Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh-Chương 244


Trước Sau

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 244: Chương 151.2

Tô Song Song ôm Tần Dật Hiên, mặc dù đang khóc, nhưng trong cặp mắt của cô lại hiện ra sự trong sáng. Cô ngẫm nghĩ, do dự một lát rồi mới hạ quyết tâm, tiếp tục nói với Tần Dật Hiên.

“Anh, em không bao giờ muốn gặp lại Tần Mặc nữa đâu. Hiện tại em cũng không muốn suy nghĩ về bất cứ điều gì nữa, chỉ có lo lắng cho sức khỏe của anh mà thôi! Ngày mai em sẽ cùng anh đi đến bệnh viện để kiểm tra lại sức khỏe nhé, có được không?”

Lúc đầu Tần Dật Hiên nghe thấy Tô Song Song nói quyết định sẽ không gặp Tần Mặc nữa liền thấy cao hứng cực kỳ, nhưng khi vừa nghe thấy Tô Song Song nói muốn đi cùng với anh đến bệnh viện để kiểm tra, trong nháy mắt vẻ cao hứng nhiệt tình này liền bị dập tắt.

Cặp mắt của Tần Dật Hiên đảo quanh một vòng, bây giờ anh không thể nào để cho Tô Song Song đi cùng anh đến bệnh viện được. Tuy rằng những tờ hóa đơn kia có thể làm giả được, nhưng lỡ ra anh không giấu diếm được thì chẳng phải “kiếm củi ba năm thiêu một giờ”, toàn bộ thành công cốc hết hay sao.

“Song Song, ở trong nước không có cách nào chữa trị được căn bệnh này của anh đâu. Anh đang dự định mấy ngày nữa sẽ đi ra nước ngoài kiểm tra lại, xem liệu có thể kéo dài thời gian thêm được vài năm nữa hay không. Vì vậy, nếu như em đã nói rằng, em thật sự muốn buông tay với Tần Mặc rồi, thì hãy đi cùng với anh ra nước ngoài, còn nếu như em không muốn, thì có thể ở lại nơi này chờ anh trở về.”

Tô Song Song vừa nghe thấy Tần Dật Hiên nói như vậy, không biết vì sao, trước đây cô vẫn luôn một mực tin tưởng đối với anh, không một chút nghi ngờ, vậy mà giờ đây trong lòng cô, sự tin tưởng ấy đã bắt đầu dao động. Cô thử nói tiếp thêm một câu: “Anh, vậy thì trước hết em phải cùng anh đi kiểm tra lại sức khỏe một chút đã, nếu không em sẽ rất lo lắng…”

Tần Dật Hiên không muốn nghĩ gì nhiều thêm nữa, chỉ kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra xa một chút, đưa tay vuốt vuốt mái tóc của Tô Song Song đầu, trong ánh mắt mang theo sự cưng chiều vô tận.

“Em đừng lo lắng, những gì nên kiểm tra anh cũng đều đã kiểm tra hết rồi, chỉ có điều kiểm tra ở trong nước cũng chỉ là làm một việc tốn công vô ích mà thôi, không bằng còn một chút thời gian, anh nên tận dụng để được ở cùng bên em nhiều hơn.”

Tô Song Song cúi đầu, trước giờ Tô Song Song vẫn luôn không quá tin tưởng vào giác quan thứ sáu, vậy giờ khắc này, chỉ trong nháy mắt cô đã trở nên thông suốt rồi. Lúc trước cô lo lắng cho sự an nguy cho tính mạng của Tần Dật Hiên, nên cho dù có phát hiện ra có chỗ nào đó có chút gì đó không đúng, cô cũng không muốn suy nghĩ nhiều hơn về nó.

Nhưng mà hôm nay, giây phút nhìn thấy chiếc cúc gài tay áo bằng kim cương kia, quả thực, đã khiến cho cô bị chấn động quá lớn. Hơn nữa cái gật đầu của Tần Mặc vừa thoáng hiện lên trong đầu cô, trong nháy mắt đã làm cho Tô Song Song chợt tỉnh táo lại.

Bây giờ, nhìn những động tác này của Tần Dật Hiên, lại nghe những lời nói đó của anh, cho dù Tô Song Song không muốn thừa nhận, thì cô vẫn nhận thấy chuyện này có trăm ngàn sơ hở, rất có vấn đề.

