Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 305


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 305: Chương 197

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/controllers/Story.php
Line: 888
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.4/application/controllers/Story.php
Line: 888
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

“Chị nhất định phải tin, em lập tức nói với anh Mặc!” Lục Minh Viễn nói xong tức giận đạp chân ga, dẩu môi giống như ai bắt nạt mình vậy.

Lúc này xe vững vàng chạy lên trước, Lục Minh Viễn quay đầu tập trung lái xe, Tô Song Song lại tỏ vẻ hoảng sợ vẫn nhìn chằm chằm vào cậu ta, với dung lượng bộ não của cô, thật sự không nghĩ ra mình nên nói cái gì.

Loading...

“Cái đó…” Tô Song Song thử câu thông bình thường với cậu nhóc này một chút, nào biết Lục Minh Viễn thật sự vẫn tức giận, vốn không để ý tới Tô Song Song, đợi đến khi ngừng xe lại, cậu ta đột nhiên lấy điện thoại di động ra.

Sau khi điện thoại thông, khi Tô Song Song nghe thấy một tiếng “Anh Mặc” kia, cả người Tô Song Song không tốt rồi, cô sững sờ nhìn Lục Minh Viễn.

“Anh Mặc, anh về nhà, bây giờ em đang ở chung một chỗ với chị Song Song.” Lục Minh Viễn nói xong, vốn không nghe Tần Mặc nói gì, tút một tiếng quả quyết cúp điện thoại.

Trái tim nhỏ của Tô Song Song run lên, nhìn Lục Minh Viễn trong mắt càng nhiều không giải thích được thêm, đầu óc cậu nhóc này tuyệt đối có vấn đề, nếu không dám lanh lẹ cắt đứt điện thoại của Tần Mặc như vậy.

Tô Song Song suy nghĩ một chút vẫn nên chuồn trước đi thì tốt hơn, tránh cho đầu cậu nhóc này nóng lên, một khi làm ra chuyện gì, đến lúc đó cô muốn trốn cũng không thoát.

Nào biết Tô Song Song vừa mới xuống xe, Lục Minh Viễn cũng xuống xe theo, đi đến trước mặt Tô Song Song, hơi cúi đầu, mắt to ngập nước giả bộ đáng thương nhìn Tô Song Song, nhìn khiến Tô Song Song vốn lẽ thẳng khí hùng trong nháy mắt cảm giác mình là một quả trứng thối lớn.

“Em… Em định làm gì!” Tô Song Song lắp ba lắp bắp tính toán hỏi trước một chút xem cậu ta rốt cuộc định làm gì, tránh cho lại hiểu lầm cậu ta nữa.

Lục Minh Viễn làm bộ đáng thương nhìn Tô Song Song, mím môi, dáng vẻ kia thật sự có lực sát thương quá lớn, cậu vừa mở miệng, đã lộ tất cả giá trị con người của mình ra ngoài: “Chị Song Song, tiền của em không thể ít hơn anh Mặc, em có thể chuyển toàn bộ tiền sang tên của chị.” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Cậu ngẫm nghĩ rồi lại nói tiếp: “Em sẽ đối xử tốt với chị, còn tốt hơn anh Mặc đối với chị, tính tình em cũng tốt, sẽ không lạnh như băng giống như anh Mặc, chị chọn em có được không?”

Tô Song Song thật sự bị giật mình, cô nhìn xem bốn phía, thật sự muốn hỏi người này một chút, có phải cô xuất hiện ảo giác rồi không, rốt cuộc náo loạn đến thành trêu chọc thiếu niên này từ chỗ nào.

Lục Minh Viễn nhìn thật sâu vào đôi mắt Tô Song Song, đầu độc nói: “Chị Song Song, chỉ cần chị gật đầu, một số tiền lớn cưng chiều một đống lớn, chị có thể hạnh phúc hơn bây giờ nhiều, chị chọn em như thế nào?”

Tô Song Song cũng nhìn Lục Minh Viễn, bây giờ đã sinh ra ghét bỏ người này, nếu như cậu ta thật sự là bạn bè của Tần Mặc, làm sao lại nói lời như vậy.

Tô Song Song lui về phía sau một bước, trong mắt đã không che giấu được ghét bỏ, cô bình tĩnh nói: “Cho dù cậu tốt nhường nào, cậu cũng không phải là Tần Mặc.”

Lục Minh Viễn nghe lời này, hơi sửng sốt, ngay sau đó nhẹ nhàng bật cười, cười cười, cười lớn, cười đến nước mắt cũng chảy ra.

Tô Song Song càng ngày càng cả thấy thứ hàng này là xà tinh bệnh, hơn nữa còn là màn cuối, xoay người định chạy, lại đột nhiên va vào trong ngực người nào đó, bị sợ đến Tô Song Song thiếu chút nữa kêu ra.

“Anh.” Đôi tay Tần Mặc đặt trên vai Tô Song Song, để cho cô buông lỏng, Tô Song Song nghe là giọng của Tần Mặc, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, mới vừa rồi cô còn tưởng là người do Lục Minh Viễn mang tới, định thẹn quá thành giận bắt cóc cô đấy.

Lục Minh Viễn nhìn thấy Tần Mặc tới, vuốt vuốt bụng mình, cuối cùng không cười nữa, chỉ có điều trên mặt vẫn mang theo nụ cười chế nhạo nói: “Em nói anh Mặc này, anh tìm đâu ra thứ đồ đáng yêu như vậy! Không trách được a Tiêu không quản gọi chị ấy là nhị manh hóa!”

“…” Tô Song Song nghe nói như thế, xoay người, hung dữ trợn mắt nhìn Lục Minh Viễn, vẫn hơi cảnh giác với cậu ta.

Tần Mặc không muốn để ý đến cậu ta, lôi kéo Tô Song Song trực tiếp lên lầu, Lục Minh Viễn lại nhanh hơn hai bước chân chặn trước mặt Tần Mặc và Tô Song Song.

“Được rồi! Được rồi! Không phải em đây chỉ đùa một chút thôi sao? Anh đột nhiên kết hôn, em không nhìn chị ấy là ai, sao yên tâm.” Lục Minh Viễn cười híp mắt tỏ vẻ vô hại, giống như mới vừa rồi nói ra lời ác liệt như vậy không phải là cậu.

Tô Song Song chợt nhíu mày, liên hệ trước sau, hơn nữa những lời này của cậu ta, trong nháy mắt đã hiểu, cả nửa ngày cậu ta đây chính là đang thử dò xét mình.

Tô Song Song hừ lạnh một tiếng, bị người khác coi là kẻ ngu mà đùa giỡn, trong lòng rất


Trước Sau
Loading...