Ê! Lùn Anh Thích Em

Ê! Lùn Anh Thích Em-Chương 31


Trước Sau

Ê! Lùn Anh Thích Em

Chương 31

Trên đường về nó không nói gì chỉ biết im lặng, Ánh cũng phần nào hiểu được tâm trạng của nó

-Bà và Quân như thế nào rồi

-Sao là sao?-nó hơi bất ngờ với câu hỏi của Ánh

-Sao bà không đến với Quân mà lại ràng buộc mình với Huy?

-Bà không hiểu đâu?

-Tại Vy sao?

-Không, chẳng tại ai cả đơn giản vì tui muốn vậy.-nó thở dài

-bà đừng nên sống với một vỏ bọc của quá khứ nữa, người con trai đó…

-Là Huy, chính là Huy mà-nó chen vào câu nói của Ánh

Một cảm giác trống vắng trỗi lên trong lòng nó sao nó cảm thấy đau quá,nó phải làm gì bây giờ? Ai có thể nói cho nó biết không? Nó thẩn thờ bước đi mà không biết mình về nhà từ lúc nào.

-Đi về muộn vậy con-mẹ nó nói một cách dịu dàng nhưng sao nó thấy mắt mẹ đỏ lắm

-Dạ tại đông quá nên chen ra khó

-Vậy thôi con lên phòng ngủ đi rồi sáng mai còn đi học nữa

Nó hết bất ngờ này đến bất ngờ khác tại sao hôm nay mẹ lại hiền đến như vậy nó hiểu tính mẹ hơn ai hết mặc dù mẹ luôn quan tâm đến nó nhưng cũng rất khắc khe đối với một đứa con gái mới lớn. Mọi hôm chỉ cần 9h30 nó về là bị mắng té tát rồi huống chi giờ nó về muộn thế này, thật khó hiểu. Nó cũng không nghĩ gì thêm mà chìm sâu vào giấc ngủ.

6h30 sáng nó đã có mặt tại trường cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt nó là hắn và Vy quá sức thân mật

-Quân ăn cái này đi Vy tự nấu đấy

Vy vẫn vậy vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho hắn từng li từng tí

-Quân uống nước đi hì

-À Mi lại đây ăn luôn đi này còn dư nhiều lắm-Vy lôi nó lại sau khi nhìn thấy nó

-Mình ăn rồi cảm ơn-nó mỉm cười

-Đồ ăn thừa của Quân mà Vy mời Mi lại ăn sao-Phong từ đâu đi tới

-Thì Vy thấy còn dư nhiều quá chớ có ý gì đâu

-Vy tốt thật, từ giờ đừng ăn nói kiểu khinh người như vậy với Mi của Phong.-Phong kéo nó vê chỗ

-P..i..n vừa nói gì?

-Thì nói vậy đó-Phong gãi đầu cười ngượng

Mặt nó đỏ dần lên, nói thiệt chư lúc này nó không tài nào mở miệng ra nói lời nào nữa. Bỗng Phong ghé sát vào tai nó nói nhỏ

-Làm bạn gái Pin nha

-Ơ..Su..Su

-Đừng vội, Pin sẽ chờ câu trả lời của Su mà

Nó không nghĩ rằng Phong sẽ thích nó, vậy mà trước giờ nó chỉ coi Phong như một người bạn thân. Đầu nó sao mà rỗng toét thế này hức nó cần có người tâm sự để giải quyết chuyện này.

-Ánh ơi tui phải làm sao đây-nó than thở

-Sao chuyện gì thế cô nương

Nó tường thuật lại đầu đuôi câu chuyện không thiếu một chữ nào

-Rồi xong, chết bà rồi h0h0

-Gio làm sao đây

-Thì bà nghĩ sao thì trả lời vậy,. Đơn giản mà

-Nhưng tui sợ Phong buồn

-Thà đau một lần còn hơn.

Nó suy nghĩ về câu nói đó của Ánh nó biết làm vậy sẽ tốt cho Phong nhưng sao nó không thể mở lời được, nó sợ sẽ làm tổn thươngPhong và cũng như làm tổn thương chính mình. Phong sẽ ra sao khi nó từ chối đây. Nó thấy khó chịu quá nếu như nó có quả tim sắt đá thì đâu đến nước này. Nếu được như vậy nó sẽ không rung động vào 10 năm trước,sẽ không đau nhói vì ai đó nữa.

