Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa-Chương 46


Trước Sau

Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Tác giả: Nam Lang Yếu Giảm Phì

Chương 46: Giờ Thứ Mười Bốn – Hành Lang Tầng Ba

“Bên này còn có một người bị thương, mau cấp cứu !”

“Cái này coi như là tai nạn nghề nghiệp , bên kia đã có vài người được cấp cứu……”

“May mắn bệnh viện hôm nay không đông…… Xương đùi bị gãy , đưa đến tầng ba cầm máu nối xương, mau !”

……

“Bây giờ tôi giúp cậu chích thuốc tê, hít sâu.”

“Tình huống bệnh nhân?”

“Huyết áp 110/70, nhịp tim 80, tình trạng ổn định.”

“Bác sĩ, đây là hình chụp X-Quang , xương đùi bệnh nhân bị gãy.”

“Dao giãi phẫu.”

…..

“Bác sĩ , xương đâm vào mạch máu ! Bệnh nhân hô hấp tăng nhanh, tim đập quá tốc độ……”

“Nhiễm trùng đường hô hấp ? Chụp X-Quang đi.”

“Bác sĩ, bệnh nhân ho máu!”

……

“Bác sĩ…… Đây là……”

“Đưa tôi hình siêu âm tim!”

“Tâm nhĩ phải và tâm thất phải mở rộng, tâm thất phải đang suy yếu, bác sĩ……”

……

“Đây không phải là bị nhiễm trùng , mà là xương ống đâm vào mạch máu làm thuyên tắc phổi ……”

“Thuyên tắc phổi?”

“…… Đã trễ rồi …… trễ rồi, chuẩn bị báo cho người nhà bệnh nhân……”

……

“Xin hỏi ai là người nhà của bệnh nhân?”

“Người nhà? Người nhà? Người đâu?!”

“Cậu ấy sao rồi…… Không, tôi không phải người nhà, cậu ấy không có thân thân …… Thuyêntắc phổi? Cô chờ chút, tôi gọi điện thoại đã……”

“Lục, lục viện trưởng? Đó là thuyên tắc phổi, khi phát hiện đã không kịp nữa , ngài đã khám qua ông có biết……”

“Đừng vô nghĩa, nơi này giao cho tôi.”

……

“Lục viện trưởng, đâu phải ngài không biết ….. Mọi người đã chết nhiều năm như vậy nơi đó không thể tùy ý đụng vào!”

“Tôi theo Trần Chí Vấn nhiều năm như vậy, mấy điểm đó tôi còn lạ gì nữa , lão bà kia cũng đã chết…… thì còn phải sợ gì nữa?”

“Lục viện trưởng, ngài đã quên……”

“Tôi không quên, Trần Chí Vấn thượng vị như thế nào , Lục Vang tôi cũng có thể thượng vị như thế , người này thế nào cũng chết , ngay cả người thân cũng không có , đưa vào chỗ nào cũng giống nhau thôi……”

……

“Tôn tiên sinh, hiện tại đưa anh đến phòng 315a nghỉ ngơi . Anh yên tâm, đạo diễn và mọi người đều chờ anh trở về.”

“Không có việc gì , dưỡng bệnh cho tốt, cũng làm cho đạo diễn bọn họ yên tâm.”

Két.

Cửa mở.

Bóng tối , tanh hôi.

Không. Không không không không.

Thả tôi ngoài.

Tôi muốn ngoài.

ngoài. ngoài ngoài ngoài.

ngoài!!

Tôn Chính bỗng nhiên mở mắt , bóng ma bao trùm một căn phòng giãi phẫu thật lớn.

Toàn thân đều mềm nhũn không có chút sức lực. Cậu giật giật tay , chân mỏi nhừ , cậu cố gắng chống tay , ngồi dậy.

Khi nào thì mình nằm trên bàn giãi phẫu này?

Vừa rồi từ phòng 315a…… Vừa rồi? Không, không phải.

Cậu mân mê miệng , chống vào mép giường , hạ hai chân xuống .

Một bên đứng lên, cậu một bên híp mắt quan sát phòng giải phẫu âm u này, sau đó dùng tay phủi phủi tay áo, giống như phủi đi mùi vị mốc meo trên người , đi đến cửa.

Khi đóng cửa lại , cậu muốn mở đèn pin nhưng thấy thấy nó chớp chớp vài cái , không sáng.

Muốn tìm một người, Lộ Hà.

Lộ Hà nhìn xung quanh, trên người toàn là mồ hôi.

Lưu Tần không biết đã đi đâu, hắn đuổi theo đây, vòng quanh tầng ba một hồi lâu , cả người toàn là mồ hôi lạnh nhưng cũng không phát hiện được gì.

Có người vào đây.

Vào lúc đó, ai có thể vào được? Lộ Hiểu Vân đang làm gì ?

