Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa-Chương 19


Trước Sau

Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Tác giả: Nam Lang Yếu Giảm Phì

Chương 19: Giờ Thứ Bảy – Phòng Khám Ngoại Khoa Tầng Ba

Ba!

Tôn Chính cầm lấy nắm cửa, ngơ ngác đứng nhìn.

Cúi đầu nhìn ánh sáng đèn pin chiếu dài về phía trước. Cánh cửa bỗng nhiên biến mất. Phía trước lại một lần nữa biến thành bóng tối quen thuộc làm người ta hít thở không thông .

Tôn Chính còn trong trạng thái mê mang không biết phải làm sao, chiếu đèn pin sang bốn phía, tựa như hành lang dài ngoằn kia đang có thứ gì hoạt động , mỗi cánh cửa góc tường đều cất dấu những bí mật không thể nói. Những bất an suy nghĩ ảo tưởng lẳng lặng theo ánh sáng đèn pin chui vào quần áo cậu, lạnh lẽo dán vào da thịt , gắt gao bám lấy .

Cậu vỗ vỗ đầu, muốn cho mình thanh tỉnh một chút. Có lẽ do quá sợ hãi, lại thấy mình quay về trước cánh cửa kia , không, trở về phòng hồ sơ……

Nhưng trước mắt cậu là một cái hành lang dài . Cánh cửa đó đâu ? Tôi đến đây bằng cách nào? Tại sao lại có cánh cửa đó ?

Khi đó màu đỏ kia mạnh mẽ tiến vào đầu cậu , cảm giác choáng váng lập tức bao phủ cơ hồ như sắp ngã đến nơi , cậu theo bản năng vươn tay chống vào tường.

Tôn Chính mất một thời gian lâu mới đem hình ảnh kia loại ra khỏi đầu. Cố gắng hoạt động đầu óc, cậu phải bảo trì thần trí mình thanh tỉnh .

Nếu không, đoạn ký ức về căn phòng kia , điên cuồng và hỗn loạn sẽ chiếm cứ lấy cậu.

Chắc có lẽ những người không cẩn thận nhập huyệt , đứng ở trong bóng đêm lo sợ đến điên loạn đi ?

Điểm này Lộ Hà đương nhiên không có nói cho cậu, nhưng Tôn Chính nhận ra từ trạng thái bất ổn của mình.

Lộ Hà, nếu Lộ Hà ở đây thì tốt rồi. Cậu nhịn không được lại một lần nghĩ như vậy. Khi nào thì mình ỷ lại người khác đến như vậy? Cũng chính như vậy mới tin tưởng rồi lại một lần bị lừa dối, hơn nữa, trước lúc cậu nổi giận với Lộ Hà đã nói gì ? Cậu muốn tự mình tìm đường ra ngoài.

Khó khăn lắm mới bình phục được tâm tình, Tôn Chính quyết định trước tiên phải tìm đường ra , tiến thêm một bước.

Tôn Chính cảm thấy hình như mình đang dựa vào tường, vì thế cậu cố lấy dũng khí, xoay người, ánh sáng đèn pin rọi qua một vòng

Không phải tường, là cửa , một cánh cửa rất lớn, đèn pin quang di chuyển về phía trước, cậu mới thấy rõ bảng hiệu : Phòng giải phẫu [4].

Phòng giải phẫu? Đây là tầng mấy? Đây là chỗ nào?

Cậu càng thêm khó hiểu. Nếu như gặp phải những thứ kì quái gì đó thì còn có thể giải thích, tự nhiên cậu đang đứng ở phòng hồ sơ bỗng nhiên lại xuất hiện trước phòng giải phẫu, phải giải thích như thế nào đây?

Nhớ đến bản đồ và hồ sơ ghi chép ở trên người mình, cậu hít một hơi, từ trong túi lấy bản đồ mở ra xem.

Một tay cậu cầm đèn pin , một tay cầm bản đồ, quả thực có chút bất tiện, cậu đành phải để nó lên tường bắt đầu tìm kiếm phòng giải phẫu [4].

“Một người thực sự rất khó khăn……” Ý nghĩ như vậy vừa mới toát ra liền bị cậu nói ngay.

Tìm qua một lần, nhưng không thấy. Tôn Chính giật giật cánh tay, lại tìm kiếm một lần nữa.

Xem ra phòng giải phẫu bệnh viện Đồng Hoa đã chuyển sang nơi mới, ai lại ở lầu chính cũ nát này xây dựng phòng giải phẫu chứ…… Nhưng mà cậu bị mấy dấu gạch chéo trên bản đồ hấp dẫn, lúc nãy hoàn toàn không nghĩ nó lại ở đây , cho nên không có chú ý đến.

Bây giờ cậu nhìn thấy, trong đó có một dấu bên dưới còn viết “Phòng giải phẫu [4]”, bởi vì bị màu đỏ che khuất , cho nên rất khó để phân biệt .