Nó không còn sức để mà tiếp tục đón nhận những chuyện nó không muốn biết nữa, ngay bây giờ nó phải chú tâm vào học hành nhiều hơn. Hôm nay là buổi học ở trung tâm nên trước khi đi học nó đã gọn gàng xếp áo mưa vào cặp phòng khi mưa vì nó biết hắn sẽ không xuất hiện lần hai để mà giúp nó nữa, nó phải tự chăm sóc cho chính bản thân mình.

Buổi học ở trung tâm không có gì đặc biệt cho lắm chỉ là phát đề làm để xem thực lực của từng người như thế nào, nó cầm tờ đề trên tay không hẳn là khó đối với nó chắc sau mấy tháng học cùng với hắn nó đã tiến bộ hơn nhiều. Những câu chia thì, từ vững,..nó đều biết làm chứ không như hồi trước, nó nộp bài sớm hơn dự định nên được ra về trước, trên con đường này nó đi chậm chậm mà bao nhiêu kỉ niệm về hắn ùa về tỏng tâm trí nó

-Tội nghiệp quá có cần hotboy Quân này chỉ cho không?

-Không cần

-Đúng là đầu to mà óc như trái nho

-Ông mà còn nói là còn tát á.

Hắn luôn kiếm chuyện để chọc nó còn đấu võ mồm với nó mọi lúc mọi nơi nhưng đôi khi cũng rất quan tâm nó

-AAAA. Dừng lại

-Sao vậy, bà làm sao ế

-Hức hức không biết đâu cái áo dài của tui bị mắc trong tăm xe của ông rồi

-Đâu đâu

-Đâu đâu con mắt ông á xuống gỡ ra cho tui đi

Mỗi khi nó cần giúp đỡ hắn luôn có mặt kịp thời còn nó thì chẳng làm được gì cho hắn cả.

Với một tâm trạng không tốt lắm nó trở về nhà với một mớ hỗn độn ở trong đầu

-Con gái việc học của con thế nòa rồi, sao mẹ thấy dạo này Quân ít qua nhà mình chơi vậy?

-Dạ cũng bình thường còn Quân thì con không biết chắc là bận việc gì đó?

-Ơ hai đứa này hay nhỉ chơi thân với nhau mà thế hả? Bộ hai đứa giận nhau à-mẹ nó nghi ngờ

-Không có mà mẹ-nó phụng phịu

-Thôi được rồi con ở nhà canh nhà đi mẹ sang nhà Quân có việc.

Nó vào phòng bếp kiếm gì ăn rồi lại tiếp tục chiến đấu

Tại nhà hắn:

-Nó đã đủ lớn để biết hết mọi chuyện rồi, chị nên nói tất cả đi

-Không, tôi sợ nó sẽ hận chúng ta

-Chị phải dũng cảm để đối mặt với mọi chuyện-mẹ hắn an ủi

Cuộc đối thoại giữa mẹ nó và mẹ hắn chỉ vỏn vẹ có 20p, mọi khi mẹ đi chơi nhà hắn về rất vui nhưng hôm nay thì khác lắm mẹ đi thẳng vào phòng mà không nói với nó lời nào.

-Sao mấy bữa nay mẹ buồn vậy ta, không biết có chuyện gì xảy ra không?-nó chống cằm suy nghĩ

Mãi đuổi theo những suy nghĩ mà nó quên khuấy mất việc học bài , đã quá khya nhưng nó đã đặt ra quyết tâm “ Chưa thuộc bài chưa đi ngủ”. Tối đó khi học bài xong nó ra ban công hóng mát đã lâu lắm rồi nó chưa cảm nhận được tâm hồn mình nhẹ nhàng và sảng khoái thế này, thành phố về đêm thật yên tĩnh. Nó hít thở thật sâu cho bao muộn phiền đều tan biến trong gió, cầu cho gió sẽ cuốn hết nỗi buồn đi một nơi thật xa mà con người không thể đặt chân tới.

