Nguyện Vì Anh

Nguyện Vì Anh-Chương 15


Trước Sau

Nguyện Vì Anh

Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề

Chương 15: Lãng Mạn Với Giàn Nho

Giữa sân hầu như tất cả đều là trẻ con, tiếng nhạc tiếng bánh xe chạy trên sân băng làm cho đầu người ta choáng váng, cứ một lúc lại có người té ngã, lập tức dẫn đến tiếng cười vang của người bên cạnh, người bị té ngã vừa đứng lên vừa ân cần hỏi thăm ‘mẹ’ của ai đó.

Đám người Gia Vũ sớm đã mệt muốn chết, ngồi ở ven sân ngẩn tò te mà nhìn cô bạn đang chơi điên cuồng trong sân kia. Không biết cô nhóc hôm nay ăn phải thần dược gì, chơi cả một buổi chiều cũng không chịu nghỉ ngơi chút nào, ngã sấp xuống không kêu đau, đứng lên tiếp tục trượt.

Bánh xe lăn lông lốc rồi lại lăn lông lốc vang lên, vị thần đó mồ hôi đầm đìa trượt đến. “Anh Cẩn Ngôn lại chơi với em đi!”

Cẩn Ngôn lập tức cúi đầu mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, làm như không nghe thấy.

“. . . . . . Gia Vũ!”

Gia Vũ tựa vào ghế ngửa đầu lên ngáy o o. Nhất Nhất với Minh Nguyệt thì kề vai sát cánh thì thầm to nhỏ với nhau, căn bản là thờ ơ.

“Tớ sẽ trượt với cậu thêm một lát?” Đàm Vi mỉm cười nhìn cô nhóc.

“Không cần, vết thương cậu còn chưa khỏi, đừng đụng vào rồi miệng vết thương lại bị rách. Aizz, mấy người các cậu thật là,” ngón tay chỉ vào từng người một, “Thật vô dụng, cơm ăn lúc trưa đi đâu hết rồi hả? Mới có chút xíu đã than mệt!”

Không có người tiếp lời, tiếp tục bảo trì tạo hình vừa rồi.

“Cậu cũng nghỉ một lát đi, cũng chơi hết cả buổi trưa rồi.”

“Không nghỉ, tớ còn muốn chơi!” Cô nhóc thần khí bưng bừng lướt qua một vòng lại tiến vào giữa sân.

Gia Vũ đúng lúc tỉnh lại, huých bả vai của lão đại vẻ mặt có vẻ e sợ. “Nữu Nữu điên rồi?”

Vừa khéo người điên vừa bị nhắc tới kia trượt đến bên cạnh, Đàm Vi mỉm cười hì hì nói: “Nhóc. . . . . . Gia Vũ nói cậu điên rồi!”

Gia Vũ vội vàng ngửa đầu tiếp tục khò khò.

Cô nhóc phá lệ không cãi lại, chỉ phóng tới hai ánh mắt bất mãn, xoẹt một cái lại trượt đi.

Cẩn Ngôn như có đăm chiêu nhìn qua.

“Nhìn cái gì?” Đàm Vi liếc cậu bạn, “Đi a, để cô nhóc chơi một mình có gì vui chứ.”

“Cậu tên trọng sắc khinh bạn này. . . . . .” Từ trong kẽ răng rít ra một câu, hắn bày ra bộ mặt một đống đi ra sân băng.

Cẩn Ngôn là người thông minh, hẳn đã nhìn ra chút gì đó, chẳng qua nếu hắn đã không hỏi, Đàm Vi cũng lười nói. Nữu Nữu sợ lão mẹ biết, thêm nữa trường học cũng cấm đoán học sinh yêu sớm, để cho người ta biết không phải là làm cái bia sống cho người ta đánh mắng sao. . . . . . Giấu giếm suốt trong một thời gian dài, Gia Vũ Nhất Nhất mọi người mỗi ngày đều chơi chung với nhau căn bản không ai nhìn ra được. Cũng không phải nói bọn họ trì độn, chỉ là Nữu Nữu từ nhỏ liền bám người, ai đối tốt với cô nhóc, cô nhóc liền đeo dính người đó, Đàm Vi đối tốt với cô nhóc, vừa làm tài xế vừa làm thầy giáo, cô nhóc đeo dính lấy Đàm Vi làm cái đuôi cũng chẳng có gì lạ.