Cậu vẫn ở tầng ba, nhưng là ở bên hành lang khác, cách phòng hồ sơ chỉ một đoạn hành lang

Nhưng dấu gạch chéo màu đỏ…… gạch chéo màu đỏ…… là có ý gì?

Cậu lập tức nhớ đến hình như đã từng có nói qua là “Những nơi không tốt ”. Không tốt, thế nào mới là không tốt? Cậu đứng đây cũng đã lâu, tại sao lại bỗng nhiên xuất hiện một căn phòng phẫu thuật? Nhìn nắm cửa kia, hình như cũng đã rất cũ. Cậu bỗng nhiên cảm thấy lạnh cả sóng lưng.

Mặc kệ nó xấu ra sao, cậu phải lập tức rời khỏi chỗ này, tìm được nơi an toàn tiếp theo. Cậu nhanh chóng nhìn thoáng qua bản đồ.

Lầu ba chỉ có một chỗ an toàn: Phòng khám ngoại khoa tầng ba.

Cậu đại khái nhớ vị trí của nó. Cố lấy dũng khí chiếu xuống đất . Kỳ quái là vết máu ác mộng trên kia không thấy. “Nó” sàn sạt đi trên đường cũng không có.

Không có thời gian tự hỏi nó có xuất hiện hay không . Tôn Chính đem bản đồ cất vào túi, liền hướng phòng khám ngoại khoa ba chạy đến.

Đèn pin quang xác định chỗ của cậu, thoát khỏi căn phòng giải phẫu đỏ thẫm kia, cậu thở nhẹ một hơi , duỗi tay mở cửa.

Ba.

Giống như…… Kỳ quái, giống như bị giật điện vậy.

Nhưng cậu không chút do dự, cầm nắm cửa, mở ra. Cậu liền đi vào một nơi đầy bóng tối khác.

Lấy đèn pin quét xung quanh phòng khám ngoại khoa ba,tâm lý Tôn Chính có chút không xác định . Phòng khám ngoài khoa trừ bỏ một số thiết bị , bàn công tác, giá sách, cậu cũng không có thấy những “Vật che đậy” như Lộ Hà đã nói , có thể cản trở những thứ đó. Vậy nơi này vì sao lại “an toàn” ?

Bởi vì sai lầm nhất thời mà đi vào khoa Đông y , cảm giác lửa thiêu đốt vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ cậu.

Lộ Hà còn nhắc tới gì nữa không ? Lộ Hà bây giờ thế nào rồi ? Một mình hắn ở phòng hồ sơ, chân lại không đi được……

Phát hiện mình lại suy nghĩ đến Lộ Hà, cậu vỗ đầu mình phải tập trung tinh thần.

“Trước tìm thử xem chuyện của cánh cửa kia đi……” Cậu tự nhủ , kéo ghế ngồi xuống, lại mở bản đồ ra.

Lúc này cậu rất tỉ mỉ tìm trên bản đồ, cũng không phát hiện lầu chính bệnh viện Đồng Hoa có cùng kết cấu với cái hành lang kia .

Lầu chính Đồng Hoa ở cuối mỗi hành lang đều có một căn phòng . Tỷ như cuối hành lang lầu ba là phòng giải phẫu [4] và bên kia là phòng hồ sơ , trong đó một bên là nhà vệ sinh. Nhưng từ trên bản đồ cho thấy, không có hành lang nào phía cuối là tường , cũng không có căn phòng nào kỳ quái như vậy .

Vậy nơi vừa rồi rốt cuộc là địa phương quái quỷ gì? Có lẽ là một giấc mơ , hoặc là một loại ảo giác?

Có lẽ do hỗn loạn , kỳ thật cậu vẫn ở tầng ba , về phần tại sao đến được một hành lang khác…… có thể là do quá hoảng loạn chạy đến……

Loading...

Tuy rằng biết rằng loại lý do này rất hoang đường , nhưng khi đó tối như vậy , chạy loạn một hồi lại đến cũng không chừng , Tôn Chính tạm thời thuyết phục mình như vậy.

Cậu xem lại ghi chép. Biết đâu bên trong sẽ có những chuyện liên quan đến nó? Cậu liền lấy ra hồ sơ ghi chép.

Toàn bộ sự tình vẫn theo vết máu tầng ba kia bắt đầu……

Ghi chép về tầng ba rất dễ tìm, nhưng cậu vẫn trước tiên tìm từ năm 99 đến năm 02, tìm kiếm xem ở trên giấy có mấy từ mấu chốt như ” Tầng ba ” “dấu ” vân vân. Trên đó cậu dừng lại vài lần, nhưng mỗi lần đều thất vọng phát hiện chủ đề không phải về ” vật đó ” ở tầng ba Đồng Hoa.

