Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 251


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 251: Chương 157

Trong lúc đầu óc của Tô Song Song còn ở thời kỳ đang thích ứng, thì nhìn thấy gương mặt tuấn tú đến mức làm cho cả người và thần linh phải công phẫn, của Tần Mặc đang chậm rãi ghé dần xuống. Cô mở trừng hai mắt tròn xoe, đầu óc hoàn toàn không thể phản ứng kịp rồi.

Đợi cho gương mặt của Tần Mặc dán tới gần, đến mức cô cảm nhận được hơi thở của Tần Mặc phả ra trên mặt của chính mình, thì trong nháy mắt, Tô Song Song mới phát giác được, liền hơi hoảng loạn lên, muốn né tránh, nhưng sực nghĩ tới “hiệu quả” như lời của Tô Mộ đã nói kia, cô lại có một chút chờ mong.

Đến lúc này chỉ nhoáng một cái rất thần kỳ, môi của Tần Mặc đã chụp lên cái miệng nhỏ của Tô Song Song, đang định công thành đoạt đất, sắp đến đoạn sấm sét bổ xuống đất thì lúc này, chiếc điện thoại hẳn đang được Tần Mặc nhét ở trong túi quần, liền kêu “reng” lên một tiếng, tiếp đó là cả một hồi chuông vang lên chấn động cả nhà.

Trong nháy mắt, Tô Song Song sợ tới mức liền đẩy Tần Mặc một cái, Tần Mặc trở tay không kịp, khiến cho Tô Song Song từ trong lòng ngực của mình trượt ra ngoài.

Tần Mặc thấy Tô Song Song đã đẩy mình ra rồi, anh hít vào một hơi thật sâu, dứt khoát giả bộ như đang rất bình tĩnh, lấy điện thoại di động ra, xem xét số điện thoại gọi đến đang hiển thị trên màn hình điện thoại. Màn hình biểu hiện rõ ràng là số điện thoại của Bạch Tiêu, trong anh chợt nổi lên một cơn giận vô cớ, ngón tay trượt trên màn hình để nhận cuộc gọi.

Điện thoại vừa mới thông, lần đầu tiên Tần Mặc mở miệng trước: “Nói!” Đầu óc Tô Song Song vốn dĩ còn đang lủng củng mờ mịt, vừa nghe thấy cái giọng nói lạnh như băng kia của Tần Mặc, trong nháy mắt sợ tới mức co rụt cổ lại, vừa lui về phía sau một bước.

Tần Mặc cảm giác được Tô Song Song lui về sau, tâm tình càng thêm không tốt, bực bội đến mức đưa tay lên túm lấy mái tóc của mình khẽ kéo giật về phía sau một chút.

Đầu bên kia điện thoại, Bạch Tiêu vốn dĩ vẫn đang rất sốt ruột, vừa nghe thấy giọng điệu này của Tần Mặc, sợ tới mức trái tim nhỏ liền run lên, trong nháy mắt anh quên phắt mất bản thân mình gọi điện thoại đến để nói những gì rồi.

Dường như sự kiên nhẫn của Tần Mặc đã hoàn toàn bị mài mòn hết sạch, đang định cúp điện thoại thì ở phía đầu dây bên kia, hình như Bạch Tiêu đã cảm nhận được, lập tức gấp gáp hét vào trong điện thoại: “Tiểu Tần Tần, ông già đã trở lại rồi! Khuya hôm nay máy bay sẽ tới!”

“!” Tần Mặc vừa nghe thấy, trong nháy mắt liền nhíu mày, một lát sau mới mở miệng: “Tại sao đột nhiên ông ấy lại trở về nước thế, chẳng phải bệnh của ông ấy còn chưa hồi phục đó sao?”

Bạch Tiêu vừa nghe thấy Tần Mặc hỏi, bực bội thở dài một hơi, nói như giải thích: “Còn không phải là do chuyện tốt mà thằng nhãi con cáo già Tần Dật Hiên đã làm hay sao!”