Kỳ thực cũng không phải cố ý giấu giếm, hai đứa nhỏ này nhìn cũng không giống yêu đương, một đứa mít ướt một đứa là phần tử bạo lực, nói hai người bọn họ là một đôi phỏng chừng không có bao nhiêu người tin. Hơn nữa, cùng nhau đi học hay tan học thì thế nào? Đi nhờ xe đạp thì thế nào? Nói chuyện nhiều với nhau thì thế nào? Trước kia Nữu Nữu với Cẩn Ngôn Gia Vũ cũng như vậy, hiện tại chẳng qua thêm một Đàm Vi nữa mà thôi. Huống chi tất cả mọi người đều biết Đàm Vi là anh trai của cô nhóc, aiz. . . . . . anh trai em gái chơi cùng nhau cũng rất bình thường. Tóm lại một đoạn thời gian rất dài không có người nào đem mối quan hệ của bọn họ nghĩ theo chiều hướng khác.

Chủ nhiệm lớp thầy giáo Trương tìm tới lớp trưởng để hiểu rõ tình huống, nói bóng nói gió nhắc tới bạn học Thẩm Tư Kỳ với học sinh năm nhất cao trung quá thân thiết. Lớp trưởng lắc đầu thẳng căng: Thầy giáo ngài nói hai người bọn họ a, yên tâm, là anh em!

Tốt, cặp đôi này ở trường học cơ bản là không gặp trở ngại.

Chủ nhật thừa dịp giáo sư Đàm ra khỏi nhà, lũ nhỏ chạy tới nhà Đàm Vi chơi. Mục đích là ăn, mái nhà Đàm Vi có rặng cây nho, từng dây nho chín mọng hướng bọn họ phát ra lời mời chân thành. Đám quỷ đói đó vác ghế đến nằm ở phía dưới ăn cả một ngày, lúc buổi tối ăn cơm đều đồng thanh hô lên ê răng.

“Lão đại,” Nhất Nhất vỗ cái bụng phình lên có đề nghị nhỏ, “Tớ đến nhà cậu làm người làm vườn được không?”

Gia Vũ bĩu môi nói cô nhóc chính là thèm nhỏ dãi nho nhà Đàm Vi thì có.

“Nhà của tớ chỉ thiếu mỗi người thông toilet.” Đàm Vi nhìn biểu cảm buồn bực của cô nhóc mà cười hắc hắc.

Nữu Nữu nhìn chằm chằm vào đám lá xanh mượt trên đỉnh đầu ngẩn người.”Làm sao có thể thường xuyên ăn nho?” Nơi này là miễn phí, nhưng ở nhà người khác thì sao, không thể mỗi ngày chạy tới ăn. “Nếu không thì trồng ở ban công nhà tớ một ít.”

“Ban công trồng không tốt, phải có đất trống mới được.”

“Có.” Nhất Nhất búng tay một cái, “Bên cạnh nhà chúng ta không phải có đám đất trống sao?”

—–

Bên mặt tường vây đằng sau Gia Thuộc lầu có mảnh đất hoang bỏ không, góc tường vừa khéo cũng còn một mảnh đất nhỏ. Đàm Vi nói trồng loại này thích hợp.

Hai nha đầu nhìn hai cái nhánh trơ trọi líu lưỡi không nói nên lời: “Đây là nho?” Vì sao ngay cả lá đều không có.

“Hai Lúa lên thành phố.” Gia Vũ khinh bỉ hai cô nhóc.

Không nói hai lời mỗi người một bên ôm lấy cánh tay hắn dùng sức lắc, giẫm hư những mầm hẹ của nhà bên cạnh. “Ai cáo trạng thì người đó là heo.” Nhất Nhất đem những thứ bị giẫm nát kéo ra, đào hố chôn vùi đi, vừa lòng xoa tay. “Nhìn không ra đâu.”

“Còn có thể làm phân bón.” Nữu Nữu gật đầu.

Gia Vũ nhìn thấy mà mắt trợn trắng, ở giữa bị nhổ đi một đám lớn, người mù mới nhìn không ra!

