Kích Tình Tuyệt Sắc

Kích Tình Tuyệt Sắc-Chương 1


Sau

Kích Tình Tuyệt Sắc

Chương 1

“ Tuyết Nhi… Tuyết Nhi, ngươi mà không dậy là sẽ bị trễ đó! Tuyết Nhi, ngươi lập tức tỉnh lại cho ta!” Nhìn nữ nhi vẫn thoải mái ngủ ở trên giường Đinh Mị lửa giận lên cao, bực mình dùng sức đạp mạnh xuống giường

“ Ai nha” An Tuyết Nhi ngã xuống đất, xoa xoa cái mông, trước mắt nàng là hình dáng của mẹ, trong lòng có phần không rõ giọng nói ôn nhu gọi nàng là của nam tử, thế nào lại biến thành .. Đó… không! Nữ nhân trước mặt đang phi thường tức giận.

“ Ngươi, cái đứa trẻ chết tiệt này, sao không tự mình rời giường hả? Mới sáng sớm ta đã phải dậy gọi người, đã thế người còn mặc kệ. Nha… ta thật đáng thương mà!” Vừa nghĩ tới chồng của nàng vì muốn nàng gọi nữ nhi rời giường, mà lạnh nhạt nàng cả một đêm, vì thế đối với nữ nhi nàng càng thêm tức giận.”

“ A! Mẹ, con ngủ thời điểm là rất say nha, hơn nữa không nghe thấy người gọi là chuyện thường tình, người cần gì phải đá con xuống giường như vậy” An Tuyết Nhi xoa xoa hai mắt, bất đắc dĩ nhìn người mẹ xinh đẹp như minh tinh của mình trước mặt, lúc này mới hiểu rõ mình lại mơ thấy một cuộc mộng xuân kịch liệt.

Không sai, “ lại” một cuộc nữa.! Nàng cơ hồ gần đây ngày ngày cùng với một nam tử xa lạ ân ái, nhớ tới lại khiến vẻ mặt nàng ngày thêm co quắp.

“ Ngươi, cái nữ nhi bất hiếu này lại còn dám mạnh miệng! Nói cho ngươi biết, nếu không phải cha ngươi năn nỉ ta thật lâu, lão nương ta mới không có cái thời gian rảnh rỗi làm cái đồng hồ báo thức cho ngươi nha! Hại ta ngủ chưa đủ, nhan sắc của ta… Ôi… Ta thật đáng thương đó nha! Tới gọi ngươi rời giường mà vẫn bị ngươi sinh khí!” Đinh Mị vốn còn muốn tận tình dạy bảo, lại nhìn thấy thân ảươh trượng phu mình ở phía sau, lập tức giả bộ khóc lóc đáng thương.

“ Mị nhi…” An Học Hiền quả nhiên đi vào.

“ Darling! Tuyết Nhi sinh khí với ta nha, nàng không thích ta, ngươi về sau đừng có nhờ người ta làm cái chuyện này, đã cố hết sức còn không được nửa câu cám ơn a!” Đinh Mị chạy như vũ bão yêu kiều gục vào ngực chồng mình, bộ dạng thật sự khác biệt một trời một vực với người đàn bà chanh chua chửi đổng, bộ dạng nàng lúc này xinh đẹp, mảnh mai làm cho người khác muốn hảo hảo che chở.

“ Phải không? Mị nhi.. ủy khuất ngươi. Tối nay, tất cả đều nghe theo ngươi, có được không?” An Học Hiền nhỏ giọng thì thầm vào tai kiều thê của mình.

Đinh Mị lộ vẻ thẹn thùng, vùi mặt vào sâu trong ngực chồng ha ha cười.

“ Chớ cùng tiểu hài tử hờn dỗi nữa, chúng ta xuống lầu ăn bữa sáng đi nào.” Vừa nói, hắn liền kéo thê tử rời đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa, còn thừa cơ quay đầu hướng nữ nhi nháy mắt mấy cái.

“ Tuyết Nhi, nhanh lên một chút, chuẩn bị xong còn phải tham gia lễ tựu trường nữa đó.”