Tô Song Song lôi kéo tay áo của Tần Dật Hiên, giống như muốn túm lại một chút hi vọng cuối cùng. Cô vẫn một mực cúi đầu không nhìn vào Tần Dật Hiên, chậm rãi hỏi: “Anh, từ trước đến nay anh thực sự chưa từng bao giờ gạt em có phải không?”

Tần Dật Hiên không nghĩ tới đột nhiên Tô Song Song lại hỏi anh một câu như vậy, nên có chút sững sờ, nhưng anh vốn là một diễn viên hoàn mỹ, đương nhiên sẽ không bởi vì câu hỏi bất thình lình của Tô Song Song, mà để cho bản thân lâm vào tình trạng luống cuống.

Trong mắt của Tần Dật Hiên vẫn tràn ngập ý cười và sự cưng chiều như trước, chỉ có ngữ điệu trả lời là có chút bất đắc dĩ: “Làm sao có thể như vậy chứ, cho dù có lừa gạt ai đi nữa, anh cũng sẽ không bao giờ lừa gạt em.”

Tô Song Song nghe thấy những lời nói này của Tần Dật Hiên…, vừa vặn ngẩng đầu lên, cô nhìn chăm chú vào cặp mắt của anh. Giờ khắc này, ở trong đáy mắt của Tần Dật Hiên, Tô Song Song chỉ nhìn thấy tràn ngập sự chân thành.

Tô Song Song có chút do dự, cô nắm lấy tay Tần Dật Hiên thật chặt, lắc lắc ống tay áo của anh, người đàn ông trước mặt này là anh trai thân thiết mà cô tin tưởng nhất, cô không muốn phải tiếp tục thăm dò anh giống như với những người xa lạ khác.

Tô Song Song nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tần Dật Hiên, một lát sau cô mới mở miệng, trong tròng mắt đã dâng lên một tầng hơi nước: “Anh, chiếc cúc áo kim cương anh vẫn cài ở trên ống tay áo bây giờ đâu rồi?”

Tuy Tần Dật Hiên không biết vì sao đột nhiên Tô Song Song lại đề cập đến chiếc cúc áo kim cương cài ở tay áo của mình, nhưng anh vẫn luôn có một cảm giác có chuyện gì đó không tốt lắm. Theo bản năng, anh cúi đầu xuống nhìn lướt qua tay áo của mình, chiếc cúc cài tay áo áo mà anh thích nhất kia quả thực đã không còn ở đó.

Tần Dật Hiên đảo mắt nghĩ nghĩ, chỉ cần anh mặc âu phục thì nhất định sẽ dùng chiếc cúc cài tay áo này. Đây là chiếc cúc cài tay áo bằng kim cương độc nhất vô nhị, đã sớm trở thành biểu tượng cho thân phận của anh. Hôm nay…quả thật, Tần Dật Hiên cũng không nhớ là mình đã để rơi chiếc cúc cài tay áo này ở nơi nào nữa.

“Có thể là bị rơi mất ở đâu đó rồi cũng nên, làm sao vậy?” Tần Dật Hiên thuận miệng nói ra một câu, bộ dạng ra vẻ thoải mái, những trong đầu lại chuyển động rất nhanh, suy nghĩ đến những chỗ mà có khả năng anh làm rơi nhất. Nhưng mà, vì sao đột nhiên Tô Song Song lại hỏi đến vấn đề này nhỉ?

Tô Song Song thu hồi lại cánh tay đang lôi kéo ống tay áo Tần Dật Hiên, buông thõng xuống ở bên cạnh người. Cô nhìn thẳng vào Tần Dật Hiên, nhìn anh thật sâu, nói rõ ràng từng chữ từng câu: “Anh, lâu nay anh có từng gặp gỡ với Thẩm Ôn Uyển hay không? Đừng có gạt em!”

Bốn chữ cuối cùng, âm điệu nói chuyện của Tô Song Song bỗng nhiên vút cao lên, trong nháy mắt tâm tình của cô trở nên kích động.

Tần Dật Hiên vừa nghe thấy từ trong miệng Tô Song Song thốt ra ba chữ Thẩm Ôn Uyển kia, thoáng sửng sốt một chút. Anh hiểu ngay, nhất định là Tô Song Song ít nhiều


Trước Sau
Loading...