Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 265


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 265: Chương 168.2

Tô Song Song cầm điện thoại, lông mày nhíu lại sâu hơn, trong lòng nghĩ ngợi: muốn tôi đi đến đó để gặp cô sao, đây không phải không có chuyện liền kiếm chuyện để đến chơi đó sao?

Nhớ lại quá khứ, có rất nhiều lần Thẩm Ôn Uyển vẫn thường làm những chuyện lặp đi lặp lại như vậy. Tô Song Song cũng không muốn tiếp tục nói chuyện gì thêm với cô ta nữa, chẳng qua xuất phát từ sự lễ độ, cô cũng không có trực tiếp cúp luôn điện thoại, chỉ mở miệng nói với giọng rất khách khí: “Tôi không đi đâu, không có chuyện gì nữa, tôi cúp máy đây.”

“Vậy thì Tần Dật Hiên sẽ chết ở trong tay của tôi!” Thẩm Ôn Uyển nói xong câu đó, bắt đầu nở nụ cười. Cô ta cười đến độ như điên cuồng, thật giống như nhân vật nữ đang lên đồng trong kịch truyền hình vậy, làm cho người ta cảm thấy kinh hãi.

Tô Song Song vừa nghe thấy ba chữ Tần Dật Hiên kia, bàn tay cầm điện thoại liền xiết chặt, lập tức nghĩ nghĩ, cảm thấy có cái g đó không đúng, cảm giác như Thẩm Ôn Uyển đang muốn ra vẻ.

Cô không kiên nhẫn nói: “Thẩm Ôn Uyển, cô cho tôi là ngốc sao? Cô và tôi… Tần Dật Hiên nguyên bản chính là cùng một phe, như thế nào anh ấy lại ở trong tay của cô chứ?”

“Tô Song Song, hiện giờ tôi và Tần Dật Hiên trở nên ầm ĩ, trở mặt với nhau thế này, nguyên nhân tất cả mọi chuyện đều do cô. Anh ta và Tần Mặc đã làm cho nhà họ Thẩm chúng tôi không còn đường nào để đi nữa rồi! Tôi cũng đã không còn có cái gì nữa! Cho dù chết tôi cũng nhất định phải kéo anh ta cùng chôn chung!”

Cho dù hiện tại Tô Song Song không nhìn thấy bộ dạng của Thẩm Ôn Uyển, nhưng từ trong giọng nói của cô ta, cô cũng cảm nhận được, giờ đây trong con người của cô ta chỉ toàn hận ý dày đặc, nhịp tim của cô không khỏi cảm thấy đập nhanh hơn.

Loading...

“Hiện tại tinh thần của cô cũng đã sa sút lắm rồi, Tần Dật Hiên làm sao lại rơi vào trong tay cô được chứ!” Những tình tiết tiểu thuyết kia, Tô Song Song cũng không phải là không nhìn thấy, lập tức đã cảm thấy trong lời nói của Thẩm Ôn Uyển có trăm ngàn chỗ hở, liền phản bác lại cô ta một câu.

Thẩm Ôn Uyển vừa nghe vậy, cười lạnh một tiếng, tựa như rất khinh thường: “Anh ta sao? diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn Chính là một kẻ tiểu nhân còn tự cho mình là đúng! Cô không tin sao, để tôi cho cô nghe giọng của anh ta một chút nhé…”

Đầu bên kia điện thoại đột nhiên trở lại yên tĩnh. Trái tim của Tô Song Song dường như bị thót lên tới cổ họng. Cô có cảm giác, cảm thấy hiện tại Thẩm Ôn Uyển giống như đã bị điên rồi, bất cứ chuyện gì cô ta cũng có thể làm ra được.

Đột nhiên đầu bên kia điện thoại trở nên ầm ĩ, dường như có tiếng ú ớ của người nào đó truyền đến, sau đó chỉ nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến một câu: “Song Song…”

Trong nháy mắt thân thể của Tô Song Song trở nên căng thẳng. Giọng nói này thật sự quá quen thuộc với Tô Song Song,


Trước Sau
Loading...