“ Dạ, cha, con xong ngay đây.’ An Tuyết Nhi nhìn theo hướng cha mẹ rời đi, chắc chắn cha buổi tối hôm qua lấy lý do gọi nàng dậy muốn mẹ ngủ không muốn làm chuyện ân ái. Khó trách mẹ chưa thỏa mãn dục vọng nên mới phát tiết lên đầu nàng. ( TY: Ta shock, nhà này.. mẹ nàng ấy thật BT nha :”> )

Nàng nhanh chóng chỉnh trang ra cửa, không muốn bỏ qua chuyến xe của trường học, mặc dù trong nhà có tài xế, nhưng nàng không muốn trở thành người nổi tiếng đi.

***

Tựu trường ngày thứ nhất, ban giám hiệu thong báo một số chuyện, rồi phát một ít tài liệu rồi để học sinh tự do đến xã đoàn hoạt động.

“An Tuyết Nhi! Bọc sách cho tốt rồi tới phòng làm việc của thày nha.” Giang lão sư đối với An Tuyết Nhi đang bọc sách nói.

“ A! Hảo, em lập tức tới.” Mặc dù có chút nghi ngờ, nhưng An Tuyết Nhi vẫn thuận theo lời lão sư.

“ Di? Lão sư Giang bảo ngươi làm cái gì a?” Bạn tốt của nàng – Từ Tiểu Linh cau mày vẻ mặt khó hiểu nói.

“ Ta cũng vậy, không rõ lắm.”

“Có muốn ta đi cùng ngươi không?”

“ Không cần,ngươi đi Vũ Thanh xã đi! Ngươi nhưng là trụ cột đấy!” An Tuyết Nhi đối với hảo ý của bằng hữu nói.

“ Ngươi, cái tiểu cẩu chân, được rồi! Vậy ngày mai gặp!” Nói xong, Từ Tiểu Linh phất tay chậm rãi rời đi, xoay người thì mái tóc gợn sóng giương thành một vòng, làm người ta không nhịn được nín thở vì vẻ đẹp của nàng.

***

Mang theo nghi ngờ, An Tuyết Nhi đi tới phòng làm việc của lão sư.

“ Lão sư, xin hỏi thày muốn em tới là có chuyện gì không?”

“ Nga, là như vầy, học kỳ này năm thứ ba có chuyển tới một học sinh rất đặc biệt, hiệu trưởng hi vọng có môt đồng học phẩm hạnh tốt dẫn hắn đi thăm trường, giới thiệu về trường của chúng ta.”

“ Nhưng tại sao lại chọn em?” Nàng cũng không cảm thấy mình đặc biệt ưu lương a!

“ Cái này…Bởi vì năm ngoái em được chọn là hoa khôi Lan Hinh, cho nên thày liền đem em đề cử với hiệu trưởng.. Đúng rồi! Chính là như vậy…..”. Giang lão sư gãi gãi cái đầu chỉ còn dư mấy sợi tóc, hoảng hốt giải thích.

“Cho nên em tốt hơn hết là hảo chiêu đại học sinh chuyển trường này, đừng phụ sự kỳ vọng của thày hiệu trưởng với thày nha.” Giang lão sư thao thao bất tuyệt nói một đống lời nhảm nhí rốt cuộc cũng đưa ra một câu kết luận.

“ Hảo, lão sư, em sẽ cố hết sức.” An Tuyết Nhi không nghi ngờ gì gật đầu đáp ứng.

“An Tuyết Nhi, em thật sự là trò ngoan của thày, tương lai của thày đều dựa vào em. Cái này, khách quý đang ở phòng hiệu trưởng chờ em, em mau đi đi!”

Mặc dù cảm thấy lão sư có chút kỳ quái, nhưng nàng vẫn bước nhanh đến phòng hiệu trưởng, không muốn người khách quý trong miệng lão sư phải chờ lâu.

“ Cốc cốc cốc!” An Tuyết Nhi gõ cửa phòng hiệu trưởng, chờ hiệu trưởng kêu nàng đi vào, nhưng đợi thật lâu không có ai lên tiếng. đang trong lúc nàng hoài nghi bên trong không có ai, thì đột nhiên cảm giác được sau lung có một thân ảnh.

“ Hắc! Tiểu mỹ nhân, ngươi ở đây làm cái gì?” Một thanh âm khinh bạc vang lên.

An Tuyết Nhi sợ hết hồn, xoay người nhìn lại.

Trước mặt nàng là một thân hình thon dài ngăn trở, giờ khắc này, vóc người của của hắn đang khẽ khom lưng đem mặt đến gần nàng, để cho nàng có cơ hội có thể thấy rõ ngũ quan của hắn.

