Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 249


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 249: Chương 155

Chỉ có điều Tô Song Song gỡ chốt, không gỡ ra được, cô chớp chớp mắt đưa tay về phía Tần Mặc, không biết xảy ra chuyện gì hỏi một câu: “Không tháo ra được rồi! Làm thế nào?”

Tần Mặc tỏ vẻ phớt tỉnh nắm đôi tay nhỏ bé của Tô Song Song, lật qua, nhìn chốt cài đồng hồ đeo tay, đưa tay gỡ chốt, sau đó rất bình tĩnh nói: “Ừ, đoán chừng chốt hư, không gỡ ra được rồi.”

“…” Hình như Tô Song Song rất không tin tưởng, lại tự mình cạy cạy, nhưng gỡ hồi lâu, cái chốt đồng hồ đeo tay này giống như đã chết, vốn không gỡ ra được.

“Sao… Làm thế nào?” Tô Song Song hơi luống cuống, trong đầu cô lóe lên, vội vã nói, “Nếu không em ra tiệm sửa đồng hồ, mở nó ra?”

Tần Mặc vẫn nghiêm trang như cũ, anh lại đưa tay gỡ, không mở được, anh giơ tay mình lên, thoải mái lấy đồng hồ giống kiểu của Tô Song Song trên tay mình ra, sau đó lại đeo lên.

“Sao đồng hồ này vừa đeo đã hỏng rồi!” Tô Song Song nhìn đồng hồ trên tay Tần Mặc có thể lấy xuống, trong lòng càng bất mãn, quơ quơ tay mình, thật ra trong lòng rất hoảng loạn, đồng hồ này sao còn khóa lại! Quá lừa bịp trắng trợn rồi.

“Đồng hồ này, rất mắc.” Tần Mặc như trần thuật phun ra một câu, ngẫm nghĩ lại tăng thêm một câu, “Nhà thiết kế nước ngoài, trong nước không mở ra được.”

“Cái gì???” Tô Song Song vừa nghe có thể từ trong miệng Tần Mặc nói ra rất mắc, lập tức bị sợ đến không dám cạy loạn, có thể ép tiểu cầm thú cao cấp như thế nói ra chữ mắc, như vậy không phải dfienddn lieqiudoon đồng hồ này có giá trên trời sao!

Bây giờ cô nghèo đến mức bữa nay không có bữa mai rồi, nếu không cẩn thận làm trầy nước sơn, vậy nửa đời sau không phải đền vào.

“Làm… Làm sao? Anh xem là anh mang lên, không phải em đeo nha!” Tô Song Song vội vàng giả bộ đáng thương phủi sạch.

Không phải cô không dám chịu trách nhiệm, mà là với Tần Mặc mà nói, đồng hồ này cũng không sánh nổi một cọng lông trên người anh, nhưng mà với Tô Song Song mà nói, thì đáng để cho cô bán thịt!

Tần Mặc không có phản ứng gì, chỉ gãi gãi đôi tay nhỏ bé của Tô Song Song, Tô Song Song đuối lý, không dám lộn xộn, nên tùy ý để Tần Mặc ngắt véo, không biết đang làm gì ở đây.

Đột nhiên, Tô Song Song trừng mắt lên, tròn xoe, trong lòng bắt đầu run lên, không nhịn được suy nghĩ: Tần Mặc sờ mình như vậy, chẳng lẽ định chặt tay cô!

“Buổi tối ăn thịt.” Tần Mặc vẫn cúi đầu vuốt ve đôi tay nhỏ bé của Tô Song Song, cảm thấy gần đây Tô Song Song bị giày vò gầy không ít, bây giờ mặc dù ngón tay thon dài đẹp mắt, nhưng anh vẫn thích khi cô có chút cảm giác thịt hơn.

“!” Tô Song Song vừa nghe Tần Mạc đột nhiên muốn ăn thịt, bị sợ đến thân thể nhỏ bé run lên, ngửa đầu nhìn Tần Mặc, trong mắt đột nhiên tràn đầy hoảng sợ, cô theo bản năng thu tay về.

“Thịt… Tần Mặc, miệng anh vị quá nặng rồi!” Não Tô Song Song lại bắt đầu mở rộng ra, còn tưởng rằng Tần Mặc định chặt tay cô, sau đó không hề lãng phí, hầm ăn luôn.

To Song Song nghĩ như vậy đã cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông lên, cuối cùng quanh quẩn trên tay mình, tay nhỏ bé lạnh lẽo trong nháy mắt.

Lúc này Tần Mặc mới chú ý tới vẻ mặt của Tô Song Song, trước có thể không hiểu ra làm sao, nhưng ở chung với Tô Song Song lâu như vậy, bây giờ ít nhiều anh có thể hiểu ra được tư duy nhanh nhẹn của cô rồi.

“Thịt heo. Chẳng lẽ em là heo sao?” Tần Mặc bình tĩnh giễu cợt Tô Song Song, Tô Song Song bỗng cảm thấy mình trúng một chiêu lớn!

Vẻ mặt cô trở nên hết sức ngượng ngùng, vào lúc này cô cũng ý thức được dường như mình suy nghĩ hơi nhiều, mặc dù khẩu vị của Tần Mặc hơi đặc biệt, nhưng không đến mức không có tính người mà muốn ăn tay cô.

Cô nhìn lên, chính là không dám nhìn ánh mắt của Tần Mặc, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, đầu nhanh chóng nghĩ làm sao tìm lại vẻ xấu mặt này về.

Nhưng mà gần đây đầu Tô Song Song dùng hơi nhiều, vào lúc này nghỉ việc rồi, nghĩ sao cô cũng không nghĩ ra lời có thể xoay chuyển mặt mũi của mình.

“Đồng hồ này cho em, em đeo trước, chờ nhà thiết kế nước ngoài đến, để cho ông ta nghĩ cách tháo xuống.” Tần Mặc thức thời mở miệng, phá vỡ cục diện bế tắc giờ phút này, nói thẳng chủ đề tiếp theo, coi như cho Tô Song Song một bậc thang lớn đi xuống.

Mặc dù Tô Song Song hơi ngây ngô, nhưng không ngốc, có bậc thang đi xuống, đương nhiên sẽ không còn chịu khó tiến lên


Trước Sau
Loading...