Hai tên Hai Lúa kia ngồi xổm xuống hỏi đại sư phụ: “Đây đều là gì vậy?”

“Đây là cây giống bình thường, đây là nhánh nho loại tốt,” Đàm Vi chỉ cho các cô nhóc xem từng cái một, “Dùng để chiết cây” Đàm Vi lấy ra kéo và dao nhỏ từ trong bao ra tỉa cắt, cuối cùng dùng nhựa plastic mỏng băng bó lại.

“Oa, lão đại thật lợi hại, ngay cả chiết cây cũng biết nha.” Nhất Nhất sùng bái sát đất.

“Lúc học môn sinh vật không phải đã học qua rồi sao?”

“Hai đứa nó thì biết cái gì!” Gia Vũ khinh thường, “Một đứa nghiên cứu Kim Dung một đứa nghiên cứu Quỳnh Dao, không có chút tri thức phổ cập. Thất học.”

Tốt lắm, Hai Lúa biến thành thất học rồi. Hai đứa thất học đem kẻ bác học tri thức kia đè lên trên đất lấy bùn đất trát vô mặt hắn, hắn phản kháng mạnh, rau hẹ dưới chân lại thêm một đám gặp họa.

“Được rồi được rồi, đợi lát nữa rau hẹ sẽ bị các cậu giẫm nát hết.” Đàm Vi thấy buồn cười kéo ba đứa nhóc kia ra, “Đừng giẫm vào cây nho giống. Đi lấy nước đến.”

Gia Vũ lấy cái thùng nhỏ múc nước giội lên.

“Lúc nào thì có thể ăn?” Nữu Nữu tha thiết mong hỏi.

“Nếu mọc tốt thì sang năm có thể ăn.”

“Năm nay không thể ăn sao?”

“Có thể ăn.” Khuôn mặt hai cô nhóc cười tươi như hoa, Đàm Vi lúc này bổ sung thêm một câu, “Gặm lá.”

“Hiện tại ngay cả lá cũng không có mà gặm.” Nữu Nữu thất vọng ngồi xổm xuống sờ lên hai nhánh cây trơ trọi, “Nho a, van cầu cậu mau nhanh lớn a, lớn lên rồi tớ sẽ ăn cậu.”

Đàm Vi không dám khen tặng cách cô nhóc làm đất màu mỡ lên này. “Nếu nó nghe hiểu chắc không dám lớn quá.”

“Cứ như vậy bỏ mặc nó hả, người khác không nhìn thấy giẫm lên nó thì làm sao bây giờ?” Nhất Nhất vừa nói vừa búng lên hai cái cột kia.

“Đi!” Gia Vũ gạt đi móng vuốt của cô nhóc, “Không bị giẫm chết mà bị cậu búng chết đó. Đi, tìm chút gì đó vây nó lại.”

“Tốt nhất là làm bằng tre trúc!” Đàm Vi nói.

“Biết. . . . . .”

Nữu Nữu còn đang xách thùng vừa tưới nước vừa niệm kinh.”. . . . . . Thiên linh linh địa linh linh, cầu xin Bồ Tát mau giáng lâm, phù hộ các cậu mau mau lớn lên. . . . . .”

“Bồ Tát nói bọn họ sắp chết đuối rồi.” Đàm Vi lấy lại cái thùng.

“Cậu nghe thấy?” Bất mãn trừng mắt nhìn Đàm Vi, không dám tưới nước nữa. “Đến lúc đó không biết có lớn lên giống cây nhà cậu không ?”

“Loại nào ?”

“Giống trên mái nhà nhà cậu đó, đều có thể hóng mát được.”

“Chỉ cần không chết thì sẽ như thế.”

Nói cái gì không biết nữa! Nữu Nữu vuốt ve hai cành nho lẩm bẩm, mau chóng mau chóng lớn lên nha, sang năm có thể trưởng thành giống như cây bên nhà hắn, đến lúc đó dây nho càng ngày càng to càng dài càng nhiều, che phủ khắp cả vườn, khắp nơi treo đung đưa những chùm nho lớn nhỏ, cô nhóc nắm tay ai đó đi dạo dưới vườn nho, khát nước liền hái một quả nếm thử, cậu một quả tớ một quả, chàng chàng thiếp thiếp. . . . . .