Mày kiếm nồng đậm phảng phất đại biểu cá tính bá đạo của hắn, cặp mắt xinh đep thần bí lại mang theo tà khí, cánh mũi thẳng cao vút giống như đang cười nhạo người.

Mà đôi môi của hắn hơi cong lên làm co người ta muốn biết khi cùng hắn hôn tư vị đến tột cùng là như thế nào? ( TY: ta *ngât* )

Không nghĩ tới nam tử có cái giọng khinh bạc lại tuấn mỹ như vậy.

Với cá tính hướng nội của An Tuyết Nhi, có một nam tử bộ dạng xuất sắc dựa gần như vậy, nàng đã sớm quên giao phó của Giang lão sư, nàng thật muốn lập tức thoát đi hiện trường.

“ Phiền toái ngươi tránh ra.” Nàng sợ hãi lên tiếng, buông xuống gương mặt trắng nõn hơi điểm màu hồng nhạt

“ Ngươi vẫn chưa trả lời ta, ngươi đến đây làm gì?” Quân Thánh Thiên đưa hai tay đè lên cửa, đem An Tuyết Nhi bao vây lại ở giữa.

“ Ta.. Ta là tới tiếp đãi tân học sinh, lão sư muốn ta dẫn hắn đi thăm trường học, Ngươi… ngươi có thể hay không tránh ra một chút?” An Tuyết Nhi lúc này mới nghĩ tới nhiệm vụ của nàng.

“ Ngươi không ngại thì dẫn ta đi thăm trước nga.” Hắn càng tiến gần sát vào thân thể mềm mại của nàng.

“ Không được, ngươi… tránh ra, ta muốn đi tìm người.” Đối diện,với thân thể hắn đang lấn sát người nàng, nàng sợ hãi đưa tay lên chống đỡ vào lồng ngực hắn. Nàng muốn khóc.. hắn tại sao lại muốn khi dễ nàng cơ chứ?

“ Tiểu mỹ nhân, ngươi như thế là không được nha! Làm sao ngươi lại có thể thiên vị như vậy chứ? Ta cũng muốn ngươi dẫn ta đi thăm trường một lát a!”

“ Không được.. cầu xin ngươi tránh ra, đừng làm khó ta.” Nàng nghẹn ngào cầu xin hắn.

“ Là thế này phải không? Nhưng là ta không chỉ muốn như vậy làm khó ngươi mà ta còn muốn hôn cái miệng nhỏ nhắn của ngươi nha!”

Quân Thánh Thiên lợi dụng việc nam nhân khí lực lớn, ngăn thân thể nho nhỏ đang giãy giụa của nàng, một tay đem hai tay nàng nắm chặt lên cố định ở trên đầu nàng.

“ Ngươi nghĩ làm cái gì? Vô lại! Buông ta ra!” Nàng khiếp sợ cố gắng sự trói buộc của hắn, mặc dù hắn đẹp trai làm tim nàng đập rộn nhưng mà nàng không muốn nam nhân vừa gặp lần đầu đã dở trò tán tỉnh..

“ Ta muốn ngươi. Ngươi nhất định phải là nữ nhân của Quân Thánh Thiên ta.” Nói xong hắn lập tức cúi đầu, hôn lên cái miệng nhỏ của nàng, đầu lưỡi cậy mạnh xâm nhập vào trong miệng cùng lưỡi của nàng quấn quít dây dưa với nhau, thâm chí hắn còn dùng sức mà…

An Tuyết Nhi dùng sức lắc đầu muốn thoát đi bờ môi của hắn, càng không ngừng uốn éo mong muốn trốn khỏi sự khống chế của hắn, nhưng vô luận nàng có phản kháng như thế nào, hắn vẫn vững vàng giữ chặt nàng lại.

Bị hắn hôn khiến đầu óc của nàng choáng váng, dần dần quên đi sự giãy giụa.

Quân Thánh Thiên đem thân thể đang mềm yếu của nàng vòng lên bờ vai hắn, hai tay suồng sã vuốt ve dẫn dắt thân thể mềm mại ấy đi vào mộng mị, tay phải của hắn đặt lên mông nàng, dùng sức đem chỗ sâu kín ấy của nàng đặt vào hạ thể đang căng trướng của hắn, nhiệt liệt ma sát, trong lúc đó tay trái của hắn cũng trực tiếp bắt được cái thứ sớm đầy đặn, ra sức dùng sức vuốt ve đem hai gò bồng đào mê người ấy biến hình.

