Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa-Chương 36


Trước Sau

Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Tác giả: Nam Lang Yếu Giảm Phì

Chương 36: Giờ Thứ Mười Hai – Phòng Quan Sát Tầng Một

Cuộn băng vẫn chưa chạy đến cuối, nhưng ghi âm cứ im bặt như vậy. Máy cassette lại vang lên độc thoại tiếng anh , giọng nữ đọc tiếng anh rõ ràng lại diễn cảm.

Lộ Hà không kiên nhẫn ấn nút dừng, lấy cuộn băng ra tùy tiện bỏ vào trong túi áo, lập tức lấy một cái khác thay vào .

Còn chưa ấn nút play, Tôn Chính vươn tay cản lại , híp mắt, giống như phát hiện gì đó.

Lộ Hà dùng dư quang nhìn chung quanh , trừ bỏ hắc ám quen thuộc làm người ta hít thở không thông , hắn nghe không thanh âm được gì cả , cũng nhìn không thấy vật gì lạ.

“Sao thế?” Nhưng hắn vẫn cẩn thận hỏi Tôn Chính một câu.

Tôn Chính mân mệ miệng lắc đầu . Cậu cảm thấy một cỗ áp lực, nặng nề áp xuống ngực , nhưng chuyện này không có gì đáng giá để nhắc đến .

Máy cassette một lần nữa vang lên . Trừ bỏ lo lắng pin ở bên trong không đủ để xài thì Lộ Hà còn lo lắng bọn họ đang ở trong căn phòng không an toàn này lâu rồi , có gì nguy hiểm hay không ?

Hắn quả thực đang chờ đợi trước cuộn băng thứ tư Lộ Hiểu Vân có thể nói cho hắn, ra cửa, xuống lầu, quẹo trái, các cậu có thể đi ra ngoài.

Nhưng bên trong truyền ra tiếng người ồn ào và hoàn cảnh huyên náo nói cho hắn biết , bên trong cuộn băng này có một chuyện rất quan trọng.

Cũng là chuyện mà Nghiêm Ương và Lộ Hiểu Vân chờ đợi .

Tôn Chính đồng thời cũng vì tiếng ồn ào này mà có chút phát mộng , cậu mang theo biểu tình mờ mịt nhìn về phía Lộ Hà, Lộ Hà khẳng định đầu ý bảo cậu tiếp tục nghe xuống.

Bối cảnh trong băng vẫn là bệnh viện Đồng Hoa, bởi vì mơ hồ có thể nghe thấy tiếng người gọi y tá, dựa theo trình độ náo nhiệt này , thời gian ghi âm hẳn là ban ngày.

“Hôm nay là ngày 24 tháng 8 năm 2001 ,” Nghiêm Ương thanh thanh cổ họng, giọng nói ngoài ý muốn có vẻ ổn trọng nghiêm túc “Lộ Hiểu Vân ở bệnh viện chuyển động hai tháng, chúng ta đợi hai tháng, theo lời anh ấy nói , rốt cuộc cũng thăm dò được quy luật lưu động của huyệt , đương nhiên tôi không biết cái gì lưu động cái gì quy luật , tóm lại anh ấy nói, hơi thở của nó rất gần ……”

Hơi thở của nó ? Lộ Hà hơi nhíu mày, ý đồ muốn giải thích ý này.

Tôn Chính lại cúi người, nghiêng lỗ tai để sát vào máy cassette .

Tạp âm trong máy cassette rất lớn , thêm âm sắc của máy khá cũ , cậu không nghe được gì cả.

Lộ Hiểu Vân và Nghiêm Ương giống như đang chuẩn bị làm gì đó , chỉ chờ thời cơ — thăm dò hơi thở huyệt và “hơi thở của nó”, một thời cơ có thể đem chuyện này dẫn lên người Trần Chí Vấn và Lưu Tần.

Tôn Chính càng kề sát .

Bỗng nhiên thân thể cậu chấn động, nhìn về phía Lộ Hà:“Anh nghe!”

Lộ Hà nhất thời thần kinh căng thẳng, vươn người lại máy cassette :“Cậu nghe được cái gì ?”

