Nắng Gắt

Nắng Gắt-Chương 38


Trước Sau

Nắng Gắt

Chương 38

Dịch: Sahara

Tôi không biết nên nói gì cho phải. Có lẽ anh cũng vậy

Trong lòng hỗn loạn bao nhiêu suy nghĩ, anh đưa tôi về tới kí túc, dọc đường chúng tôi không nói một câu. Thậm chí lúc xuống xe, anh cũng chỉ gật đầu.

Tôi nhìn anh lái xe rời đi, mãi tới khi bóng dánh chiếc xe biến mất.

Hôm sau, tôi vác hai vành mắt thâm quầng đi làm.

Trước khi chuông báo bắt đầu giờ làm việc vang lên, tôi không tự chủ được mà nhìn về phía phòng làm việc của anh mấy lần. Đến giờ làm mà vẫn chưa thấy anh đâu.

Đúng lúc ấy giám đốc Trương gọi tôi vào phòng làm việc: “Tiểu Nhiếp, phó giám đốc Lâm có liên lạc với cô không?”

Tôi lắc đầu.

“Tôi gọi điện thì cậu ta tắt máy.” Giám đốc Trương có vẻ sốt ruộc, nhưng chỉ nhìn tôi mà không nói gì. Sau đó ông ấy hàn huyên với tôi vài câu về cha tôi, rồi khách khí tiễn tôi ra ngoài.

Đến trưa, tôi nhìn di động nhưng cuối cùng vẫn không gọi.

Buổi chiều, giám đốc Trương triệu tập cuộc họp ngắn, thông báo công việc thời gian tới sẽ do ông ấy phụ trách, phó giám đốc Lâm xin nghỉ mấy ngày đi du lịch.

Chỉ là đi du lịch…

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không hiểu sao lại cảm thấy phiền muộn trong lòng.

Tôi gọi điện cho cha, bình thản kể lại toàn bộ sự việc cho cha. Vốn tưởng rằng sẽ không để lộ ra bất cứ tâm tư nào, nhưng không ngờ đến phút cuối lại không nhịn được châm chọc cha tôi một câu: “Cha, thế này có được coi là “mẹ nào con đấy” không?”

Mẹ của Mã Niệm Viên chê bai người chồng của bà ta nghèo khổ, bám víu lấy một người ở vị trí cao hơn. Còn Mã Niệm Viên, cô ta vừa nghe tin Lâm Tự Sâm bị tai nạn liền thờ ơ ngay cả đến thăm cũng không. Cô ta lại còn chủ động nói với cha tôi, có lẽ cũng là muốn tranh thủ một chút lòng thương cảm của cha tôi. Thật là… chẳng lẽ Lâm Tự Sâm còn phải cần tới sự chịu trách nhiệm của cô ta sao?

Lễ độ tới mức nực cười! Thật đáng hận!

Mấy ngày sau vẫn chưa thấy Lâm Tự Sâm xuất hiện. Tôi không kìm được suy nghĩ lung tung, rốt cuộc anh đi đâu? Đi môt mình hay đi với ai?

Anh có thể đi xa lắm không? Có dứt khoát quên tôi không?

Không đúng không đúng!!! Tôi đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế này? >_“Hi Quang, lần đầu thấy em là ở bữa tiệc của mẹ nuôi em. Thực ra anh không muốn tới dự, rất nhàm chán, không bằng ngồi đọc tạp chí y học còn hơn! Mãi tới khi anh phát hiện ra em.

Khi ấy, em đang nổi giận với một cô gái nào đó, mọi người ai cũng nhìn về phía em. Lẽ ra anh cũng nên giống họ, đồng tình với cô gái bị em mắng đến phát khóc kia, nhưng anh lại hoàn toàn bị em thu hút. Anh cảm thấy dáng vẻ em lúc ấy rất chói mắt.”

Tôi cũng có lúc như vậy ư? Lúc nổi nóng hóa ra là khác hẳn người thường? Lần đó khi thấy cha đưa hai mẹ con Mã Niệm Viên tới dự sinh nhật mẹ nuôi, tôi tức điên người. Cha đưa họ tới thì mẹ tôi chịu đựng thế nào cho kham? Đã vậy, cô ta còn giả vờ tỏ ra đáng thương, tôi còn chưa nói gì cô ta đã bày ra cái bộ dạng bị bắt nạt.