Sáng sớm nó khẽ nheo mắt vì những tia nắng ban mai len qua những tán lá rộng còn đọng sương buổi sớm rọi vào mắt nó, nó vươn vai chào một ngày mới bắt đầu.

Vẫn như mọi ngày Huy qua chở nó đi học đều đặn mà còn rất đúng giờ nữa

-Mi học bài chưa?

-Học rồi hì thức nguyên buổi tối họ luôn đó

-Thế nhắm được nhiêu điểm-Huy quay đầu cười với nó

-Hổng biết nữa hên xui à-nó cười khì

6h40 tại trường

-Mi ơi học bài chưa? Tí bày tui với nha-Ánh nhìn nó bằng khuôn mặt cún con

-Ờ biết oy, có hậu tạ nha :”>

-OK

Cứ mỗi lần kiểm tra là lớp nó sôi nổi vậy đấy hì. Tiết 1 là kiểm tra sử, tiết hai kiểm tra Giaos dục công dân mà hai môn này thì khỏi nói, lý thuyết chồng chất nhưng nó yên tâm lắm vì bỏ nguyên cả ngày để học mà tệ lắm cũng được 7,8 điểm.

Đúng là ông trời không phụ lòng người bao giờ, nó vừa đọc đề xong là cắm cúi làm, vừa làm xong là nó đọc cho Ánh làm luôn.

-Hết giờ rồi các em bỏ bút xuống, tổ trưởng đi thu bài cho cô

Vy đứng dậy đi thu bài từ đầu dãy đi xuống chỗ nó

-Mi làm bài được không?

-Được, Vy làm được không?

-Ok, á-Đang đứng nói chuyện thì Vy bị một bạn tổ khác đụng trúng nên tập giấy bị văng tung tóe.

-Để Mi nhặt giúp cho

-Ờ cảm ơn Mi

-Tiết bốn cô sẽ trả bài kiểm tra môn sử cho các em trước-cô vừa dứt lời thì có nhiều khuôn mặt méo xẹo

-Không làm được bài chẳng muốn phát bài tí nào, nản

-Chán như con gián bài dài như gì á ai mà làm cho được

……………

Nó quay sangÁnh cười híp cả mắt tỏ vẻ sung sướng hề hề ^^

Giowf học trôi qua nhanh đối với nó giờ tập trung vào việc học là việc nên làm, nó không muốn mẹ buồn vì nó nữa.

-Lớp trưởng phát bài cho các bạn nè

Nó hí hửng quay sang Ánh

-8 điểm luôn nha, nhờ tui đó hehe

-Bà bày tui có 2 câu chớ mấy

-Vậy cũng là nhờ tui rồi

-Bài bà kìa coi thử nhiêu điểm

-Ơ sao kì vậy, rõ ràng tui làm đúng hết mà-nó cầm bài trên tay mà không tin vào mắt mình. Bài kiểm tra nó đang cầm vỏn vẹn có 2 điểm

-Phần này bà làm đúng mà tự nhiên gạch-Ánh chỉ vào bài của nó

-Tui có gạch đâu-nó sửng người

-Bà lên chỗ cô hỏi thử

-Thưa cô cho em hỏi

-Có chuyện gì vậy Mi

-Thưa cô hình như có nhầm lẫn gì đó-nó cầm bài lên bàn cô

-Cô đang định hỏi em đây, bài em làm đúng rồi tại sao lại gạch bỏ-cô nhìn nó lắng nghe câu trả lời

-Dạ, em không biết-nó cúi mặt

-Thôi em về chỗ đi ráng làm tốt bài kiểm tra tiếp theo với bài kiểm tra học kì để kéo điểm lên

-Dạ-nó đành ngậm ngùi quay về chỗ mà vẫn không biết lí do tại sao bài kiểm tra của nó thành ra thế này.

-Đưa bài tui coi-hắn chìa tay trước mặt nó

-Mắc gì tui phải đưa cho ông?-chưa chờ nó nói xong hắn đã lấy mất bài kiểm tra

-Thì ra như thế-hắn cười nửa miệng

-Là sao-nó không hiểu hắn đang nói gì


Trước Sau
Loading...