Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 247


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 247: Chương 153

Bạch Tiêu cúi đầu nhìn Tần Dật Hiên bị anh đã đến sắc mặt trắng bệch, trong lòng khẽ thở phào một cái, chỉ có điều vẫn không cảm thấy hả giận, bây giờ hối hận không thôi, sớm biết vừa rồi đá thêm hai chân.

Vương Hồng cúi đầu nhìn Tần Dật Hiên, thấy anh ta không có chuyện gì, lại ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tiêu, vừa mở miệng vẫn là giọng nói công việc: “Bạch thiếu gia, tôi có thể mang Hiên thiếu đi không?” Khi đối mặt với Bạch Tiêu thái độ của anh cung kính nhưng không hề sợ hãi, cũng là một nhân vật.

Bạch Tiêu khẽ gật đầu, mặc dù trong lòng không cam lòng, nhưng thật ra trên tổng thể lại thở phào nhẹ nhõm, mặc dù không trừng trị Tần Dật Hiên, nhưng tốt xấu gì Tần Mặc đã ôm nhị manh hóa về nhà, chuyện trừng trị Tần Dật Hiên còn nhiều thời gian.

Tần Dật Hiên nằm trên mặt đất không nhúc nhích được ngước đầu nhìn Bạch Tiêu, trong đôi mắt nhỏ dài quả thật có thể phun ác độc tới.

Bạch Tiêu cúi đầu nhìn anh ta, khuôn mặt vốn nghiêm túc đột nhiên lè lưỡi, làm mặt quỷ với anh ta, không thể đánh anh ta cũng phải chọc tức, ngay sau đó anh hừ nhẹ: “Cho dù cho mày trăm năm, cũng đừng nghĩ tranh người với tiểu Tần Tần!”

Tần Dật Hiên đương nhiên không cam tâm, đang định nói gì, chỉ nghe thấy Bạch Tiêu lẩm bẩm như cảm khái: “Bởi vì tiểu Tần Tần chính là dùng tâm, còn mày chính là dùng thủ đoạn.”

Tần Dật Hiên nghe những lời này, lời nói ác độc định mắng ra trong nháy mắt bị tắc trong cổ họng, anh há miệng, định phản đối, nhưng không biết nên nói gì.

Tô Song Song cảm thấy đầu mình vô cùng đau, cô trở mình một cái, định ngủ tiếp, đột nhiên nghĩ tới cái gì mở mắt ra, ngay sau đó cô hốt hoảng ngồi dậy, nhìn chung quanh, bối rối.

Cô còn lạ gì căn phòng kiểu thiếu nữ này, không phải là phòng của cô sao?

Hình như muốn xác minh suy nghĩ của Tô Song Song, đột nhiên một tiếng mèo kêu, ngay sau đó Tứ gia bề ngoái sáng bóng hơi biến thành màu đen nhảy lại đây, khó có được dính vào trong ngực Tô Song Song.

Tô Song Song cúi đầu nhìn Tứ gia nũng nịu trong ngực cô, hơi sửng sốt, lúc nào thì Tứ gia cao ngạo lạnh lẽo nũng nịu dính cô như thế, cô theo bản năng đã cảm thấy mình tuyệt đối đang nằm mơ.

Để kiểm chứng mình một chút có phải đang nằm mơ không, cô đưa tay sờ lên chân nhỏ của Tứ gia, sau đó dùng lực nhéo nhéo.

Loading...

“Meo!” Tứ gia lập tức gào lên một tiếng, hết sức ghét bỏ liếc qua Tô Song Song, quay người, cái đuôi dùng sức quét lên mặt Tô Song Song, nhảy đi.

Mặt hơi đau, Tô Song Song mịt mờ sững sờ tại chỗ, sau một lát, đưa tay vuốt ve gò má của mình, hơi nhẫn tâm, véo mạnh mặt mình một cái, đau khiến cô lập tức hít vào một hơi.

Lúc này cuối cùng Tô Song Song đã tin tưởng mình không phải nằm mơ, nhưng cô lại càng không hiểu được chuyện gì đã xảy ra, cô nhớ cuối cùng mình bị Tần Dật Hiên mạnh mẽ ép mang lên xe, còn bị anh đánh cho bất tỉnh rồi.

Tô Song Song nhảy xuống giường, liếc nhìn tay chân mìn, rất tự do, trong lòng Tô Song Song chợt nghĩ đến chẳng lẽ Tần Dật Hiên đã nghĩ ra, thả cô?

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, đã ngay lập tức bị Tô Song Song dập tắt đi, lúc cô ngất, trong mắt Tần Dật Hiên… Chấp niệm kia quả thật khiến cô cảm thấy kinh hãi.

Nếu anh có thể dễ dàng nghĩ thông suốt như vậy, hiểu ra, vậy cũng sẽ không sinh ra nhiều chuyện như thế.

Tô Song Song cẩn thận đi tới cửa, ngẫm nghĩ một phát mở mạnh cửa, khoảnh khắc khi mở cửa, nhìn thấy người ngoài cửa, sửng sốt!

Cô lại lập tức đóng cửa lại, Tô Song Song khẽ cúi đầu nhìn bàn chân mình, mở trừng hai mắt, cô cảm giác nhất định là phương thức mở cửa của mình không đúng, sao Tần Mặc lại đứng bên ngoài?

Đây tuyệt đối quá kỳ quái!

Nhưng sau một khắc, Tô Song Song lấy lại tinh thần vội vàng mở cửa ra, khi nhìn thấy đúng là Tần Mặc đứng ngoài cửa thì Tô Song Song không biết tại sao, mũi cay xè, đôi mắt thì đỏ.

Tần Mặc vốn bị chặn ngoài cửa sắc mặt rất khó nhìn, đang định dùng chìa khóa mở cửa, Tô Song Song lại mở cửa ra. Tần Mặc còn chưa kịp nói gì, đã thấy Tô Song Song hít hít mũi mắt đỏ hồng dáng vẻ đáng thương nhìn anh.

Lòng cảm giác lạnh lẽo như băng của Tần Mặc trong nháy mắt bị Tô Song Song như vậy phủ ấm, anh rất không thích ứng với tình cảm như vậy, thân thể hơi cứng ngắc, khựng lại rồi mới cất lời: “Sao vậy?”

Tần Mặc


Trước Sau
Loading...