Nàng đã còn còn khả năng phản kháng, toàn thân nhiệt năng đang giống như một ngọn lửa, vô lực phản kháng sự cuồng dã của hắn, chỉ có thể ở hai tay nắm chặt thật chặt bả vai ấy.

Quân Thánh Thiên liếm cánh môi mềm mại, rồi thuận thế đi xuống chiếc cổ trắng ngần, thỉnh thoảng lại ra sức mút, lưu lại một vết lại một vết hôn.

Hắn đem nàng đè ở giữa cánh cửa về thân thể hắn, dùng sức tháo nút áo của nàng, vén rộng váy lộ ra dây nịt vú màu trắng, Quân Thánh Thiên híp mắt một cái, đưa tay cởi luôn áo lót của nàng không một chúi chần chờ.

Trong nháy mắt, đôi gò bồng lộ ra ngoài, ở trước mặt hắn đung đưa tạo thành gợn sóng mê người, hắn không chịu nổi được sự hấp dẫn ấy, tên rỉ lên một tiếng, ngay sau đó cúi đầu hôn lên bờ ngực tuyết trắng.

An Tuyết Nhi mơ mơ màng màng, rốt cuộc cũng tỉnh táo lại một chút, nàng đưa tay muốn đẩy tên sắc lang đang làm xằng làm bậy trên người nàng.

“ Ngươi.. bại hoại.. Mau buông ta ra!” Nàng khó khan nói, nàng bị hắn true đùa làm cho toàn thân vô lực, mà hạ thân kia lại không ngừng tuôn ra cảm giác ấm áp xa lạ, cũng làm cho nàng bởi vì thèm muốn mà đau đớn.

“ Tiểu Tuyết Nhi… Ngươi là của ta, ta có quyền hưởng dụng ngươi, mà ngươi cũng muốn ta, không phải sao?” Quân Thánh Thiên nắm chặt bắt đùi của nàng, qua lớp y phục ở chỗ kín của nàng mà chà sát.

“ Nha.. Không… Ngươi ở đây là làm cái gì? Dừng lại!” Thân thể mảnh mai của nàng theo hắn trên dưới đong đưa.

Quân Thánh Thiên không để ý tới sự phản kháng ấy, hắn càng ra sức xâm phạm chỗ kín của nàng, mặc dù hạ thân hai người đều có quần áo cách trở, nhưng lửa nóng kiên đĩnh của hắn lại giống như đang mạnh mẽ xông vào hoa huyệt của nàng.

“A… không muốn, cầu xin ngươi….” Mới nếm thử tình dục, nàng căn bản không ngăn cản được ham muốn kịch liệt hoan ái, nàng sợ, sợ không khống chế được mình mà hưởng ứng hắn kịch liệt đòi hỏi.

“ Tiểu Tuyết Nhi của ta…” Hắn ôm chặt lấy thân thể nàng.

Quân Thánh Thiên một lần lại một lần dùng sức, mạnh mẽ chạm vào nơi sâu kín của nàng, môi lại bao lấy miệng nhỏ nhắn bị sưng đỏ, dùng lưỡi cưỡng bách nàng cùng hắn quấn quit, nóng bỏng mà dụ hoặc nàng.

“ A” Không biết người nào đã sớm không chịu được mà rên rỉ, hai người cũng bị dục hỏa hừng hưc hành hạ.

Quân Thánh Thiên đưa tay xuống đùi nàng, lại làm cho thân thể nàng dựa vào cửa, hắn thô lỗ mà vén váy nàng lên lộ ra hai chân trắng muốt, lại kéo khóa quần của hắn, động thân để lửa nóng ấy không ngừng ở khe giữa mông của nàng mà luật động.

Một tay hắn ở phía trước đang mải mê xoa bóp bầu ngực của nàng, một tay kia lại đặt ở hạ thể của nàng, cách lớp quần lót mà khẽ vuốt.

An Tuyết Nhi cảm giác tại chỗ kia mang lại cảm giác ướt át, không khỏi mắc cớ, thân thể nho nhỏ bị hắn chạm vào cảm thấy vô cùng khoái lạc.