“Nghĩ cái gì chứ?” Đàm Vi giật nhẹ đuôi tóc của cô nhóc, cánh tai đỏ hồng ngây ngô cười.

“A?” Cô nhóc phục hồi tinh thần lại rồi ôm mặt ngại ngùng, “Không nói cho cậu nghe.”

“Không nói thì thôi.” Dù sao đợi lát nữa cô nhóc sẽ hết nín nổi.

Quả nhiên đợi một lát sau, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhóc tiến đến trước mặt Đàm Vi. “Sao cậu không hỏi nữa hả ?”

“Tự cậu nói sẽ không nói cho tớ nghe.”

“Vậy cậu hỏi tiếp đi.”

Đàm Vi liếc nhìn cô nhóc một cái. “Uhm.”

Cô nhóc liền lập tức lộ ra biểu cảm mê mẩn. “Tớ suy nghĩ a, đợi giàn nho lớn lên sẽ biến thành như cái lều bạt ấy, chúng ta có thể đi tản bộ dưới giàn nho, cũng không sợ mặt trời chiếu nắng, muốn đi bao lâu liền bấy nhiêu, đói bụng còn có nho ăn.”

“Cậu ở luôn đây cho rồi, tớ cất cho cậu căn phòng nhỏ.”

“Đúng rồi, như vậy cũng rất tốt.” Cô nhóc tưởng thật cắn móng tay cân nhắc cẩn thận, “Có ăn có uống, phóng tầm mắt một cái là khung cảnh xanh biếc, chúng ta lại làm thêm mấy chiếc ghế đá, uống uống trà nói chuyện thi từ ca phú, buổi tối xuyên qua những tán lá cây ngắm sao trời, hưởng thụ làn gió mát trăng thanh, nha. . . . . . Rất lãng mạn quá lãng mạn đi. . . . . .” Đôi mắt của cô nhóc nổ bùm bùm những đốm lửa cháy sáng a.

Lời này nghe thấy ghê răng, nhưng Đàm Vi say mê chính là lúm đồng tiền bên khóe miệng cô nhóc, nhìn không chuyển mắt. “Cậu thích ở chung với tớ không?”

“Thích.”

“Vì sao?”

Cô nhóc ngắm hắn cười. “Cậu đẹp trai.”

“. . . . . .” Lòng tự tôn bị tổn thương rồi.

“Nè nè cậu vì sao thích tớ?”

Đàm Vi tức giận. “Vì cậu ngốc.”

Sao lại thế a. . . . . . Nữu Nữu thất vọng nhoẹt miệng. “Trong tiểu thuyết cũng không viết như vậy . . . . . .”

“Tiểu thuyết nói linh tinh. Các cậu xem tiểu thuyết thầy giáo không nói gì à?”

“Nói cái gì? Thầy giáo Trương nói, Quỳnh Dao miêu tả những đoạn tả cảnh cực kì tốt, bảo chúng tớ lúc làm văn có thể đọc sách của cô ấy.”

“ Thầy giáo các cậu thực khác loại.”

“Thầy giáo chúng tớ có hiểu biết cực kì, không câu nệ quá dựa vào giáo trình tài liệu, không cố chấp bắt theo một trường phái nhất định, cổ vũ chúng tớ phá vỡ những cách thức cố hữu, tăng cường ý thức sáng tạo, xây đắp lên một bản thân hoàn toàn mới! Do you understand?”

Đàm Vi buồn bực xoay mặt đi. “Tớ là thất học.”

Nan tre đã được cầm trở về, hai nam sinh bện thành hàng rào ngăn cách đám rau trên ruộng, để tránh người khác không chú ý tới giẫm lên. Nhất Nhất sợ có người cố ý phá hư, còn làm tấm ván gỗ làm biển báo, viết lên: nơi này có nho, kẻ không đi đường vòng, giết! Mặt sau còn vẽ cái đầu lâu.

Đáng nhắc tới là, hôm sau chủ nhân của đám cây giống rau hẹ kia chửi ầm lên, mắng đứa nào không có mắt nhổ sạch đám rau hẹ của nhà bà ấy trồng. Nữu Nữu Nhất Nhất Gia Vũ nấp sau cây nhìn bà ấy tận tình mắng nhiếc.


Trước Sau
Loading...