Ê! Lùn Anh Thích Em

Ê! Lùn Anh Thích Em-Chương 23


Trước Sau

Ê! Lùn Anh Thích Em

Chương 23

Cuộc sống của đời học sinh vui là thế, vô tư là thế nếu nhìn vào ta có thể thấy họ như một tờ giấy trắng trong suốt không tì vết. Họ thướt tha trong tà áo dài vui đùa với bạn bè,họ luôn luôn nở một nụ cười đầy trong sáng song những niềm vui đó chỉ là tức thời nó có thể vụt mất đi như cát vậy chỉ cần một cơn gió thồi qua nó sẽ tan biến. Đó là quy luật của cuộc sống ta không thể vui cả đời hay buồn cả đời mà cái vui cái buồn nó xen lẫn vào nhau tạo cho con người nhìu cảm xúc nó khiến cho ta khóc, khiến cho ta cười. Trong cuộc sống bộn bề này đầy dãy những điều xấu mà ta chưa tiếp xúc hoặc ta không muốn tiếp xúc nhưng những điều đó sẽ từ từ đến với ta mà bắt buộc ta phải chấp nhận.

Đó là những suy nghĩ thoáng qua trong đầu nó nó lại cười một mình như kẻ điên, nó cứ nghĩ rằng nó sống hòa đồng với bạn bè, luôn giúp đỡ bạn lúc gặp mọi khó khăn như vậy là trở thành một người bạn hoàn hảo trong mắt mọi người nhưng nó đã sai vẫn có người ghét nó cay đắng. Vậy nó phải làm sao đây chẳng lẻ nó phải trở thành kẻ xấu xa nhất sao, đầu nó như muốn nổ tung ra.

-Huy à rảnh không? Chở Mi đi chơi được không?-nó thấy nhớ Huy lắm

-Ờ Huy đang rảnh nè. Mi ở nhà chờ Huy nha Huy qua liền

Nó trở lại với vẻ mặt vui vẻ, lém lỉnh như mọi ngày nó không muốn Huy nhìn thấy bộ dạng này của nó. Nó khóa cổng đứng trước nhà chờ Huy tới rồi đi luôn

-Hey Huy, mới về mà Mi bắt đi chơi rồi có mệt hông?

-Không mệt tí nào?-Huy lại nở nụ cười đó

-Vậy đi thui

Huy chở nó vòng vòng đi dạo phố thích lắm nó cứ cười tít mắt, đúng là Huy có năng khiếu kể chuyện cười kể tới đâu là nó cười tới đó.

-Mình ghé vào quán nước nghĩ tí nghen?

-Ok

Đan nói chuyện vui vẻ Huy lại làm nó nhóe đến chuyện hôm qua

-Hum qua Huy nghĩ trên lớp có chuyện gì vui không Mi

-Ờ không-nó hơi buồn

-Mi sao vậy hôm qua đã xảy ra chuyện gì à

-Không có mà-nó cố nở một nụ cười thật tươi

-Mi đừng có giấu Huy, nhìn mắt Mi là Huy biết liền-Huy quá hiểu nó mà

-Chuyện là thế này !@##%#$%^^%&^%

Nó kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Huy nghe, mặt Huy trông tức lắm

-Đứa nào lại làm ba cái trò đó, được rồi để Huy điều tra. Huy mà biết được đừng trách

Nó khẽ mỉm cười vì Huy đã lo lắng cho nó thật sự nó rất vui đấy.

