Mắt âm dương

Mắt âm dương – Chương 12.3


Trước Sau

Chương 12 phần 3

Vương Uy cau mày. Anh không phát hiện được gì ở nơi cái xác kia vừa nằm, liền xăm xăm đi về phía cái xác vừa bỏ chạy. Đi chừng mười mét, anh soi đuốc thấp xuống, bỗng trông thấy dưới mặt đất có một vệt máu chạy dài. Mỗi vũng má
Nhị Rỗ chống tay xuống đất đứng dậy, bỗng nhiên mí mắt giật lên một cái, trông thấy một cái xác đang động đậy, Nhị Rỗ giật nảy mình, đánh rơi cả đuốc. Ngỡ mình nhìn nhầm, Nhị Rỗ bèn soi đuốc lại gần xác tên lính nhà Thanh bên cạnh mình, ngọn đuốc vừa soi đến, Nhị Rỗ đã sợ đến hồn phi phách tán, mặt méo xệch như thể bị người ta giáng ấy đấm.
Cái xác ấy đang mở to mắt, nhìn xoáy vào gã, còn đột ngột chớp chớp mắt mấy cái, đôi tay cũng đang cử động nhè nhẹ.
Vương Uy đứng sau Nhị Rỗ mấy bước, thấy hết tất cả, cũng toát mồ hôi lạnh, mẹ kiếp, đứng là gặp phải xác sống rồi!
Nhị Rỗ vốn là người có bản lĩnh, mồm miệng lại nhanh nhảu, nhưng lúc này cũng sợ cứng cả người, chỉ biết giương mắt trân trân nhìn cái xác kia. Vương Uy bèn rút súng, từ từ nhắm thẳng vào đầu nó, định bóp cò.
Đột nhiên Nhị Rỗ thét lên khản cả giọng khiến Vương Uy giật bắn mình, cái xác kia liền lồm cồm bò dậy, lẩn nhanh vào bóng tối, không còn thấy đâu nữa.
Vương Uy bắn vớt vát theo cái xác hai phát, Dương Hoài Ngọc bừng tỉnh, cũng bắn loạn cả lên, không biết nó có trúng đạn hay không. Vương Uy đi tới, kéo Nhị Rỗ dậy hỏi:
– Anh có nhìn rõ không đấy, hắn là người sống hay xác chết?
Nhị Rỗ tái mặt đáp:
– Là xác chết mà, không sai đâu, là xác lính nhà Thanh.
u có ba, bốn giọt, cách chừng một mét lại có một vũng, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là máu của cái xác kia. Vương Uy ngoảnh gọi Nhị Rỗ:
– Anh xác định đó là xác chết chứ?
Nhị Rỗ thấy Vương Uy có vẻ khác thường, liền bước tới, nói:
– Phàm là việc nghiêm túc, cả đời Nhị Rỗ tôi không có câu nào là không đáng tin, chỉ huy còn phải nghi ngờ à? Vương Uy chỉ xuống đất, nói:
– Anh nhìn đây.
Nhị Rỗ lại ần, nhìn thấy những giọt máu tươi dưới đất, liền tái mét mặt:
– Đúng là gặp ma rồi, người đã chết mấy chục năm nay, làm gì còn máu? Xác người trên chiến trường tuy bị ảnh hưởng của nhiệt độ nên không thối rữa, nhưng những cái xác này đã bị đóng băng hơn mười năm nay, toàn thân teo tóp, da thịt co rút lại, máu đã đông cứng từ lâu, làm sao còn chảy máu được?
Nhị Rỗ gãi đầu, nói:
– Tôi sống bao nhiêu năm nay, đây là là lần đầu gặp chuyện quái gở này, rõ ràng cái xác lính cờ xanh kia đã khô quắt lại, chỉ còn một nhúm da làm thế nào mà thoắt cái đã sống dậy, lại còn chảy cả máu?
Vương Uy bảo Nhị Rỗ và Dương Hoài Ngọc:
– Đừng nói vớ vẩn nữa, mau bám theo nhanh lên, biết đâu lại có lối ra đấy.