Hắn không phải Lộ Hiểu Vân, không thể nào phát hiện hơi thở huyệt có biến hóa , cũng không biết nên làm gì .

Tầng ba im ắng , đèn pin chỉ có thể chiếu được một phạm vi hình cung, chiếu đến vài cánh cửa đang đóng chặt, như là ẩn núp sư tử nhắm chặt miệng, một khi ánh sáng dời, sẽ hé miệng mãnh phác mà đến.

Hắn cảm giác được đang có thứ gì đó di chuyển , yên lặng khôn một tiếng động chậm rãi tiến tới . Từ khi ‘nó’ xuất hiện , loại cảm giác này chưa hề biến mất.

Lộ Hà chặt chẽ chú ý động tĩnh bốn phía, ánh mắt, lỗ mũi và lỗ tai, đều khẩn trương dò xét tình trạng xung quanh . Hắn nghe theo lời anh hai đã nói, nhắm mắt lại dùng làn da để cảm giác.

Tinh thần Lộ Hà căng thẳng đã hơn một giờ , mà cả người hắn từ khi nhập huyệt đến bây giờ cũng đã được mười mấy tiếng .

Thân thể hắn cũng sắp chịu không được. Ban đầu chỉ là từ cái chân lan nửa người dưới , bây giờ bắt đầu tấn công nửa người trên, điều này làm cho hắn càng cảm thấy mình là một con mồi ngon miệng , sắp biến thành một thứ gì đó , hấp dẫn vô số đồng loại.

Mà hắn tay không tấc sắt, một mình chiến đấu.

Cộp , cộp , cộp.

Một loạt tiếng bước chân bỗng nhiên vang lên.

Cộp , cộp , cộp.

Tiếng bước chân chậm rãi mà thong thả đạp lên từng nấc thang.

Nó làm hắn nhớ đến chút chuyện, Lộ Hà cau mày lắng ngghe, bỗng nhiên giật mình: Đây là tiếng bước chân của lão Trương ! Ông ta đang đi lên tầng ba!

Vô luận như thế nào cũng không thể tiếp xúc với tụi nó nữa, huống chi ai biết ‘Nó’ xuất hiện lại có biến hóa gì khác hay không ? Hắn nhìn nhìn bốn phía, trong lúc đó quyết định thật nhanh , trốn vào phòng hồ sơ .

Từ khi bọn họ đi , cửa phòng hồ sơ vẫn khép hờ , mắt thấy tiếng bước chân từng bước một đến gần lầu ba , Lộ Hà một cái nghiêng người liền đi vào.

Lấy tốc độ ở huyệt đã huấn luyện hắn nhanh chóng mở đèn pin quan sát phòng hồ sơ một vòng , từ sàn nhà đến trần nhà , xác định không có gì kỳ quái mới thở nhẹ một hơi.

Huyệt hoạt động càng ngày càng thường xuyên , đây là khi hắn một mình đi khắp tầng ba rút kết luận , mà hắn không biết làm cách nào để xuống tầng dưới tìm tung tích của Tôn Chính . Cầu thang bên trái có bóng dáng của lão Trương đang bồi hồi , cầu thang bên phải là hoạt động phạm vị của đứa bé kia .

Thật giống như đem nhốt hắn ở tầng ba.

Nghiêng tai nghe tiếng bước chân xa dần, hắn đẩy cửa , lấy đèn pin cẩn thẩn chiếu bên ngoài. Như vậy khi ánh sáng chiếu ngoài bóng tối thần kinh hắn cũng nhịn không được buộc chặc , chiếu càng sáng thì trong bóng tối càng cất dấu nhiều nguy cơ , mỗi lúc đều có thể xảy rất nhiều chuyện.

Ngọn đèn thoảng qua khung cửa và vách tường đối diện, tạm thời xác định ở đây an toàn , Lộ Hà bước nhẹ ngoài.

Vừa muốn nhích người xuống lầu, hắn liền cảm thấy không ổn.

Trên cầu thang có một vết máu thật dài, không biết ai đã gây .

Nhất định không phải máu của Tôn Chính.

Hắn chửi thề một câu, lại gặp phải thứ này.

Hắn cơ hồ đã nghe được âm thanh sàn sạt làm người ta mao cốt tủng thiên , không, không phải cơ hồ, mà là nghe rất rõ!

Đèn pin liền chuyển hướng , chiếu đến một thân thể vặn vẹo , ở hành lang trước mặt hắn , nhìn không rõ mặt , chỉ dùng tốc độ thật chậm di chuyển , máu từ nơi nào đó trên cơ thể đó chảy , kéo dài .

Cánh tay bất giác nắm chặt lại.

Quả nhiên, những thứ này đến vì hắn sao . Làm sao bây giờ?!