-Hì thui chuyện đã qua mình cho qua đi

-Không được nó đã dám làm thì chắc chắn sẽ có lần 2

-Mi nghĩ không có đâu chắc là các bạn sơ ý thui-nó cố biện minh

-Mi đã nói thế thì thôi vậy, nếu mà nó dám làm lần nữa Huy không bỏ qua dễ dàng vậy đâu

-OK mình không nhắc chuyện này nữa nhé, đang vui mà

Hôm sau nó đến lớp hơi muộn vì ngủ dậy trễ, nó cất cặp vào học bàn thấy cái gì mềm mềm nó nghĩ nhỏ Ánh mua đồ ăn sáng cho nó, nó hí hửng lấy ra quay qua phía Ánh cảm ơn thì

-AAAAAAAAAAAAAAAA-Nó hét lên rồi ngất xỉu

Mọi người chạy lại, nó nghe thấy Huy gọ nó mà nó không tài nào mở mắt ra được

-Trời ơi một bì sâu lông ở đâu ra vậy nè trông gớm quá đi. Mọi người tỏng lớp đều biết Mi sợ sâu lông nhất mà nặng hơn nó sẽ bị dị ứng đó-Ánh nói

Huy hoảng quá ẵm nó lên phòng y tế còn hắn đứng đó mà tức sôi máu. Huy vừa đi khuất hắn hét lên

-Ai đã làm việc này thì mau chấm dứt tại đây-hắn đe dọa

Hắn nhìn mọi người trong lớp bằng ánh mắt sát thủ, hắn đập bàn RẦM…

-Tôi không bỏ qua chuyện này đâu liệu mà xử lí

Tiếp đó là Phong nổi giận cũng không kém gì hắn

-Vậy là quá đủ rồi

Ánh lo cho nó quá cứ cuống lên chạy xuống phòng y tế. Nó từ từ mở mắt

-Bà sao rồi làm tui lo quá à-Ánh thút thít

-Lùn có sao không?

-Su còn mệt không?

-Mọi người hỏi nhiều quá sao tui trả lời hehe

-Còn cười được mà đúng là đồ…

-Đồ gì hả mặt khỉ kia. Tui không muốn cãi nhau với ông đâu nha

-Bà tưởng tui thích cãi với bà lắm á. Mấy bữa nay bà ăn dưa bở à

Nó với hắn cãi nhau chí chóe mãi nhau không có đường ra hê hê

-STOP-Ánh hét

-Chịu hết nổi hai người rồi nha

Nó với hắn nhìn Ánh cười nham nhở như thế muốn nói ” Xin lỗi”

Vy từ lớp chạy xuống hỏi thăm nó vài câu rồi kéo hắn lên lớp lại

-Thui mình đi về lớp-Huy đỡ nó dậy

-Nhưng Mi sợ sâu lắm có khi Mi sẽ bị dị ứng nữ. Mi sợ

-Không sao có Huy ở đây rồi

Nó nép vào người Huy đi như một con cún sợ chủ vậy nhìn nó bây giờ thật đáng thương, khi nó trở về mọi người trong lớp như thể không có chuyện gì xảy ra, nó cũng thấy có điều gì lạ ở đây. Nó không hề được nghe một lời hỏi thăm mà thay vào đó là những ánh mắt xa lạ.

Nó quá mệt mỏi vì có nhiều chuyện xảy ra liên tiếp với nó nên thôi nó cũng không chú ý mấy.

Chiều nay nó lại vác cặp đi học thêm tít ở trung tâm nó tính nghĩ quách đi cho xong nhưng hoàn cảnh không cho nó nghĩ hjx đúng buồn vì gần kiểm tra một tiết nên nó vác cái mặt chán đời này đi ra ngoài đường

Mỗi lần đi học thêm nó phải đi thiệt sớm để dành chỗ chớ đi muộn có mà lót chiếu ngồi. Nó nhảy tót lên bàn đầu ngồi đơn giản thôi bàn đầu dễ nghe giảng và không bị phá rối bởi những đứa nữa điên nữa khùng gru. Có lần nó đi học muộn phải ngồi bàn áp chót thiệ tình do nó lùn quá không thấy gì hết trơn toàn nhìn đứa bên cạnh chép vào đã thế còn bị mấy thằng phá hoại phía sau cứ giựt tóc làm đủ trò nó tức muốn khùng người quay lại phía sau **** tụi nó một tăng mất hết cả thể diện, từ lần đó không có đứa nào dám chọc vào nó nữa sợ núi lửa phun trào đấy mà hê hê