Ba người lần theo vết máu. Vương Uy thầm lấy làm may mắn vì mình đã bắn theo mấy phát súng, nếu không, với tốc độ của cái xác ấy, không biết nó đã chạy đến chỗ nào. Lỡ như thình lình đụng phải, nó sẽ đứng trong tối âm thầm quan sát, chỉ cần có chút cơ hội liền xông ra bắt người, khiến tất cả chết sạch mới thôi. Dù thế nào đi nữa, phải tìm cách tiêu diệt nó mói được, nếu không cứ để lại một mối họa như thế, dọc đường đi không an toàn chút nào.
Cái xác kia lúc đi sang Đông lúc lại ngoặt sang Tây, cứ vòng vèo ngoắt ngoéo, lúc tấp vào ngách hang bên phải, khi lại tấp vào ngách hang bên trái, lúc thì đi lòng vòng trên mặt đất vài vòng, thật khó đoán biết.
Nhị Rỗ lẽo đẽo đi theo hồi lâu, chợt nói:
– Hỏng rồi, nếu nó là người đi nữa, cũng làm gì có nhiều máu để chảy ra như thế? Chúng ta đã đi được hai tiếng đồng hồ rồi đấy.
Vương Uy cũng lấy làm lạ, nếu người đã chết một, hai chục năm nay, chắc chắn không còn máu nữa, nếu là người sống, máu chảy suốt dọc đường mà vẫn chưa hết thì quả là kỳ tích. Có lẽ thứ đó không phải là xác chết, mà cũng không phải người sống, vậy rốt cuộc là gì đây? Chẳng nhẽ là ma cà rồng chuyên hút máu ư?
Họ lại đi tiếp một quãng, hang động bỗng thay đổi đột ngột, không giống cái hang mà họ đã đi lòng vòng mất hai lần chút nào. Họ lần theo vết máu, đến một hang động lạ. Cái hang này hẹp hơn hang bên ngoài nhiều, nhưng chiều ngang cũng phải đến mấy chục mét, trên vách và nóc hang có nước nhỏ xuống, chốc chốc vẫn nghe thấy tiếng tí tách.
Nhị Rỗ xoắn râu
– Sao chẳng thấy cửa hang mà tự dưng đã đổi sang một hang khác thế?
Vương Uy và Dương Hoài Ngọc không đáp, Nhị Rỗ bĩu môi, biết vấn đề này không có lời giải, cũng chẳng ai giải đáp ình được, chỉ còn biết im lặng.
Họ tiến vào hang, cứ đi thẳng về phía trước, được một quãng lại thấy trên mặt đất có xác lính của Mã Văn Ninh, nhưng bọn lính quân phục vàng này không cầm vũ khí ma là cầm xẻng, đẩy xe, sát vách hang còn có cần cẩu và các thiết bị khác. Đến tận lúc chết, bọn chúng vẫn cầm xẻng, cuốc, lại có cả hai tên cầm sọt đựng đất, sọt chưa đưa đến nơi thì người đã chết, còn một tên lính nằm ngửa, tay cầm dây thừng buộc cái sọt, một tên quỳ một gối xuống, đều là mệt quá mà chết.
Ba người đi giữa những xác chết, tuy trong hang này nhiệt độ tương đối thấp, nhưng xung quanh lại có nước, xác chết ngâm trong nước, phần lớn đã rữa nát, không khỉ nồng nặc mùi hôi thối khiến Dương Hoài Ngọc lợm giọng, mấy lần suýt nôn mửa.
Họ vào trong hang chưa được bao lâu, nước ngầm đã dâng lên đến mắt cá chân, vết máu kia không còn thấy đâu nữa, manh mối đến đây coi như đứt hẳn. Trong hang, cứ cách một đoạn lại có mấy cái xác, có cả giàn giáo bằng gỗ.
