Cô Nhóc Đại Ca

Cô Nhóc Đại Ca-Chương 11


Trước Sau

Cô Nhóc Đại Ca

Tác giả: Jun

Chương 11

– Đến nhà em rồi. Thôi, anh về nhé! Hẹn gặp em ở trường_Thiên đưa nó về tới trước cổng nhà, nháy mắt chào tạm biệt với nó

– Vâng, chào anh_Nó nở nụ cười bán nguyệt

Đơi cho anh ta đi khuất dạng, nó mới liếc nhìn xung quanh

– Giờ mà vô nhà thể nào cũng bị cấm túc cho coi. Chuồn đã

Nói rồi nó phi như bay chạy té khói

Trước cửa nhà hắn:

Píp. Nó bấm vào cái bảng điện tử ở trước nhà

– Ai vậy_Giọng hắn vang lên trong máy

– Cậu ra mở cửa cho tôi mau, lẹ lên

– Cứ đứng ngoài mà chờ đi, đừng mơ

– Cậu thách tôi à??_Nó đanh mặt lại hỏi

– Ừ, bà chị vô được thì vô_Nói rồi hắn tắt máy.

Nó tức anh ách. Gruuu, đã thách thì làm. Bộ hắn quên nó từng đột nhập vô hắn sao. Y như cách cũ , chỉ vài phút loay hoay, nó đã làm được. Nhưng đến khi cánh cổng mở ra, nó giật mình nhìn thấy hắn đang đứng khoang tay, mặt lạnh tanh, nhìn nó chằm chằm

– Nhìn gì người ta vậy hả??_Nó chớp chớp mắt ngây thơ

– Bà chị giỏi thật đấy nhỉ_ Hắn mỉa mai_ Tới đây làm gì, hôm bữa chị tới nhà tôi quậy chưa đủ sao?

– Ờ, người ta đến ở nhờ 1,2 bữa mà không được sao. Tránh ra coi nào_Nó nói rồi đẩy hắn sang 1 bên, tự nhiên như ruồi bước vô nhà.

– Oa, nhà đẹp ghê ta, hum bữa vào vội không để í, giờ mới chiêm ngưỡng được.

Đang mải mê ngắm nghía thì 1 hình ảnh đập vào mắt nó. Tên Đông đang đứng trên bậc thang lăn qua lăn lại quả trứng luộc lên vết bầm mà nó liệng đá vào. Nhìn thấy nó,tên đó làu bàu:

– Này, chính bà chị là người làm cho khuôn mặt đẹp đẽ của người ta ra thế này rồi đó. Hừ chị nghĩ là trên trời ban xuống 1 chàng hoàng tử đẹp trai này để chị ném đá vô mặt chắc_Rồi cậu ta xuýt xoa_Hu hu, đẹp trai có gì sai chứ ( Nó có đối thủ tự sướng xứng tầm rồi).

– Hờ, thật kinh khủng, cậu đang đóng kịch đấy à? Đẹp trai? xì. May là tôi chỉ liệng trúng 1 cục thôi đó. Cậu nên cẩn thận đi mua mấy cái bảo hiểm đi_Nó dứ dứ cú đấm trước mặt Đông

– Chị…_ Tên đó định cãi lại thì hắn lên tiếng

– Thôi, xin hai người_Rồi quay sang nó_ Bà chị đến đây có việc gì không??

– Chẳng phải lúc nãy tôi nói rồi sao? Đến ở tạm. Ok_ Nó nháy mắt với hắn_ Thế nào, nhà cậu rộng thế này ít nhất cũng phải có 1 phòng cho tôi chứ, hả??

Tại căn phòng bên cạnh ban công:

Nó đẩy cửa bước vô

– Woa_Nó thốt lên ngạc nhiên. Căn phòng này quá đẹp. Tường được dán giấy màu xanh dương nhat với họa tiết đơn giản. Mọi thứ được bài trí ngăn nắp, tuy không rộng bằng phòng nó ở nhà nhưng nơi đây quá tuyệt, ít nhất là với nó_ Lại còn có ban công nữa này_ Nó chạy ra phía đó, thích thú với mấy chậu cây nhỏ treo ở lan can.

– Sao mà vui dữ vậy, bộ phòng bà chị không có những thứ này à?_Hắn nheo mắt lại, khá ngạc nhiên vì thái độ của nó

– Nếu tôi muốn thi cũng sẽ có thôi. Nhưng ban công thì tuyệt đối không??

– Vì sao?

– Hờ, cậu biết đấy, tôi như vậy mà cho phòng có ban công thì chắc đêm nào cũng trèo tường mà đi chơi mất. Ba tôi đã liệu sẵn cả rồi. Ôi đúng là_ Nó mân mê mấy chậu cây

– Hà, dĩ nhiên rồi. Đúng là Jan Hằng

– Cái gì hả?

– Không có gì, thôi chị ở lại mà tận hưởng đi nhé. Tôi đi đây

Hắn nói rồi bước ra ngoài. Nó thả người ngã xuống giường. Thoải mái thật. Căn phòng không cầu kì như phòng nó, rất đơn giản nhưng nó thích vậy cho thoải mái. Đột nhiên nó bật dậy, phát hiện ra có một cây đàn guitar ở cuối góc, liền nhảy phóc đến đó cầm lấy và gảy nhẹ các sợi dây

– Ồ, vẫn còn tốt này, mỗi tội bụi quá._ Nó lấy tay phủi đi, chỉnh lại dây đàn cho vừa rồi chơi bản “ A little love”. Vừa đánh đàn vừa hát

Greatness as you

Smallest as me

You show me what is deep as sea

A little love, little kiss

A litlle hug, little gift

All of little something. These are our memories

You make me cry

Make me smile

Make me feel that love is true

You always stand by my side

I don’t want to say goodbye

You make me cry

Make me smile

Make me feel the joy of love

Oh kissing you

Thank you for all the love you always give to me

Oh i love you

Yes I do …

… I always do

Make me cry

Make me smile

Make me feel that love is true

You always stand by my side

I don’t want to say goodbye

To be with you, oh i love you

Hắn thả rơi chiếc bút xuống. Bài hát này nghe quen quá. Có phải là em? Đúng là em rồi, phải nhanh lên mới được mình không thể để mất em lần nữa.

Muôn vàn thứ xuất hiện dồn dập trong đầu hắn. Hắn nhanh chóng chạy. Chạy đến phòng nó. “ Rầm”, cảnh cửa mở tung ra. Nó tròn mắt ngạc nhiên nhìn hắn. Chưa kịp định thần lại thì hắn đã ôm chầm lấy nó, miệng lẩm bẩm:

– Thảo My, em về rồi sao??

Nó ngạc nhiên lần 2, trong đầu chỉ duy nhất 1 câu hỏi: Thảo My???


Trước Sau
Loading...