Hắn không có lỗ tai linh mẫn như Tôn Chính , chỉ ở trong băng nghe được tiếng bước chân hỗn độn , tiếng đóng mở cửa , nhiều nhất là tiếng người nói chuyện với nhau .

Không, không đúng……

Còn có tiếng con gái cười.

Ánh mắt của hắn và Tôn Chính đồng thời chạm nhau .

Tiếng cười mềm mỏng như cành liễu trong gió xuân , tiếng cười của cô gái rất phổ biến , nhưng hắn lại cảm thấy nó không được tự nhiên .

Tiếng cười hình có có chút lớn , bên trong nhiều tạp âm như mà tiếng cười lại có thể rõ ràng như thế

Tôn Chính đột nhiên ngẩng đầu lên.

Ha ha a, ha ha a, ha ha a.

Lộ Hà cũng bỗng nhiên dứng dậy , ánh mắt dời về phía bức tường kia .

Tiếng cười không ở trong băng !

Ở bức tường đó! Ngay vị trí của bọn họ trong phòng xét nghiệm này!

Cơ hồ là theo bản năng , Lộ Hà nắm tay Tôn Chính :“Chạy mau!!”

Hắn vừa bước ra, đột nhiên thân mình chấn động , cánh tay đặt trên cửa sổ, sắc mặt liền thay đổi. Tôn Chính đồng thời cảm thấy tay hắn siết chặt lại .

Ha ha a, ha ha a.

Tiếng cười càng gần , cười đến thanh thúy sáng ngời, một cô gái rõ ràng từ bức tường kia xuất hiện , ánh mắt xoay chuyển dừng trên người bọn họ.

Tôn Chính nhìn cái chân kia của Lộ Hà , lại đứng lên, cầm tay hắn chạy ra ngoài cửa

Thứ trên đùi hắn đã muốn lan đến hết cả chân …… Không, có lẽ đã đến thắt lưng ……

Bọn họ một tay cầm đèn pin, một tay tắt đi máy cassette đang mở , đi tới cửa : Đi nơi nào bây giờ ?

Không biết là ảo giác hay bị tiếng cười sau lưng ảnh hưởng , bọn họ đối mặt với phòng xét nghiệm , cảm thấy bệnh viện Đồng Hoa tĩnh mịch này bỗng nhiên sống lại rất nhiều thứ , yêu ma quỷ quái đều từ trong tường đi ra .

Sao lại như thế?

Trong lòng hai người đồng thời toát ra câu nói của Nghiêm Ương : Hơi thở nó rất gần ……

Nó là cái gì? Cùng huyệt có quan hệ gì chứ?

Không có thời gian tự hỏi, Lộ Hà cầm tay Tôn Chính theo bản năng chạy lên lầu , hắn còn nhớ có một địa điểm an toàn cách đây không xa.

Tôn Chính lại kéo hắn xuống phía dưới. Cậu có một nguyên nhân không nói được , trong đầu cậu hiện lên chính là phòng giãi phẫu kia ……

“Xuống lầu một!” Tôn Chính kêu lên, đồng thời lấy ra bản đồ để lên người Lộ Hà.

Lộ Hà cuống quít mở bản đồ ra, tầm mắt tìm kiếm ở lầu một, đi xuống, quẹo trái, qua phòng y tá … phòng quan sát?

Không, không có thời gian hoài nghi , Lộ Hà kêu lên:“Đến phòng quan sát , qua phòng ý tá , bên cạnh phòng cấp cứu!”

Hai người chạy nhanh qua những bậc thanh , máy cassette trên người bị ma sát làm cho phát ra tiếng cạch cạch.

“Lộ Hà, bệnh viện, bệnh viện có điểm kỳ quái……” Tôn Chính vừa chạy vừa nói.

“Bệnh viện, khi nào thì không kỳ quái , hô ” Lộ Hà thở phì phò đáp lại cậu“Chỉ cần cuối cùng còn một chút hy vọng …… Hô…… Ngày mai sẽ là một ngày tươi sáng!”