Tình cảnh này thật lạ lùng, Mã Văn Ninh là tên đầu trộm đuôi cướp, hắn dẫn cả nghìn người ngựa, bỏ không thèm làm hoàng đế vùng Tạng Xuyên Trung, tiến sâu vào vùng núi Đường cổ Lạp, không đào trộm mộ, không ăn cắp báu vật, lại bày đặt xây lăng mộ dưới lòng đất làm gì? Phải chăng Mã Văn Ninh tính được ngày chết của mình sắp đến, nên muốn xây mộ ở nơi này?
Vương Uy suy nghĩ, cảm thấy suy đoán này chẳng có cơ sở chút nào. Hơn nữa, văn hóa mộ táng cả nghìn năm nay của Trung Quốc, kỵ nhất là chôn cất nhiều người cùng một chỗ, huyệt báu phong thủy đã bị kẻ khác giành mất, thì có làm nền cho người ta, cũng chỉ phá hỏng phong thủy, hủy hoại thanh danh mà thôi. Các bậc đế vương hiển quý của Trung Quốc xưa nay chưa ai làm chuyện ngu ngốc như thế bao giờ, Mã Văn Ninh rất trọng sĩ diện, quyết không thể làm chuyện đó.
Hơn nữa, lúc bấy giờ Mã Văn Ninh không còn, bọn quân phiệt xung quanh địa bàn của họ Mã nhân cơ hội gây sự, bao vây tiêu diệt, lật đổ hoàn toàn bè lũ quân phiệt nhà họ Mã, người nhà của Mã Văn Ninh cũng bị thảm sát không còn một ai. Mộ táng tìm phong thủy chính là để con cháu được nhờ, mộ tổ tiên táng vào đất tốt, đời sau ắt sẽ hiển đạt.
Mã Văn Ninh thừa biết đám quân phiệt xung quanh đang gườm gườm trông vào mình, hồi ấy quân phiệt miền Xuyên Trung đều xuất thân thổ phỉ, nên rất coi trọng khả năng hiệu triệu của cấp trên tất cả đều là một đám người vô tổ chức, vô kỷ luật, tất cả đều tuân theo ý của người đứng đầu, bảo gì nghe nấy. Lúc đánh nhau, nếu vị lãnh tụ ấy bỗng nhiên chết thì trận ấy coi như vỡ trận, lòng quân ly tán, hàng ngũ tan tác, mấy chục vạn binh mã đều không còn.
Mã Văn Ninh vẫy vùng ở Xuyên Trung bấy nhiêu năm, từ một tên thổ phỉ vô danh trở thành người chỉ huy bảy tám vạn binh mã, những quy tắc trong thời kỳ quân phiệt hỗn chiến, hắn chắc chắn biết rõ, vậy mà có thể vứt bỏ đại nghiệp giữa lúc nước sôi lửa bỏng đó, bất chấp cả tính mệnh vợ con người nhà, thâm nhập vào vùng núi Đường Cổ Lạp, ắt hẳn bí mật bên trong phải vô cùng kỳ quái.
Nhị Rỗ nói:
– Hai người nhìn xem, những sọt đất và xe đẩy này đều được đưa từ bên ngoài vào, chắc chắn thằng cha Mã Văn Ninh kia định xây cất gì đó ở đây.
Vương Uy và Dương Hoài Ngọc cũng chú ý tới những chi tiết đó, càng đi sâu vào hang nước càng sâu, rất nhiều xác người nổi lềnh bềnh, giơ đuốc soi chỉ thấy từng đống đen đen bập bềnh trên mặt nước, trông thật rùng rợn.
Nhị Rỗ nói:
– Hơn một nghìn quân của Mã Văn Ninh, một phần chết bên ngoài hang, một phần nữa chết dọc đường vào hang, còn lại một phần vào được đến đây để xây cất công trình, vậy là hơn một nghìn con ngưòi đều chết trong hang này. Mẹ kiếp, đúng là lũ thiêu thân, làm thế này biết chắc là chết, thế mà vẫn cứ lao vào, lạ thật, không biết bọn chúng định làm trò trống gì.
Vương Uy nói khẽ:
– Cứ qua xem cái đã, đừng nói gì.
