Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 280


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 280: Chương 178

Tần Dật Hiên nhìn thấy dáng vẻ này của Tô Song Song, thái độ càng thêm khó chịu, anh há miệng, định giải thích gì đó, nhưng cái gì cũng không nói ra khỏi miệng được.

Cuối cùng, anh lui về sau một bước, cố gắng nặn ra vẻ tươi cười: “Vậy buổi tối anh tham gia tiệc mừng trong nhà của hai người, sẽ trở lại quỹ đạo sinh hoạt của anh, nếu như Song Song em không tới tìm anh, anh sẽ không quấy nhiễu em, như vậy được không?”

“Anh…” Một câu nói này của Tần Dật Hiên coi như đâm chọc chỗ đau của Tô Song Song, cô mếu máo, mặc dù biết có thể sẽ tạo thành tổn thương với Tần Dật Hiên , nhưng bây giờ biện pháp này vẫn coi như là tốt nhất.

Cô gật gật đầu, nụ cười của Tần Dật Hiên cứng lại một chút, nhưng mà vẫn theo Tô Song Song gật đầu một cái, anh ngẫm nghĩ, hỏi: “Có muốn tìm vật gì đặc biệt không?”

“Không có… Anh, nếu như buổi tối anh cảm thấy đi quá khó, không cần miễn cưỡng…” Lúc này Tô Song Song mới phát hiện được chuyện này hơi không ổn.

Cái gọi là tiệc trong nhà vào buổi tối, Bạch Tiêu nhất định phải đi, chỉ sợ sẽ chê cười Tần Dật Hiên , khiến cho anh càng thêm khó chịu.

Thật ra Tần Dật Hiên cũng nghĩ đến chuyện này, chỉ có điều vẫn gật gật đầu: “Khi em hạnh phúc nhất, anh nhất định phải có mặt, cho dù anh chỉ là một khách qua đường.”

Tần Mặc ngồi trên ghế sa lon nghe Tần Dật Hiên nói lời chua chát như vậy, chân mày càng nhíu sâu, Tần Dật Hiên nhìn Tần Mặc, vào lúc này trong mắt không hề có khiêu khích, chỉ có đau thương thật sâu.

Tần Dật Hiên như vậy, thật ra khiến Tần Mặc càng thêm ghét, bởi vì nếu như cậu ta có mục đích gây rối gì đó, anh sớm muộn gì cũng tìm được nhược điểm, khiến Tô Song Song nhìn thấy rõ diện mạo của cậu ta.

Nhưng nếu như cậu ta không có dfienddn lieqiudoon mục đích gì, hoặc che giấu sâu hơn, vậy anh vốn không bắt được nhược điểm, Tô Song Song ngốc như vậy, sẽ chỉ khiến cho cậu ta làm Tô Song Song chẳng biết gì, tùy ý lừa gạt.

Tần Dật Hiên tự nhiên nhìn ra đề phòng trong mắt Tần Mặc, anh giống như rất mệt mỏi, theo bản năng đưa tay định sờ đầu Tô Song Song, bàn tay đưa ra được một nửa, lại cô đơn thu lại.

“Nhà hàng ở đâu, một lát nữa em nói cho anh biết, công ty anh còn có chuyện, vẫn đi về trước thôi.” Tần Dật Hiên nói xong, cười cười với Tô Song Song, xoay người định đi.

Đi một bước anh đột nhiên nhớ ra cái gì, quay đầu lại nói thêm một câu với Tô Song Song: “Chức vụ ở công ty vẫn giữ lại cho em, anh cho em nghỉ bệnh, nếu em muốn trở về thì cứ về, bên kia anh cũng không thường ở, sẽ không để cho em cảm thấy lúng túng.”

Tần Dật Hiên nói xong, trực tiếp xoay người rời đi, Tô Song Song nhìn theo bóng lưng cô đơn của Tần Dật Hiên, trong lòng rất không thoải mái, vừa nghĩ tới lời anh vừa mới nói, bước lên trước, định kéo tay áo Tần Dật Hiên.