Ngày mai sẽ là một ngày tươi sáng . Tôn Chính không biết vì sao bởi vì câu này mà mỉm cười, cậu thở phì phò chạy xuống lầu một, độ cong khóe miệng vẫn giữ, trong mắt cũng chỉ là một mảnh hắc ám.

Tiếng cười của phòng xét nghiệm biến mất sau lưng bọn họ, không thể nào biết được tiếng cười kia đi về phía nào.

Giống như là một khúc dạo đầu , biểu thị cho đoạn chính chuẩn bị bắt đầu .

Lầu một, đến!

Tâm của hai người lúc này mới thả lỏng một chút, chạy qua phòng y tá, Lộ Hà bỗng nhiên dừng lại.

“Từ từ , để tôi tìm xem có đèn pin hay không !”

Hắn nói xong, liền chui vào phòng y tá.

Tôn Chính không khắc nào không nhìn chằm chằm vào từng hành động của Lộ Hà, hơi thở của bệnh viện này làm cho cậu không thở nổi.

Nặng nề. Có một loại cảm xúc bi thương.

Cậu vuốt cuốt ngực.

Cái này nhất định không phải là dự cảm xấu, không phải.

Bọn họ mới thấy được hy vọng, cậu ở đây chờ lâu lắm rồi.

Lâu bao nhiêu? Được nửa ngày chưa ?

Một người bình thường, có thể tồn tại trong huyệt bao lâu?

Nghĩ đến một vấn đề như vậy, ánh mắt cậu nhìn Lộ Hà sáng lên . Có khả năng, có lẽ, cũng chỉ có một ngày, hai mươi bốn giờ.

Lộ Hà cầm hai cái đèn pin mới đi ra, hướng bên cạnh nâng nâng cằm:“Mau chạy qua đó!”

Hắn vừa nói xong câu đó, toàn bộ biểu tình đột nhiên đọng lại trong nháy mắt.

Sau đó hắn lấy động tác cực chậm quay đầu lại nhìn phía sau, nơi đó là âm trầm và yên tĩnh có một mạch nước ngầm bắt đầu khởi động, dưới ánh sáng đèn pin mơ hồ , chiếu đến cuối hành lang .

Tôn Chính chỉ nghe thấy Lộ Hà bất khả tư nghị kêu một tiếng:“Anh…… Anh hai?!”

Cái gì?!

Cậu hoài nghi mình đang nghe lầm .

“Lộ Hà!” Cậu dùng lực kêu một tiếng.

Lộ Hà ngẩn ra, giật mình một cái, vỗ đầu của mình.

“Sao lại như vậy ?” Hắn đi về phía phòng quan sát,“Tôi…… Trong nháy mắt đã thấy thoáng qua anh hai tôi……”

Tôn Chính nói không nên lời, cậu biết Lộ Hà hiểu được bên cạnh hắn lúc nãy chỉ có một mảnh tối đen.

Cánh tay Lộ Hà đẩy cửa phòng quan sát còn run nhè nhẹ:“Thật giống như cảm giác lúc trước tôi thấy anh ấy…… Chỉ là có chút lạnh……”

Tôn Chính cũng đi vào , xoay người nhanh đóng cửa lại , mở đèn pin mới ra, trong phòng lập tức sáng lên, Lộ Hà cũng nhờ ánh sáng này mà bình tĩnh được một chút.

“Ngồi đi.” Hắn mở miệng nói.

Hai người ai cũng không nói, tim còn phốc phốc nhảy lên .

Tôn Chính lấy mấy thứ kia ra để lên bàn.

“Có phải hay không……” Cậu hạ mắt nhìn bản đồ , ghi chép và máy casstte “Hơi thở của nó cũng cách chúng ta rất gần?”

Lộ Hà chỉ nghe được tiếng tim mình đập thật nhanh , trong đầu toàn là cảnh trên hành lang vừa rồi.

“Người bình thường có thể ở trong huyệt bao lâu ? Anh biết không, Lộ Hà?” Tôn Chính lại hỏi.

