Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 279


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 279: Chương 177

Sáng sớm hôm sau, khi Tô Song Song tỉnh lại, cảm giác bên người hơi lạnh, không nhịn được đưa tay sờ sờ, vừa sờ, Tô Song Song cảm thấy hơi kỳ quái, nên đưa hai tay ra cùng sờ.

Sờ tới sờ lui, đột nhiên sờ thấy giốn như sống múi và đôi mắt, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, đã nhìn thấy Tần Mặc đang khẽ cau mày nhìn cô.

Vừa mới sáng sớm bị mỹ nam đột kích, bị sợ đến Tô Song Song thét lên một tiếng, trực tiếp lăn về phía sau giống như sẽ ngã nhào xuống giường, may mà Tần Mặc tay mắt lanh lẹ, một phát vớt cô lên.

“Sao vậy?” Tần Mặc có tức giận lúc rời giường, vào lúc này chân mày nhíu lại thật sâu, anh tựa vào đầu giường, nói xong một câu này, lại nhắm mắt dưỡng thần, giống như còn muốn ngủ bù.

Tô Song Song xếp bằng ngồi trên giường, nhìn Tần Mặc không biết xấu hổ trên người trần truồng, tự nhiên ngủ, đầu ngây ngốc, chỉ có điều chuyện tối ngày hôm qua cũng rất rõ ràng.

Tối ngày hôm qua sau khi cô đi ra, hình như Tần Mặc tiến vào phòng tắm, cho đến khi cô ngủ thiếp đi, Tần Mặc còn chưa đi ra, sao lại biến thành như vậy vào sáng nay.

Tô Song Song giật giật, bụng lại đau, cô vội vàng nhảy xuống giường, định đi đổi băng vệ sinh, đợi đến khi cô đi từ toilet ra, phát hiện trên giường đã không có bóng dáng của Tần Mặc.

Tô Song Song chớp mắt mấy cái, hơi kỳ quái, chẳng lẽ cầm thú nhỏ ghét bỏ mình ầm ĩ, chạy đến phòng khác đi ngủ rồi hả? Chuyện này nếu để ông nội nhìn thấy Tần Mặc từ trong phòng khác ra ngoài, không biết có kích thích bệnh tình của ông cụ không.

Tô Song Song vừa nghĩ, trong lòng di3nd@nl3qu.yd0n hoảng hốt, vội vàng mặc bộ quần áo rồi định ra ngoài tìm Tần Mặc, khi cô tính toán thay quần áo khác ra ngoài tìm Tần Mặc thì cửa phòng ngủ mở ra.

Tô Song Song quay đầu nhìn lại, đã nhìn thấy trong tay Tần Mặc bưng một ly nước màu đỏ đỏ, thấy Tô Song Song ra ngoài, anh đi tới, đặt cái ly cầm trong tay vào tay cô.

“Chuyện này…” Thật ra thì Tô Song Song đã đoán được, nhưng vẫn sững sờ hỏi một câu, ở trong ấn tượng của cô, cầm thú nhỏ thần kinh có vẻ hơi thô, hình như không phải tỉ mỉ dịu dàng như vậy, khiến cho cô trong nháy mắt có cảm động hơi muốn khóc.

Loading...

Tần Mặc thấy Tô Song Song cúi đầu nhìn cái ly trong tay không nói chuyện, không khí rất lúng túng, anh đưa tay vuốt ve đầu Tô Song Song, xoay người đi đổi đồ mặc nhà rồi.

Từ lần trước ở bệnh viện Bạch Tiêu làm sai, Tần Mặc rất đương nhiên giao toàn bộ công việc cho anh ta, bản thân tính toán ở nhà bên cạnh Tô Song Song hai ngày, coi như là trăng mật đã nói trước đó, cho nên giờ phút này anh rất thanh nhàn.

Tô Song Song đang cầm cái ly, nhấp từng ngụm nhỏ một, Tô Song Song có thể khẳng định ly nước đường đỏ này nhất định do Tần Mặc pha, bởi vì cho hơi nhiều đường đỏ, ngọt mà hơi mặn, nhưng cô cảm thấy ý nghĩ ngọt ngào vẫn lan tràn vào trong lòng, ngọt mà không ngán.

Ăn điểm tâm xong, ông cụ Tần vừa nghe Tần Dật Hiên muốn tới, bất ngờ đứng lên, giơ gậy lên khua loạn, tư thế kia giống như nếu Tần Dật Hiên đứng trước mặt ông cụ, ông cụ có thể trực tiếp đánh chết luôn, bị sợ đến Tô Song Song cũng không dám nói đỡ cho Tần Dật Hiên rồi.

Tần Mặc thì cực kỳ bình tĩnh, nhìn lướt qua ông cụ Tần, mặc dù là nói thật, nhưng vẫn mang đầy ý châm chọc: “Người cháu duy nhất của người anh em của ông, giống như ông thật sự có thể ra tay vậy.”

Ông cụ Tần vừa nghe, ôi chao thở dài, thu gậy lại, vẻ mặt ảo não, nói lầm bầm: “Vậy ông cũng phải thay ông ấy giáo dục tốt cháu của ông ấy!”

Tần Mặc không lên tiếng, ngồi trên ghế sa lon, lật xem tạp chí kinh tế. Tô Song Song thấy ông cụ Tần không làm lộn xộn, thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán, ngồi bên cạnh Tần Mặc, thật ra trong lòng rất thấp thỏm.

Ông cụ Tần làm ầm ĩ một lát cũng mệt mỏi, vừa nghĩ tới ở lại đây sẽ thấy Tần Dật Hiên , ông cụ liền hừ lạnh định đi lên lầu, bởi vì nếu vừa nhìn thấy Tần Dật Hiên , ông thật sự không thể bảo đảm có thể ra tay đánh chết con thỏ nhỏ dám giành cháu dâu của ông không.

“Ông đi, Tần Mặc, nếu con thỏ nhỏ này lại dám đánh chủ ý lên cháu dâu của ông, cháu lập tức gọi ông! Ông lập tức xuống, xem ông có đánh chết nó không!”

Ông cụ Tần nói xong thở phì phò lên thẳng trên lầu rồi, Tô Song Song nhìn dáng vẻ ông cụ không nhịn được buồn cười, ông cụ thành con thú, hễ kêu là tới rồi!

Tô Song Song ngồi trên ghế sa lon, đưa tay chống cằm mình, đang nghĩ loạn, Tần Mặc thấy Tô Song Song đột nhiên trầm mặc như vậy, để tờ báo xuống, đưa ngón tay chọc chọc trán Tô Song Song.

Tô Song Song lập tức hồi hồn, chớp mắt nhìn dáng vẻ Tần Mặc đưa ngón


Trước Sau
Loading...