Loading...

Chỉ có điều vừa nghĩ, vẫn là thôi, lại dừng bước chân, thu tay về.

Cho dù bây giờ Tần Dật Hiên buông tha, cô và anh cũng không cách nào trở về như lúc ban đầu rồi, vẫn giữ vững một chút khoảng cách, đối với mình hay đối với Tần Mặc, đều tốt.

Đợi đến khi Tần Dật Hiên đi, Tần Mặc đứng dậy, đưa tay nắm cả đầu vai Tô Song Song, để cho cô dựa vào mình.

Tô Song Song níu lấy áo Tần Mặc, rất không muốn tỏ vẻ khó chịu khiến Tần Mặc không vui, nhưng nhìn anh trai vẫn chăm sóc mình từ nhỏ đến lớn, bây giờ biến thành như vậy, trong lòng không khó chịu là giả.

Cô không muốn che giấu tâm tình của mình trước mặt Tần Mặc, cho nên cho dù biết sẽ làm anh không vui, cô cũng không muốn lừa anh chuyện gì, Tô Song Song hự một tiếng: “Xin lỗi… A Mặc…”

“Không có chuyện gì, anh chỉ lo lắng cậu ta sẽ lừa gạt em nữa, để cho em bị thương.” Tần Mặc nói xong thở dài khe khẽ, kéo cô ngồi xuống.

Tần Mặc không khỏi không muốn để cho Tô Song Song suy nghĩ về bất cứ chuyện gì của Tần Dật Hiên, anh hỏi sang chuyện khác, “Em nói xem em còn muốn mời ai?”

Tô Song Song vừa nghe mời ai? Lập tức nhớ tới chính là Tô Mộ, chị ấy là nhất định rồi, chỉ có điều chỉ có một hai người dường như hơi quá khó coi.

Cô vắt hết óc suy nghĩ một chút, phát hiện dường như cũng không có người nào, cuối cùng đột nhiên suy nghĩ của cô lóe lên, quay đầu nhìn Tần Mặc, “Tô Mộ, còn có chị họ em, Chiến Hâm!”

“Chiến Hâm?” Tần Mặc cảm giác cái tên này hơi quen thuộc, anh gật gật đầu, đứng dậy, “Vậy em gọi điện thoại cho họ, khi đến lúc anh để cho người đi đón họ.”

Tô Song Song đưa tay kéo cánh tay Tần Mặc, ngước đầu hỏi anh một câu: “Vậy anh muốn mời ai?”

“Không có ai, để cho Bạch Tiêu và Dương Hinh tới là được rồi.” Tần Mặc suy nghĩ một chút lại tặng thêm một câu, “Đợi đến lúc làm hôn lễ, sẽ cho em một tiệc cưới náo nhiệt.”

Tô Song Song vừa nghĩ tới cảnh tượng đó, vội vàng lắc lắc đầu, không biết vì sao vốn là chuyện thật vui vẻ, cho đến bây giờ cô vẫn cảm giác mịt mờ, cảm giác xoay không kịp.

Tần Mặc biết chuyện kết hôn như vậy có thể nói là quá bất ngờ với cô, cũng không nói gì, tất cả đều ở trong kế hoạch của anh, anh tin tưởng không lâu về sau, Tô Song Song nhất định có thể hoàn toàn tiếp nhận chuyện này.

Đợi đến buổi tối, Tô Song Song ngồi ở bàn cơm nhìn không khí cả bàn này, thật lòng cười không nổi.

Tần Mặc ngồi bên cạnh tay phải cô, Tô Mộ ngồi ở bên tay trái cô, Dương Hinh ngồi bên cạnh Tô Mộ, đối diện Dương Hinh chính là Bạch Tiêu


Trước Sau
Loading...