Anh vừa nhắc tới Tần Dật Hiên, thiếu chút nữa thì muốn phát điên, gấp gáp rống giận nói tiếp: “Ông già ở nước ngoài không biết nghe ai nói rằng cháu dâu của ông đã bị Tần Dật Hiên cướp đi mất rồi, không nói hai lời nhất định đòi trở về nước, đã dùng mọi cách để ngăn cản ông già lại rồi nhưng đều vô ích.”

Loading...

Tần Mặc nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên liếc nhìn Tô Song Song, rồi lại cúi đầu xuống nói ra:diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn “Bây giờ chẳng phải là không có chuyện gì nữa rồi hay sao?”

Bạch Tiêu nghe thấy Tần Mặc nói như vậy, gương mặt như mang nặng nỗi đau khổ bởi mối thù sâu, thở vắn than dài sắp sửa vượt cả ông già đến nơi rồi: “Tôi cũng đã nói là mọi chuyện không phải như người ta đã đâu… Nhưng mà ông già có chết cũng không chịu tin lời tôi nói!”

Bạch Tiêu xoay chuyển sang đề tài khác, sốt ruột nói: “Tôi nói này, cậu phải hành động nhanh lên một chút đi thôi! Chỉ có một mình Nhị Manh Hóa này, vậy mà cậu theo đuổi cũng đã lâu như vậy rồi, lại vẫn chưa túm vào trong tay được, thật sự cậu làm cho tôi sốt hết cả ruột lên rồi! Cậu cẩn thận đấy, không chừng ông già trở về bắt đầu tiến hành bức hôn!”

Bạch Tiêu nói đến đây, cũng không biết là đang chờ mong hay là đang lo lắng, thở hổn hển nói ra: “Cậu cũng đã biết những thủ đoạn của ông già rồi đó, ông cụ chú ý chuyện gạo nấu thành cơm của hai người đấy, xem hai người có kết hôn thật hay không, tôi và cậu đều không sợ, da dày thịt béo, chỉ sợ làm cho Nhị Manh Hóa bị dọa sợ mà bỏ chạy thôi!”

Đương nhiên là Tần Mặc cũng đã nghĩ đến điểm này, ông cụ Tần vốn dĩ đã muốn có cháu dâu đến phát điên lên rồi. Đến bây giờ, nếu để cho ông cụ biết được chuyện anh và Tô Song Song còn chưa có thành công, khẳng định là ông cụ sẽ quấy rối cho mà xem.

Anh nhàn nhạt lên tiếng, “Ừ.” Nhìn Tô Song Song đang cúi đầu xoa xoa bàn tay nhỏ bé, bộ dạng của kia của cô nàng Nhị Manh Hóa làm cho người ta thực hận không thể trực tiếp một ngụm ăn hết luôn.

Chỉ có điều Tần Mặc vẫn luôn nhớ lá gan của Tô Song Song này rất nhỏ, chỉ trong nháy mắt đã nhụt chí, phỏng chừng hiện tại nếu như anh nhào tới, nhất định sẽ làm cho cô nàng Tô Song Song bị dọa sợ mà bỏ chạy bán mạng.

Tô Song Song cảm nhận thấy có ánh mắt nóng bỏng nhìn mình, liền có chút không thoải mái. Cô ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy hai con ngươi của Tần Mặc lúc này có chút phiếm hồng. Cô cảm thấy có chút sợ hãi liền lui về phía sau một bước.

Trong nháy mắt, Tần Mặc lập tức ý thức được hình như bộ dạng của chính mình đã làm cho Tô Song Song bị hù dọa rồi, anh quay đầu nhìn về phía bên cạnh rồi lạnh lùng nói: “Đi thay quần áo đi, ông nội đã trở lại rồi, em và anh phải cùng đi đón ông đấy.”

“Cái gì? Ông nội đã trở lại rồi sao? Thân thể của ông đã khỏe lên rồi hả?” Tô Song Song vừa nghe thấy ông nội Tần sắp trở về rồi, lập tức hưng phấn lên, bước nhanh lên trước vài bước, bởi vì nóng vội nên lôi kéo ống


Trước Sau
Loading...