“Ưm..a..” Nàng không ngừng rên rỉ, cảm giác mình đang hướng thiên đường mà tới. Quân Thánh Thiên không ngừng ở khe mông mà ra vào, rốt cuộc hắn phát ra môt tiếng gầm nhẹ, đem cỗ nóng rực khổng lồ càng thâm nhập chỗ sâu kín của nàng mà bắn ra mầm mống kích tình.

“ Hô..” Hai ngươi thở hổn hển, vẫn còn đang ở trạng thái cao triều mà dần bình tĩnh trở lại.

Quân Thánh Thhiên ôm lấy An Tuyết Nhi, đẩy cửa phòng hiệu trưởng ra, ôm nàng đi tới sô pha mà ngồi xuống.

Quân Thánh Thiên ôm lấy An Tuyết Nhi, đẩy cửa phòng hiệu trưởng ra, ôm nàng đi tới sô pha mà ngồi xuống.

An Tuyết Nhi vô lực mặc hắn định đoạt, nàng cảm giác mình như còn đang lơ lửng ở giữa không trung.

“Tuyết Nhi… Tiểu Tuyết Nhi của ta, ngươi có khỏe không?” Hắn yêu thương hôn nhẹ lên trán của nàng, tay hắn nhẹ nhàng vuốt nhẹ mái tóc đang bị tán loạn, không biết dây buộc tóc bị mất từ bao giờ.

Nàng rốt cuộc khôi phục lại một chút khí lực, sương mù vẫn còn trong mắt khiến nàng không biết rõ tình huống , nhưng khi thấy khuôn mặt tuấn tú đang hiện ra trước mặt nàng thì nàng liền nhớ tới trận kích tình vừa rồi.

“ Ngươi….. ngươi làm sao có thể đối với ta như vậy? Mau buông ta ra, đồ sắc lang!” An Tuyết Nhi kích động mà cố tránh thoát đi ngực của hắn.

Quân Thánh Thiên dùng sức ôm chặt nàng, cái trán chống đỡ nàng mà không nói một lời, hắn rất chuyên chú nắm nhìn giai nhân đang trong ngực hắn.

Bắt gặp ánh mắt hắn nhìn, khiến nàng không khỏi cảm thấy bối rối, không biết phải làm sao. Nàng không rõ, bọn họ là lần đầu tiên gặp mặt, hắn tại sao lại dùng ánh mắt ôn nhu nhìn nàng giống như là đã quen biết nhiều năm rồi?

Hơn nữa, hắn thoạt nhìn khôn giống người xấu, ngược lại, hắn giống như nam chính đa tình trong phim ảnh, hắn, rốt cuộc là người nào? Còn có, hắn tại sao lại đối với nàng như kiểu…..khụ…. đói khát xâm phạm?

Mặc dù nàng cảm giác rất thích hưởng thụ lồng ngực ấm áp của hắn, nhưng mà nàng cũng rất rõ rang, nằm ở trong ngực một người xa lạ là một chuyện rất là mắc cỡ.

“ Ngươi mau buông ta ra, nếu không ta kêu người đó!

“ Nhà này là phòng nằm ở góc xa trường học nhất, hơn nữa hôm nay là ngày tựu trường, Lão sư cùng hiệu trưởng sớm đã tan việc. Ngươi cho rằng, còn có người nghe được tiếng mèo kêu của ngươi sao?” Quân Thánh Thiên buồn cười nhìn nhân nhi đang vừa phẫn nộ lại xấu hổ nghĩ cách thoát hắn đi.

“ Ngươi nghĩ như thế nào? Ta lại không biết ngươi, tại sao lại muốn khi dễ ta?” An Tuyết Nhi xấu hổ hỏi lại hắn.

“ Ngươi không biết ta, nhưng mà ta biết ngươi nha. Bắt đầu từ hôm nay ngươi chính là Tiểu Tuyết Nhi của riêng ta.” Hắn nói một cách đương nhiên, lại dùng chop mũi nhẹ nhàng ma sát cánh mũi khéo léo của nàng, rất thỏa mãn mà mỉm cười.

“ Di.. Làm sao ngươi biết tên của ta?” Nàng nghi ngờ mà mở to đôi mắt tròn trịa, nhìn tuấn nam khinh bạc trước mắt nàng.

“ Ngươi là nữ nhân của ta, ta đương nhiên biết tên của tên của ngươi, hết thẩy mọi thứ của ngươi.”