Nhị rỗ thấy sắc mặt Vương Uy có vẻ nghiêm túc, ánh mắt khác hẳn bình thường, biết là có chuyện, vội im bặt. Trong hang chỗ nào cũng có tiếng tí ta tí tách, bỗng phía trước rung lên, tiếp theo lại có tiếng nước ì oạp như thể có người lội nước đi đến.
Nhị Rỗ nhìn Vương Uy, Vương Uy gật đầu, ba người vội tách nhau ra, tay lăm lăm khẩu súng, sẵn sàng nhả đạn bất cứ lúc nào.
Cả ba dừng bước, nấp vào sau những tảng đá gồ ghề lồi lõm trong hang động, để lại mình Vương Uy giơ đuốc, đợi thứ ở đằng sau bước ra. Lúc này ba người đều đoán rằng, những âm thanh kia là do cái xác lính nhà Thanh phát ra, tuy nó là xác sống, nhưng khi trúng đạn lại chảy máu, điều đó ít nhiều tiếp cho họ chút sức mạnh, trong tay có súng, cũng vững tâm hơn.
Ba người chờ một lúc chẳng thấy tiếng động kia vang lên nữa. Vương Uy lập tức xông ra khỏi chỗ nấp, dẫn đầu đuổi theo, Nhị Rỗ và Dương Hoài Ngọc ào ào lội nước bám theo sau.
Họ chạy chừng hơn hai chục mét thì thấy phía trước xuất hiện một chỗ ngoặt. Vương Uy xông tới, Nhị Rỗ xách tiểu liên theo sau, uy phong lẫm lẫm nhao lên, bỗng thấy phía trước có ánh đèn mờ ảo, chính là ngọn đèn họ thấy giữa chiến trường.
So với lúc thấy ở giữa chiến trưòng, ngọn đèn lần này sáng hơn nhiều, nhưng vẫn không gần không xa, mơ hồ như đom đóm giữa đêm đen. Ngọn đèn mà họ thấy trên chiến trường trông không thật, không phân biệt được là ma trơi hay là đèn của con người, nhưng nhìn thế này lại thấy rất thật, có thể khẳng định đấy quả thực là một ngọn đèn. Nhìn thấy một vật có thật, ba người đều cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi. Nhưng âm thanh như tiếng lội nước kia thoáng cái đã không còn, khiến cả hang động chìm trong bầu không khí quỷ dị vô cùng. Vương Uy dặn mọi người phải cẩn thận, tách nhau ra mà đi, hễ phát hiện điều gì bất thường lập tức lên tiếng ngay.
Qua một khúc quanh, nước trong hang càng sâu hơn, đã ngập đến nửa người. Trên mặt nước đầy xác lính quân phục vàng, bọn lính này lúc chết đều trong tư thế lao động, chắc hẳn phần đông đều chết vì kiệt sức, có thể thấy cái giá Mã Văn Ninh phải trả là quá lớn. Cả ba người đều tự hỏi, không biết hắn định xây cái gì.
Vương Uy đang lội nước bỗng thấy ngay trước mặt, cách chừng một mét có bọt nước sủi lên, hình như thứ gì đó dưới nước đang nổi lên. Không kịp nghĩ ngợi, Vương Uy liền nhằm vào giữa đám bọt nước bắn liền hai phát, nước bắn tung tóe, một con vật thuộc loài bò sát to bằng bàn tay từ dưới nước nổi lên, mặt nước xung quanh nó nổi lên một lóp váng dầu đặc quánh, mùi rất buồn nôn.
Nhị Rỗ vừa thấy liền nói ngay:
– Là ba ba ăn xác.
Vương Uy rùng mình, thấy đằng trước vẫn còn mấy chỗ sủi bọt lên, đường như mấy đám bọt nước ấy đang tiến về phía này, chắc hẳn dưới nước còn nhiều ba ba lắm.
Dương Hoài Ngọc theo sau Vương Uy, hấp tấp hỏi:
– Làm thế nào bây giờ?
Vương Uy đảo mắt quan sát xung quanh, đoạn nói:
– Dựa sát vào vách hang, xem gần đấy có giá chỗ nào không, tạm tránh đi rồi nói.