Thứ hữu hiệu duy nhất của hắn chính là xà cừ đã ở trong tay Tôn Chính , hành lang lại không có gì để phòng thân .

Càng nguy hiểm là — hình như hắn nghe đươc tiếng sàn sạt kia đang tiến về phía này , còn có rất nhiều thứ khác ?

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?!

Trong đầu hắn hiện lên một nơi.

Chân có thể từ bỏ, mạng sống quan trọng hơn!

Lộ Hà cắn chặt răng, giơ chân lên đạp một cước lên người nó , bao hàm cả một loại căm hận . Chỉ nghe rắc một tiếng , giống như tiếng xương bị gãy , sau đó nó từ trong đống máu dưới thân mình đứng dậy .

Lộ Hà nhịn không được lại mắng một tiếng, tiếp tục dùng tốc độ chạy đi , thẳng đến khi cách không xa phòng ngoại khoa ba.

Phòng ngoại khoa ba là nơi Lộ Hiểu Vân đã làm ấn trú. Hắn một chút cũng không do dự , chạy nhanh vào , sau đó lập tức xoay người đóng cửa .

Tim hoảng sợ đập bùm bùm không dừng.

Hắn ở đây còn nguy hiểm như vậy , Tôn Chính bên kia không biết như thế nào?

Chỉ mong mấy con quái vật đó đều hướng về phía hắn .

Hắn dựa lưng vào cửa, thở phì phò cố gắng bình phục tâm tình.

Mà trong lúc ngắn ngủi này cũng làm cho hắn đủ thời gian tự hỏi: Nếu, nếu Lộ Hiểu Vân thật sự biến thành ‘Nó’, không, sẽ không , anh ấy nhất định có cách khác để giải quyết vấn đề này , dựa theo ghi chép cuối cùng ,từ đó về sau bệnh viện có một thời gian yên ổn , Lưu Tần đã chết , ‘Nó’ cũng không hoạt động nữa , vấn đề chắc đã được giải quyết .

Nhưng là, đến cuối năm 05, huyệt lại bắt đầu cắn nuốt người sống . Chuyện này chỉ có một khả năng: Có người lại tiếp tục làm tế tự năm đó Lưu Tần đã làm , mà ‘Nó’ cũng biến thành một ‘Nó’ mới.

Là ai lại bắt đầu chuyện này lần nữa ?

Nghe tình huống trong văng, Lưu Tần và Trần Chí Vấn chưa từng nói cụ thể chuyện gì đã xảy , bọn họ chỉ nghe theo lệnh mà làm , phát hiện chuyện này cũng không bình thường thôi .

Nhưng những người tiếp xúc với chuyện này , có vài y tá , đúng rồi , còn có một người …… Lục Vang ở phòng cấp cứu năm đó.

Chính là viện trưởng đương nhiệm hắn gặp cách đây không lâu.

Người cầm chức lớn , làm việc tự do, theo sự việc xảy , người có khả năng nhất chính là ông ta. Vì sao ông ta vừa nghe hắn tới tìm người , liền gọi người đến phòng hồ sơ xử lý tài liệu [ tuy rằng chưa kịp xử lý sạch sẽ ]? Dù sao lúc trước Nghiêm ương cũng đã tiếp xúc với ông ta mà ông ta cũng có thể từ Nghiêm Ương biết được không ít chuyện [ Nghiêm Ương thoạt nhìn có vẻ rất tín nhiệm ông ấy .

Ông ta thế mà lại to gan đến mức vận dụng loại chuyện cấm kỵ này…… Nhưng một khi đã như vậy, vì sao ông ta lại giữ tư liệu của Lưu Quần Phương và Nghiêm Ương, đúng rồi, ghi chép của Trần Chí Vấn ……

Thì là thế!

Lộ Hà bừng tỉnh đại ngộ, Lục Vang không có Lưu Tần chỉ đạo, trong quá trình tất nhiên sẽ gây sai lần , bệnh viện liền xảy một vấn đề lớn , ông ta lưu trữ tư liệu và ghi chép để tìm kiếm phương pháp giải quyết .

Nguyên lai ông ta cũng giống với hắn . Tuy rằng ông ở ngoài huyệt nhưng cũng giống như bị nhốt trong vòng lẩn quẩn này, đau khổ giãy dụa tìm kiếm biện pháp hóa giải .

Trần Chí Vấn, Lục Vang, mỗi người có một ý đồ lợi dụng huyệt, cuối cùng cũng đều rơi vào kết cục với những người vô tội bị liên lụy.

Lộ Hà nở nụ cười. Hắn nghe được những tiếng sàn sạt kia đang tụ tập ngoài cửa , lại nhếch môi nở nụ cười, lộ một hàm răng trắng .


Trước Sau
Loading...