Buổi học kết thúc nhanh nó phải chen lấn lắm mới ra được lớp học đang chuẩn bị cuốc bộ về nhà thì trời đổ mưa ầm ầm nó lục mãi trong cặp mà không thấy cái ô đâu đành ngậm ngùi chờ tạnh mưa thôi

Mọi người ở trung tâm từng người đi về hết có người ba mẹ chở không thì có áo mưa hay ô gì đó ùi đạp xe về. Giữa trung tâm to đùng chỉ có mình nó đứng đó mà trời không ngớt mưa cũng đã 9h rồi nó là thân con gái đứng đó cũng thấy sợ sợ. Ngoài trời mưa mỗi lúc một to không có dấu hiệu ngừng, con đường thường ngày đông đúc xe cộ giờ thì chỉ còn lác đác vài chiếc xe. Nó liều chạy bộ về cớ cứ đứng đây miết cũng chẳng có ích gì điện thoại nó lại bỏ quên ở nha thế mới đau chứ.

-Lùn đi thui-hắn đứng trước cổng trung tâm kêu nó

Nó vừa mừng vừa lo cho hắn

-Ông làm gì ở đây không thấy trời đang mưa to hay sao mà còn tới đây còn mặc mỗi chiếc áo sơ mi, không lạnh à?

Hắn không nói gì tiến lại chỗ nó lôi nó đi, tự dưng nó cũng không muốn hỏi hắn nữa. Hai người đi chung một chiếc ô trông thật lãng mạn hjhj nó hơi đỏ mặt.

Hắn che cho nó mà một bên vai của hắn bị ướt hết

-Ướt kìa-nó kéo chiếc ô về phía hắn cho cân bằng

Nhưng hắn vẫn để vậy

-Không sao mà sao đi không cầm theo ô

-Tui nhớ bỏ vào rồi mà sao tìm miết không thấy chắc trong lúc vội đi quá quên mất hì. Uả xe đạp ông đâu mà đi bộ vầy

-Ờ nó bị hư

Cuộc đối thoại của nó và hắn chỉ ngắn chừng đó không ai nói thêm câu nào nữa. Trời mưa to gió lại mạnh nữa hắn không cầm nổi cái ô nữa rồi nó đưa ra một ý kiến

-Núp ở đằng kia đi chờ đỡ mưa rồi về

-Cũng được

Hắn im lặng không nói gì nó thấy lạ vì thường ngày hắn là chúa gây chuyện mà

-Mà sao ông biết tui học ở đây mà tới

-Thì tui qua nhà bà mượn vở mẹ bà kiu bà đi học chưa về rồi chỉ đường cho tui đi hê hê

Hắn rút điện thoại ra rồi đưa cho nó một đầu tai nghe còn hắn một đầu

-Ông làm gì đấy

-Nghe đi rồi biết

Hắn vừa bật bản nhạc đó lên nó có thể cảm nhận được bài hát đó thật buồn và sâu lắng

-Đây là bài gì vậy. Hay quá

-Kiss The Rain. Bài này nghe dưới mưa mới hay

Hắn bây giờ giống như một thiên thần vậy, hắn im lặng cảm nhận bản nhạc mắt hắn nhìn về một nơi xa xăm

Nó cũng lặng đi theo dòng nhạc. Công nhận bài nay hay thiệt nghe dưới mưa càng tuyệt vời hơn

-Mỗi bài hát có một ý nghĩ của nó à-nó hỏi hắn

-Um bình thường bà nghe bài này không thấy hay nhưng khi trời mưa bà bật nó lên sẽ cảm nhận được nó-hắn mỉm cười.

Nó cũng cười theo hắn một nụ cười tràn đầy hạnh phúc.


Trước Sau
Loading...