Đám bọt nước ùn ùn tiến về phía ba người, ba người vừa bắn vừa lùi, cứ bắn một phát lại thấy một mảng dầu trào lên mặt nước, xác ba ba cũng nổi lên theo, chỉ một lúc sau, trên mặt nước đã có mấy chục con ba ba nổi lềnh phềnh.
Họ không bắn còn đỡ, lúc này đám ba ba nổi lên khiến lớp váng dầu lan ra, thu hút những con ba ba gần đấy lại, nhưng trong phạm vi chục mét quanh đó, chỗ nào cũng thấy bọt nước sủi lên, từng đám từng đám, không đếm nổi có bao nhiêu con.
Thấy vậy, Vương Uy thất kinh hồn vía, đàn ba ba ăn xác chỉ còn cách anh chừng một mét, hơn nữa vòng vây đang từ từ thu nhỏ lại, dồn anh vào góc chết. Trước đây anh chưa bao giờ thấy ba ba ăn xác, nhưng có lần Nhị Rỗ uống rượu vào có nhắc qua, nói rằng giống này hễ đụng phải máu là ùng ục mất dạng, nội trong một tuần hương sẽ bò khắp cơ quan nội tạng trong cơ thể người ta, người bị nó chui vào chỉ có thể trơ mắt nhìn một khối u trồi lên bò quanh người mình, hết một tuần hương là nội tạng bị khoét rỗng.
Trong lúc nguy cấp, Vương Uy chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, vội giơ súng bắn liền. Khẩu súng lục của anh rất ít đạn, hơn nữa lại không thể bắn liên tục, chỉ trong nháy mắt, Vương Uy đã hết đạn.
Nhị Rỗ ở phía sau kêu to:
– Chỉ huy, đến đây, chỗ này có cái bè gỗ.
Vương Uy vừa lên đạn vừa ừm một tiếng đáp lời, chợt thấy phía sau có một loạt đạn bắn đến, ngăn đám bọt nước kia lại, Vương Uy tranh thủ lắp xong đạn, quay ngoắt lại, bắn tan mấy đám bọt nước.
Cách chỗ anh chừng mười mét, Nhị Rỗ và Dương Hoài Ngọc đã leo lên bè gỗ, Nhị Rỗ đang dốc ngược một cái thùng, không biết để làm gì. Dương Hoài Ngọc giơ súng bắn quét một loạt đạn, phát nào cũng trúng, không có phát nào trật, quả là thiện xạ.
Dương Hoài Ngọc bắn nát một đám ba ba ăn xác bâu quanh bè gỗ, đàn ba ba ngửi thấy mùi dầu đều bơi về phía thi thể đồng loại, áp lực từ đám ba ba phía sau Vương Uy tạm thời giảm đi. Anh phối hợp với Dương Hoài Ngọc bắn nát mấy con xung quanh đấy, mở một đường thoát, đoạn lội nước chạy về phía bè gỗ. Dương Hoài Ngọc bắn quét một loạt sau lưng anh, tạo thành một bức tường nước, ngăn không để lũ ba ba ăn xác tiến đến gần.
Vương Uy tranh thủ trèo lên bè gỗ, Nhị Rỗ cầm một nùi giẻ đã tẩm đẫm dầu, kéo Vương Uy lên bè, rồi đốt nắm giẻ tẩm dầu, ném vào giữa đám ba ba đang tranh nhau hớp dầu.
Nắm giẻ tẩm dầu ném xuống nước hồi lâu không tắt, thêm vào đó, bầy ba ba ăn xác đang tranh nhau hớp dầu nên đều nổi cả lên mặt nước. Nắm giẻ vừa khéo rơi xuống đúng vũng dầu, lập tức bừng lên thiêu cháy hàng loạt ba ba, xác chúng nổi phềnh lên thành từng đám trên mặt nước không khí xung quanh đầy mùi xác
Vương Uy và Dương Hoài Ngọc mỗi người cầm một cái sào chống bè gỗ từ từ tiến về phía trước. Mặt nước dập dờn đầy những ba ba, lại lềnh bềnh một lớp váng dầu đặc sệt, chẳng biết bên dưới nước còn bao nhiêu ba ba ăn xác nữa, chỉ thấy mặt nước cứ như sôi sùng sục cả lên.