“Gạt người, làm sao ngươi có thể biết hết thảy về ta?” Nàng không tin, vừa nói vừa lắc lắc cái đầu.

“ Ngươi đã không tin, vậy để ta nêu ví dụ nha. Ngươi tên là An Tuyết Nhi, năm nay mười tám tuổi, đang là năm hai trung học Lan Hinh. Phụ Thân ngươi là An Học Hiền, năm nay bốn mươi mốt tuổi, mẫu thân Đinh Mị ba mươi bảy tuổi. Mẹ ngươi năm mười tám tuổi quyến rõ lão sư thành côn mới có ngươi a.”

“Ngươi còn có một ông cụ non là tiểu đệ An Thắng Võ, sắp được mười một tuổi. Ngươi là người chủ nghĩa ăn chay. Bạn học tốt nhất là Từ Tiểu Linh. Ngươi mỗi ngày đều nhận được năm bức thư tình, nhưng là ngươi cũng chỉ cho người ta thăm hỏi ngươi…… Ta còn phải tiếp tục sao?” Hắn dừng lại hỏi nàng.

“ Ngươi… ngươi ……” An Tuyết Nhi vẻ mặt không dám tin, há to mồm nhìn Quân Thánh Thiên.

“Được rồi! Vậy ta tiếp tục. Ngươi mắc size D, ba vòng 34,23…” Quân Thánh Thiên không thể nói tiếp, bởi vì miệng hắn đã bị An Tuyết Nhi bưng kín.

( TY: Cái này nha mọi người, theo cái bản cv là cái số đo 3 kia là như vậy, ta cũng đang thắc mắc tại sao của nàng ý nhỏ vậy không biết ^_^)

“ Ngươi không biết xấu hổ! Làm sao ngươi lại biết được nhiều chuyện về ta như vậy?” Vừa xấu hổi, vừa giận nàng lấy một tay che miệng Quân Thánh Thiên, tay còn lại lôi đồng phục học sinh của hắn che lại thân thể mình, không muốn xuân quang bị hắn nhìn hết.

Quân ThánhThiên thừa cơ dùng lưỡi khẽ liếm lòng bàn tay đang tản ra mùi hương mê người của nàng.

“ Sắc lang!” Nàng nhanh chóng rụt bàn tay nhỏ bé bị hắn liếm lại, nắm áo thật chặt nhìn chằm chằm hắn.

“ Ta không phải đã nói rồi sao? Ngươi là nữ nhân của ta, ta dĩ nhiên là biết hết về ngươi.” Hằn tà tà mở miệng cười khẽ, hai tay vẫn vây quanh thân thể mềm mại của An Tuyêt Nhi.

“ Ngươi điên rồi, ta mới không phải là nữ nhân của ngươi! Ta muốn về nhà.”

Tuyết Nhi lại bắt đầu giãy giụa, gấp gáp mà nghĩ cách thoát ra khỏi lồng ngực hắn, nàng càng không chú ý tới hạ thân của Quân Thánh Thiên, vì nàng trêu đùa mà bắt đầu thũng trướng.

Quân Thánh Thiên không nhịn được mà rên rỉ một tiếng, rất muốn đem người trong ngực đè xuống, mà đoạt lấy ngọt ngào của nàng.

“ Tuyết Nhi, đừng động.” Hắn cố gắng khắc chế bản thân, không muốn lần nữa dọa hỏng nàng.

“ Buông ta ra, để cho ta đi!” Nàng vẫn muốn tránh thoát khống chế của hắn.

“Đừng động nữa, ta chịu không nổi!” Thanh âm hắn khàn khan đè nén truyền ra.

“ Ngươi… làm sao thế? Ngã bệnh sao?” An Tuyết Nhi mặc dù đối với ác nam trước mắt rất đáng ghét, nhưng vẫn quan tâm hắn.

“ Ta không sao, nhưng mà nếu ngươi không muốn cùng ta nói lời ân ái thì không cần trêu trọc tiểu đệ đệ của ta a.” Cũng không biết ánh mắt của hắn vô tình hay cố ý lướt qua ngực của nàng

An Tuyết Nhi cảm giác bản thân mình bị ánh mắt của hắn vuốt ve, đến nỗi xấu hổ đỏ cả mặt.

“ Ngươi, tên đại sắc lang này!”

“ Hảo, không trêu đùa nguơi nữa, ngươi không phải muốn gặp tân học sinh sao?”

