Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 248


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 248: Chương 154

Chỉ thấy ánh mắt Tần Mặc rất dọa người, nhìn khiến Tô Song Song hơi chột dạ, hai mắt cô mở to nhìn chằm chằm, cảm giác tay đặt trên đầu Như Hoa động cũng không được, lấy xuống cũng không xong.

Tần Mặc vẫn nhìn Tô Song Song như vậy, cuối cùng nhìn Tô Song Song đến dựng lông rồi, cô thu tay đặt lên đầu Như Hoa lại, cảm giác bị ánh mắt như vậy của Tần Mặc nhìn, là mình đuối lý.

Tính tình chân chó trước vẫn bị Tần Mặc dồn nén lại dâng lên, cô ngượng ngùng cười vang, đi tới gần, mắt lóe sáng như sao hỏi: “Boss, không phải tiểu nhân lại làm sai chứ?”

Tần Mặc vốn cho rằng Tô Song Song vừa nghe không ở cùng mình, vui vẻ thất thường rồi, bởi vì trong lòng anh chuyện này không phải rất thoải mái, dĩ nhiên lại lộ vẻ hung ác ra ngoài, lúc này vừa thấy thái độ Tô Song Song như vậy, bỗng cảm thấy có thể mình suy nghĩ nhiều.

Nhưng Tần Mặc tuyệt đối không thừa nhận điều gì, anh dần thu hồi vẻ hung ác trên mặt mình, hơi cứng ngắc phun ra hai chữ: “Không sao!”

Tô Song Song nhìn Tần Mặc, vẻ mặt anh tuyệt đối có chuyện gì đó, Tần Mặc bị Tô Song Song nhìn không được thoải mái, quay đầu đi vào nhà, trước khi đi vào vẫn không quên dặn dò Tô Song Song một tiếng: “Cơm tối đơn giản một chút.”

“…” Tô Song Song nhíu mày về phía Tần Mặc, thấy anh đi vào, nụ cười trên mặt không dày đặc như vừa rồi, lúc này Bạch Tiêu đi tới, liếc nhìn Tô Song Song.

Mặc dù nụ cười vô sỉ vẫn như cũ trên mặt Bạch Tiêu, nhưng nghiêm túc hơn vừa rồi nhiều, yên tĩnh lại, đôi mắt trầm ổn khác thường.

“Muốn hỏi gì, cứ hỏi đi.” Bạch Tiêu giống như không có xương, tựa bên cửa phòng trọ Tô Song Song, đôi mắt liếc về phía cánh cửa phòng trọ của Tần Mặc.

Công nhân dọn nhà nối đuôi nhau mà vào, mặc dù cố gắng đè thấp âm thanh ầm ĩ náo loạn, nhưng vẫn có thể lấn át giọng của Bạch Tiêu và Tô Song Song, không đến mức khiến Tần Mặc nghe thấy.

Tô Song Song biết Bạch Tiêu rất thông minh, không nghĩ rằng anh lại nhận ra biểu hiện của mình không thích hợp, cô cắn môi, vẫn không yên lòng hỏi một câu: “Em… Anh của em, anh ấy không có chuyện gì chứ?”

Loading...

Mặc dù Tô Song Song không cách nào giải thích được hành động của Tần Dật Hiên, nhưng dù sao từ đầu tới cuối anh đều không muốn làm tổn thương cô, đối với cô giả bộ và lừa gạt, oán hận, làm như không hề lo lắng là không thể nào.

“Không có chuyện gì, mấy ngày nữa em có thể trông thấy cậu ta vui vẻ.” Bạch Tiêu giống như rất không muốn nhắc tới Tần Dật Hiên, lười biếng nói một câu.

Tô Song Song vừa nghe Tần Dật Hiên không có việc gì, cũng yên lòng, cô đưa tay sờ lên người Như Hoa đang quanh quẩn quanh cô, định đưa nó đến chỗ Tần Mặc, cô cần trở lại phòng yên tĩnh một lát.

Mặc dù bây giờ tất cả nhìn như đã bình tĩnh lại, nhưng mấy ngày ngắn ngủi trôi qua, Tô Song Song cảm giác mình cực kỳ mệt mỏi.

Tô Song Song đang định xoay người, Như Hoa sao cũng không buông Tô Song Song ra, cắn mép váy cô, quấn quýt lấy cô chơi cùng mình, Tô Song Song thật bất đắc dĩ.

Bạch Tiêu liếc nhìn cô, chống người dậy, quyết định vào phòng trọ của Tần Mặc, nhưng khi đi đến bên cạnh Tô Song Song thì dừng lại.

Bạch Tiêu quan sát cô từ trên xuống dưới, nhìn Tô Song Song hơi sợ hãi, anh nói lan man: “Đã thành, nhị manh hóa, không là chuyện lớn gì, em cứ xem như một cơn ác mộng, hai ngày nữa là được!”

Tô Song Song không ngờ Bạch Tiêu còn có thể an ủi cô, rất cảm kích nhìn anh, đột nhiên lại nghe anh nói tiếp: Dù sao đầu em vốn không mạch lạc, mấy ngày nữa chắc chắn sẽ quên!”

“…” Lời cảm kích của Tô Song Song cứ mắc nghẹn trong cổ họng như vậy, quả thật là cô quá ngây thơ, Bạch Tiêu người này tuyệt đối không có lời nào hay để nói.

Nhưng bị anh náo loạn như vậy, tâm tình vốn suy sụp của Tô Song Song ngược lại tốt hơn nhiều, cô âm thầm làm một biểu tượng cố gắng lên.

Đúng như Bạch Tiêu nói, cô cứ xem như một cơn ác mộng là được rồi, Tần Dật Hiên không có chuyện gì, Tần Mặc không có chuyện gì, cô cũng không có chuyện gì, xem như tất cả


Trước Sau
Loading...