Có điều chiếc bè gỗ này rất chắc chắn, không lo thế gọng kìm của lũ ba ba ăn xác kia từ hai bên kẹp lại làm thủng bè, ba người đứng trên bè không phải sợ chúng nữa.
Bè gỗ tiến về phía trước, ba ba cũng nổi trên mặt nước thành đàn kéo dài cả trăm mét, nhiều xác người từ trên nguồn trôi xuống lập tức bị đám ba ba bu đầy, những con ba ba ăn xác béo núc rúc vào thi thể, chui từ đầu vào, rồi thò ra ở đằng bụng, trong ít phút, xác chết chỉ còn lại cái vỏ, khiến ba người đứng trên bè nhìn mà lạnh toát cả người. Nếu không tìm được cái bè gỗ, e rằng cả ba cũng đã trở thành những cái vỏ rồi.
Bè gỗ đi thêm một đoạn nữa, bỏ đàn ba ba ăn xác lại phía sau. Mặt nước lặng dần, nhìn không thấu đáy, hẳn là sâu lắm. Vương Uy mấy lần dùng sào để thăm dò độ sâu nhưng đầu sào không chạm được đến đáy nước.
Nhị Rỗ phóng mắt nhìn ra xa, thấy ngọn đèn phía trước mỗi lúc một to hơn, lúc này đã sáng như một hạt đỗ tằm, nhưng lại không nhìn rõ được cảnh tượng quanh đó.
Vương Uy và Dương Hoài Ngọc ra sức chống sào, cái bè đi được mấy trăm mét, xác chết trên mặt nước bỗng nhiều lên, dày đặc trôi xuống vùng hạ du. Vương Uy cảm thấy có vấn đề, bèn bảo Nhị Rỗ chú ý quan sát. Một lúc sau bỗng nghe Nhị Rỗ kêu lên:
– Nhìn kìa, ngọn đèn kia rồi!
Vương Uy và Dương Hoài Ngọc cùng dõi mắt nhìn quả nhiên thấy sâu trong bóng tối có một đám lửa lơ lửng trên nóc hang, phải ngước lên mới trông thấy. Bên dưới đám lửa hình như còn có gì đó, chỉ có thể thấy lờ mờ hình dạng, là một vật vuông vuông, có góc có cạnh. Nhị Rỗ chăm chú nhìn ngọn lửa đến đờ cả mặt ra.
Vương Uy nói:
– Có thấy rõ không? Hay là chúng ta bám vào vách động leo lên xem?
Một lúc sau mới nghe Nhị Rỗ đáp:
– Ngọn lửa ấy không phải ở vách hang, mà ở chính giữa vòm hang.
Vương Uy liên tiếp tránh mấy mỏm đá nhô lên khỏi mặt nước, ngẫm nghĩ lời Nhị Rỗ:
– Ở chính giữa vòm hang à? Chính giữa vòm hang làm sao treo lơ lửng
Anh dừng tay chống bè, nhìn về phía trước, quả nhiên trông thấy ngọn lửa ở giữa vòm hang mỗi lúc một cháy sáng, vật phía dưới ngọn lửa cũng hiện rõ dần lên, bắt đầu thấy lờ mờ những góc cạnh.
Dương Hoài Ngọc còn quên cả chống bè, cô căng mắt ra nhìn một hồi, rồi buột miệng:
– Cái đó hình như là kim tự tháp, giống như kim tự tháp của các Pharaoh Ai Cập ấy.p>
Vương Uy sững sờ, Nhị Rỗ cũng ngớ ra hỏi lại:
– Kim tử[1] tháp là thế nào? Tháp vàng á? Cái cô này tham vàng đến sắp phát điên rồi hay sao?