“…Anh nghĩ, anh nhất định phải tìm cách làm quen với cô gái này. Vừa đúng lúc Thiệu Gia Kỳ giới thiệu với anh bạn bè cậu ta, trong đó có cả em. Hiện giờ thì anh đã hoàn toàn có thể khẳng định, lúc đó em không hề chú ý tới anh nên mới không có ấn tượng. Anh cố gắng tiếp cận em nhưng em thoắt cái đã biến mất khỏi buổi tiệc. Anh nghĩ, thôi thì không cần gấp gáp như thế, anh có thể nghĩ một phương án hoàn thiện hơn.

Thế nên, mấy ngày sau khi nhận được lời mời tới Vô Tích của em, anh vô cùng mừng rỡ.

Hôm ấy anh đã hoàn thành cuộc phẫu thuật một cách thành công. Xong việc anh lập tức lái xe tới Vô Tích. Anh hoàn toàn không ngờ, cuộc phẫu thuật ấy lại là cuộc phuật cuối cùng của anh.

Trên đường cao tốc, anh gặp phải tai nạn.

Tính mạng không nguy hiể, nhưng không thể nào thực hiện được ước mơ bác sĩ ngoại khoa hàng đầu nữa. Ngoài tay ra, cả mắt của anh cũng bị tổn thương, khoảng thời gian phải che băng nằm trên giường bệnh, anh đã nghĩ, chẳng lẽ đây là cái giá anh phải trả để gặp được cô gái kia? Anh sẽ không giận cá chém thớt mà tìm cô ấy trả thù, thậm chí cũng sẽ không nói với ai rằng vì đi gặp cô ấy mà anh bị tai nạn. Thế nhưng, anh vẫn luôn thắc mắc, vì sao cô ấy không tới thăm anh?

Không nhìn thấy, nhưng em đã trở thành cái bóng ám ảnh trong trái tim anh,.

Thà rằng đừng bao giờ gặp.

Bởi vậy sau khi nghe người khác nói em thực tập tại đây, anh đã rời khỏi tổng công ty, chuyển tới công ty con ở Tô Châu. Thật không ngờ, em hoàn toàn không nhận ra anh.

Phải rồi, làm sao em nhận ra anh được chưa? Người mời anh đi Vô Tích đâu phải là em…

Nhưng Hi Quang, từ trước tới giờ, anh vẫn luôn là vì em mà đến.”

Em đã trở thành cái bóng ám ảnh trong tái tim anh…

Tôi đờ người ra đọc bức thư. Không ngờ người khiến anh thảm hại thế này lại là Mã Niệm Viên. Như vậy, người trở thành cái bóng ám ảnh trong trái tim anh ấy lẽ ra phải là Mã Niệm Viên chứ, sao lại là tôi được.

Không không, cái suy nghĩ này vừa mới nhen nhóm trong đầu tôi đã lập tức bị tôi xóa sạch.

Làm sao có thể là người khác? Trong lòng Lâm Tự Sâm, từ trước tới giờ chỉ là….

… Là tôi.

“…từ trước tới giờ, anh vẫn luôn là vì em mà đến.”

Rõ ràng chỉ là một câu nói trên giấy nhưng trong đầu tôi lại xuất hiện hình ảnh Lâm Tự Sâm ôn tồn đứng trước mặt tôi nói ra câu ấy, tôi dường như có thể nghe được giọng nói dịu dàng của anh.

Bỗng nhiên, một cơn kích động khiến tôi cầm lấy di động, tìm số của anh, ngón tay không chần chừ bấm nút gọi. Đầu dây bên kia cũng không cho tôi một giây do dự, đã có người nhận máy rất nhanh.

Mãi mà chúng tôi vẫn im lặng. Cuối cùng tôi đành mở lời trước: “Lâm Tự Sâm.”

Có lẽ lúc bấy giờ anh mới xác định được tôi là ai: “Hi Quang.”

“Em nhận được thư của anh rồi.”

“Ừm.”

“Bưu thiếp đẹp lắm.”

“Em thích là được rồi.”

“Anh đi nơi khác du lịch à? Bao giờ quay về?”

Bên kia ngừng một chút mới đáp: “Giờ anh đang ở ga tàu hỏa, sáng sớm mai sẽ tới Tô Châu.”

“Ừm, quay về Tô Châu có đi qua Vô Tích không? Nếu có, hay anh xuống Vô Tích đi.”

Không hiểu vì sao tôi lại nói ra những lời này. Nói xong, cả hai đều im lặng.

Một lúc sau, tôi mới nghe được giọng anh vang lên: “Hi Quang, em xác định chứ?”

“…Ừm, khoảng mấy giờ anh tới Vô Tích. Em đón anh.”


Trước Sau
Loading...