“Đó, ta quên mất, đều là ngươi làm hại a! Mau buông ta ra, cái tân học sinh nhất định là chờ lâu rồi.” Nàng lại lần nữa nhớ tới cái tân học sinh bị nàng ném ra khỏi đầu, haizzz cái nhiệm vụ mà lão sư giao cho nàng á….

“ Vậy còn ta? Ngươi thật nhẫn tâm, bỏ rơi cái người có quan hệ xác thịt là ta đây, đi gặp gỡ cái học sinh mà chưa từng gặp” Quân Thánh Thiên vờ vờ lắc đầu

“Ta mới không có bất cứ quan hệ gì với ngươi mới không cần thiết cùng ngươi ở đây!” Nàng mặc dù xấu hổ nhưng cũng không có mềm yếu.

“ Vậy ý của ngươi là, ngươi có nghĩa vụ đi bồi cái học sinh mới đó hả?” Hắn khách khí hỏi.

“Đúng vậy, ngươi rốt cục cũng rõ ràng.”

“ Là thật?”

“Đó là dĩ nhiên, đây là nhiệm vụ thày hiệu trưởng muốn ta làm, tên học sinh mới là là một khách nhân rất trọng yếu, không thể chậm trễ, nếu như hiệu trưởng biết ta bởi vì ngươi mà không đi chiêu đãi bạn học mới nhất định sẽ rất tức giận, khó bảo toàn ông ấy sẽ trước toàn trường dùng nước miếng rửa mặt ngươi. Cho nên ngươi mau thả ta ra thôi!”

Nàng nói một hồi, để cho hắn biết chuyện tình nghiêm trọng, lập tức cho nàng rời đi.

“Được rồi! Vậy ta cũng không làm khó người khác khó chịu nữa, ngươi đứng lên đi!” Quân Thánh Thiên buông cánh tay đang chế trụ An Tuyết Nhi ra, kéo nàng hai người từ trên ghế salon đứng lên.

“ Cám ơn! À không, là ngươi không đúng, ngươi không nên không thả ta đi, ta mới không cần cám ơn ngươi. Hừ!” An Tuyết Nhi vừa nghĩ tới hành động bá đạo của hắn, nàng liền cảm thấy giận.

“ Thì ra nhân nhi của ta cũng có móng vuốt a!” Hắn dung tùng nhìn bé nũng nịu chỉ trích.

“ Ta mới không để ý ngươi, hi vọng chúng ta sẽ không gặp lại.” Nói xong, nàng xoay người cài lại nịt ngực, sửa sang lại đồng phục của mình, liền không chờ đợi cất bước muốn rời đi nơi này.

“Tuyết Nhi, ngươi đối với ta thật vo tình! Lợi dụng ta, sau khi đạt tới cao trào lại vứt bỏ ta, nghĩ lại lúc ngươi mềm mại ở trong ngực ta mà rên rỉ. a…….. ưm… Ta không được!” Hắn vô sỉ mà bắt trước giọng rên yêu kiều của nàng.

“ Ngươi quá ghê tởm!” Hắn tại sao lại có thể như vậy mà trêu trọc nàng? Hại nàng mặt đỏ tim đập loạn chứ.

Quân Thánh Thiên thấy giai nhân giận đến cười đỏ bừng, hắn quyết định không trêu chọc nàng nữa “ hảo hảo, ta không học ngươi rên rỉ nữa, chúng ta đi thôi!” Hắn hướng nàng đi tới, đưa tay muốn vòng qua vai nàng.

“ Ngươi muốn làm gì? Ta nhưng không có rảnh như ngươi!” An Tuyết Nhi phòng bị nhìn hắn.

“ Ngươi không phải muốn dẫn học sinh mới đi thăm khuôn viên trường hay sao?”

“Đúng a!”

“ Không phải sao, chúng ta đi thôi!”

“ Nhưng là cái tân học sinh mới không phải là ngươi, trừ phi ngươi là…., không phải chứ!” Nàng che miệng lại, vẻ mặt không dám tin nhìn Quân Thánh Thiên gật đầu một cái.

“Không sai, ta chính là người khách quý trong miệng ngươi. Ha ha… tới tiếp đón ta đi! Tiểu Tuyết Nhi của ta.” Hắn vẻ mặt tự đắc nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn đang khiếp sợ.


Sau
Loading...