[1] Trong tiếng Trung Quốc, chữ “tử” và chữ “tự” phát âm gần giống nhau nên Nhị Rỗ hiểu lầm.
Dương Hoài Ngọc hừ mũi đáp:
– Kim tự tháp chính là lăng mộ của các Pharaoh Ai Cập cổ, có hình chóp tam giác đều, xây toàn bằng đá lớn, nhiều kim tự tháp đã sừng sững giữa sa mạc cả nghìn năm nay rồi.
Nhị Rỗ nhổ toẹt một cái, nói:
– Mẹ kiếp, ả tây rởm này thật quái đản, tháp đá thì cứ gọi là tháp đá, bày đặt cái gì kim tự tháp, nghe không xuôi tí nào.
Dương Hoài Ngọc nổi cáu:
– Anh…
Vương Uy chống bè đến gần kim tự tháp, thấy một phần của nó chìm trong nước, phần lộ ra trên mặt nước cao đến mấy chục mét, dưới rộng trên hẹp, càng lên cao đỉnh chóp càng nhỏ lại, trông thật kỳ quái.
Vương Uy nhìn kỹ, thấy một cạnh lộ ra trên mặt nước của kim tự tháp này cũng phải đến mấy chục mét, quả là một công trình kiến trúc lớn.
Nhị Rỗ tặc lưỡi, nói:
– Hai người bảo, có phải Mã Văn Ninh dẫn bấy nhiêu quân lính chui xuống đây để xây cái thứ gọi là kim tự tháp này không?
Bè gỗ áp sát vào kim tự tháp, nhưng xung quanh lềnh phềnh đầy những xác người mặc quân phục vàng, bè không có cách nào cập gần hơn được nữa. Đến lúc này ba người mới có cảm giác không tài nào chịu đựng nổi nữa, mùi hôi thối của xác chết làm họ nôn ồng ộc ra cả nước chua.
Vương Uy chẳng biết làm sao, đành gắng bình ổn lại hơi thở, dùng cây sào tre gạt bớt những xác người bám quanh kim tự tháp, trong khi Dương Hoài Ngọc chống bè đề phòng bị nước xô dạt đi.
Nhị Rỗ chăm chú nhìn mặt kim tự tháp gần phía cái bè gỗ, tìm một chỗ tương đối để leo lên kim tự tháp. Gã nhìn ngó hồi lâu, thầm chửi Mã Văn Ninh sao lại xây kim tự tháp đẹp đến thế, tất cả đá bên mặt tường đều được mài nhẵn bóng, tuy có thể đặt chân vào giữa các khe đá, nhưng muốn leo lên cũng khá vất vả.
Nhị Rỗ thấy ngọn lửa trên nóc hang vẫn cháy rừng rực, thầm lấy làm lạ, ngọn lửa này đượm lâu như vậy, không phải cũng giống mấy chiếc đèn đồng thắp bằng mỡ người trên chim sắt đấy chứ, bằng không sao có thể sáng được hơn chục năm trời?
Đang suy nghĩ, Nhị Rỗ bỗng thấy phía dưới ngọn lửa lộ ra một cái bóng, vội dụi mắt, nhìn lại thật kỹ. Nhị Rỗ không nhìn nhầm, đúng là có một bóng người đang nằm bò trên đỉnh tháp.
Nhị Rỗ đẩy Vương Uy, chỉ chỉ lên trên. Vương Uy biết ý, nhìn theo, vừa trông thấy bóng người, anh chợt giật nảy mình.
Vương Uy vội đưa tay ra dấu cho Nhị Rỗ và Dương Hoài Ngọc một hồi, Dương Hoài Ngọc ở lại chống bè, còn anh và Nhị Rỗ mỗi người một góc leo lên bắt cái bóng đen kia.
Thấy hai người gật đầu đồng ý, Vương Uy liền cắn chặt lấy bó đuốc, Nhị Rỗ tắt đuốc, cầm súng lên, Dương Hoài Ngọc chống bè vào sát kim tự tháp, hai người lập tức băng qua, mỗi người một góc, bám vào đường gờ tháp leo lên.
