cần trái tim của hai người hướng về nhau. Như vậy là đã đủ rồi.

Cơ mà mới ôm có 5′ , Hoàng Thiên lại buông nhỏ ra, khuôn mặt ngây ngốc mà hỏi một câu

_Nhóc, không phải em thích Thiên Ân sao

_Hết thích rồi, thích anh cơ – Thanh Thanh nhẹ lắc đầu – Anh sao lại ngây ngốc đến như vậy

_Em thật to gan, còn dám mắng anh. Xem anh trừng trị em đây

Hoàng Thiên biến thái lại còn bị cuồng hôn (như papa) cho nên cậu mới cúi người xuống lại tiếp tục chiếm hữu đôi môi anh đào của Thanh Thanh. Con bé chỉ vòng tay qua cổ Hoàng Thiên, hai bên ngọt ngào tận hưởng

Vậy là… từ bây giờ cả hai đã có một mối quan hệ, một mối quan hệ mang tên tình yêu

Mối lương duyên này liệu có được trường tồn mãi mãi hay không đây

(Trong 1/2 chap đã hôn hết 3 lần rồi, Hoàng Thiên đừng có mà cuồng hôn giống như papa Hoàng Anh, biến thái sao di truyền quá vậy)


Trước Sau
Loading...