Lộ Hà lắc lắc đầu:“Tôi không biết…… Cùng nó có liên quan……”

“Nó?” Tôn Chính tựa hồ nhớ tới gì đó “Vậy nó mà ông của Lưu Quần Phương nhắc tới là một đúng không ? Nó ở trong huyệt là gì vậy ?”

Lộ Hà đỡ bàn , xem như ngầm đồng ý:“Đại khái…… Tôi cũng không rõ cho lắm , ngay cả huyệt cũng vậy , huyệt là lưu động , giống như hô hấp có vào có ra, chúng ta phải gặp nó mới tìm được cách ra ngoài.”

Hắn nói xong, cũng mở đèn pin trong tay mình ra, quan sát phòng quan sát này

Phòng quan sát nằm gần cuối hành lang , lại bên cạnh phòng cấp cứu, cửa sổ cũng rất ít . Bên trong treo một ít truyền dịch quản , ghế ở đây so với ở đại sảnh phòng xét nghiệm có vẻ mềm hơn một chút , không có ánh sáng của nhựa cứng, ánh sáng đèn pin chiếu đến cũng không làm cho người ta cảm thấy lạnh băng.

Quanh phòng có dán không ít lịch làm việc phương thuốc chữa bệnh và áp phích tuyên truyền , Lộ Hà và Tôn Chính xác nhận nơi này an toàn, cũng bất chấp tinh tế nghiên cứu, đem những thứ đó đều mở ra.

Tôn Chính vừa định nhấn nút play trong máy cassette, lại nhịn không được ngẩng đầu nhìn chung quanh một vòng, nói:“ Căn phòng như này , đối với “nó” cũng an toàn sao?”

Lộ Hà dừng một chút.

Tôn Chính còn muốn nói gì đó, đèn pin cầm trong tay bỗng nhiên nhoáng lên một cái, Lộ Hà cảm giác được ánh sáng kia chớp lên , theo ánh sáng nhìn qua.

Ánh sáng chiếu đến thủy tinh trên cửa phòng quan sát, một cái bóng đen sì từ bên ngoài thủy tinh đi qua.

Không nhanh lại không chậm lướt qua, giống như một bóng người chỉ vô tình đi ngang.

Cảnh tượng không thật lại rất rõ ràng này khiến cho tâm của hai người thật vất vã bình tĩnh lại đột nhiên kinh hoàng lên .

Đó là cái gì? Đó là bóng của ai?

Mà quan trọng nhất nhà…… Khi cái bóng này xuất hiện , vẫn mơ hồ như vậy , chậm rãi đi theo phía sau bọn họ , cho đến nơi này ?

“Tôn Chính……” Lộ Hà gọi tên Tôn Chính, thanh âm đều run run.

Nếu nói, lúc trước bệnh viện Đồng Hoa là nơi yên tĩnh như bãi tha ma , thì hiện tại nó giống như dần dần sống lại .

“Anh thấy không ?!” Tôn chính có chút kinh hoảnh quay đầu nhìn Lộ Hà, ý đồ từ trong mắt hắn đọc ra được một câu trả lời khác.

“Chúng ta đều thấy được.”

Quang mang trong mắt hắn ảm đạm xuống, khóe miệng hiện lên một nụ cười tự giễu.

Đúng vậy, chúng ta đều thấy được, Lộ Hà . Tôn Chính cúi đầu, anh có nghĩ đến hay không , không phải bệnh viện này thay đổi , mà là chúng ta đang thay đổi, chúng ta đang biến thành một phần của chúng nó, cho nên chúng ta có thể nghe được, có thể cảm giác được , có thể thấy được, chúng ta có lẽ đã gặp ‘Nó’ , chúng ta đã không còn kịp nữa rồi.

Nhưng không có nghĩa là không tìm được đường ra, ánh mắt cậu dừng lại máy casstte nằm trên bàn

Quên ý tưởng này đi , Tôn Chính. Cậu tự nói với mình , bởi vì cậu không đành lòng phá vỡ ý chí chiến đấu vất vả lắm hai người mới gầy dựng lên .


Trước Sau
Loading...