Hết chừng một tuần hương, cả hai đã lên đến gần đỉnh tháp, càng lại gần, ánh lửa trên đỉnh tháp càng sáng khiến họ chói cả mắt. Lúc leo lên Vương Uy còn đem theo đuốc, nhưng sợ cái bóng kia phát hiện ra bọn họ, anh vội dập tắt đuốc, lập tức xung quanh tối om, hai người rơi vào thế bị động.
Leo lên gần đến nơi Vưong Uy mới phát hiện ngọn lửa kia đang cháy rần rật, không phải trong một chốc một lát nói dập tắt là dập được ngay, bèn tắt đuốc, cắm bó đuốc khô vào kẽ đá của kim tự tháp, không ngờ kẽ đá quá nông, không giữ được bó đuốc, Vương Uy vừa buông tay, bó đuốc đã rơi ngay xuống nước.
Bóng đen trên tháp giật mình, rụt người lại. Vương Uy và Nhị Rỗ nhìn nhau, lăm lăm tay súng, thoắt cái đã leo đến đỉnh tháp.
Trên đỉnh kim tự tháp có một cỗ quan tài đá trong mờ, nhưng không có một bóng người. Nhị Rỗ lấy làm lạ, cũng chẳng buồn nhìn đến cỗ quan tài, vội chạy sang phía bên kia kim tự tháp, vừa khéo nhìn thấy bóng đen kia nhảy xuống nước. Nhị Rỗ không nghĩ ngợi nhiều, lia luôn một loạt đạn. Vương Uy cũng kịp bò sang, bắn mấy viên xuống chỗ mặt nước mà bóng đen kia vừa nhảy xuống.
Tiếng súng vừa lặng nước dần yên tĩnh trở lại. Vương Uy nói:
– Bóng đen kia giống cái xác tên lính nhà Thanh quá nhỉ?
Nhị Rỗ gật đầu:
– Đúng vậy, mẹ kiếp, tôi còn trông thấy cái nón của lính thời Thanh mà.
Vương Uy thấy động tác của bóng đen ấy rất nhanh nhưng tư thế khá cứng nhắc, đoán chừng đấy là xác sống, dáng vẻ nó rất giống gã đội viên đội thám hiểm mà anh thấy trong núi tuyết Đường cổ Lạp, nhưng rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì thì rất khó nói rõ. Hai người quay lại đỉnh kim tự tháp, thấy ở chính giữa có đặt một cỗ quan tài đá trong mờ, vừa rồi bọn họ vội vã chạy sang phía kia, không kịp nhìn kỹ.
Lúc này nhìn lại mới cảm thấy không bình thường, cỗ quan tài này giống hệt cỗ quan tài mà họ đã thấy trong rừng ở Xương Đô, chỉ có điều cỗ này toàn bộ đều trong mờ, lại lớn hơn cỗ kia nhiều mà thôi. Ở tít trên cao, cách nắp áo quan khoảng mười mấy mét là ngọn lửa tỏa sang chói mắt, dập dờn nhảy múa.
Vương Uy nhận xét:
– Có thể đây là cỗ quan tài mà Mã Văn Ninh đưa vào núi Đường cổ Lạp, anh nhìn xem, chiều rộng đáy quan tài rất giống với phần gốc của cái cây đá.
Nhị Rỗ đi quanh quan tài một vòng, nói:
– Không sai chút nào chỉ huy ạ, Mã Văn Ninh mất bao công sức đưa cỗ quan tài này đến, lại huy động công sức cả nghìn con người để làm ra thứ kỳ quái này, có phải đầu óc lão có vấn đề rồi không?
Vương Uy chẳng buồn để ý đến lời Nhị Rỗ, anh leo lên nắp quan tài, áp mặt xuống, toan nhìn xem bên trong có gì. Có điều bên trong quan tài chỉ thấy một khối lờ mờ đùng đục, nhìn thế nào cũng không thấy rõ được, ngược lại, trên nắp quan tài còn vương mấy giọt máu tươi, có lẽ là máu của tên lính nhà Thanh.


Trước Sau
Loading...