Thật vất vả mới từ sau ghi chép của Lí Đình tìm được vài tờ, tìm được một phần thoạt nhìn có liên quan đến những từ như ” tầng ba ” ” dấu “. Chữ viết rõ ràng tinh tế, hình như là của người có học thức cao . Cậu chú ý người ghi lại , Nghiêm Ương ( Bác sĩ thực tập năm 2001 – 2002 )

Ghi chép chuyện bí ẩn bệnh viện Đồng Hoa 1999 – 2002 ( Cửu )

Người ghi nhận : Nghiêm Ương ( Bác sĩ thực tập năm 2001 – 2002 )

Sư huynh đi trước nói với tôi, bác sĩ thực tập bây giờ rất khó khăn . Bác sĩ không xem ngươi là bác sĩ , cái gì cũng kêu ngươi làm, bệnh nhân coi ngươi là bác sĩ , chuyện gì cũng đổ lên đầu ngươi , bị ép buộc như vậy , không làm cũng không được.

Đến Đồng Hoa , còn phải viết cái ghi chép kì quái này. Ai nói bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng ? Nổi tiếng cỡ nào? Vừa tới báo danh, mấy chị y tá ở tầng một liền vui tươi hớn hở chạy đến xem, ném cho tôi một cuốn tập gì đó nói :“Tiểu Nghiêm , cậu mới đến thực tập phải không ? Sinh viên, có tri thức, ngoại khoa , kiến thức lại rộng rãi , vậy cái này giao cho cậu viết!”

Tôi lật mấy tờ , đùa kiểu gì đây , rắm chó không kêu!

Y đại đường XX học sinh sinh viên đã không còn thèm sợ mấy cái ngưu quỷ xà thần này nữa rồi ! Nhưng mà…… Mấy chuyện ma quỷ này nếu hay , tôi có thể nghe, càng làm người ta sợ càng tốt, nhưng kể không tốt , lại không ăn khớp ,thì không có ý nghĩa gì cả. Ở đại học chúng tôi chuyện ma thì nhiều lắm , cửu nhi cửu chi, sớm đã có một chuyên môn nghiên cứu những chuyện này. Đầu tiên, là ảnh quỷ……[ còn muốn viết, nhưng lại quên mất rồi , xem ra phải dừng lại đề tài này ]

Được rồi, cậu chuyện đầu tiên, rất có thể sẽ thêm mắm thêm muối, sẽ có chút bí ẩn kỳ quái đủ mọi thể loại.

Đó là bệnh viện một tháng trước, mấy ngay đó mưa rơi không ngừng , mưa không lớn nhưng cứ kéo dài tới mấy ngày, mấy người ở bệnh viện đều bị ướt , ở lầu chính không biết bao nhiêu người bị trượt chân , ngay tại chỗ băng bó cũng rất tiện .

Buổi sáng hôm đó, trời vẫn mưa rào, bệnh viện cũng như trước người đến người đi. Tôi đóng dù, đi đến phòng khám ngoại khoa, trên hành lang tất cả đều là dấu chân to nhỏ, một mặt cẩn thận bước đi một mặt hướng đến phòng khám ngoại khoa ba.

Bác sĩ Lưu chưa đến. Nghe nói anh ấy là bác sĩ ở đây đã lâu, tôi nói cái danh đó vẫn phải nhờ vào vận khí mới có được. Lão danh y này quả thật cẩn trọng cần cù lại thật thà, mỗi lần đều đến sớm mười phút, anh ấy nguồi xuống chẩn bệnh , tôi rãnh rỗi ở bên làm việc vặt.

Nhìn nhìn bác sĩ Lưu tập trung tinh thần đối phó với cái chân của bệnh nhân kia , không phải là vấn đề lớn gì. Vì thế tôi đi đến cửa sổ dựa vào giá sách, vừa định lấy ra máy cassette khái niệm tiếng Anh mới nghe một chút, đột nhiên tầm mắt thoáng qua một nơi kỳ quái , nhưng lại không biết kỳ quái chỗ nào

Sao lại như vậy? Loại cảm giác này thật khác thường. Tôi nhìn một vòng, bàn làm việc, cửa sổ, giá sách, mọi thứ đều rất bình thường …… Khoan , cửa sổ?

Tôi nhìn lại , ngây ngẩn cả người.

Trên cửa sổ có tấm thủy tinh , những giọt mưa lấm tấm vươn lên đó nhưng không làm phai nhạt được . Trên cửa sổ toàn là những dấu chân nho nhỏ, mũi chân hướng vào bên trong, giống như có gì đó đi từ bên ngoài vào .

Tôi nhìn kỹ lại , mấy dấu chân hỗn loạn thành một đoàn, không thể xác định từng có xuất hiện dấu chân này chưa.

Nhưng mà , nhưng mà, tôi đột nhiên cảm thấy lạnh cả người, nơi này là tầng ba đó……

Những dấu chân lớn nhỏ này , bất quá cũng chỉ là dấu chân của đứa nhỏ 7 ,8 tuổi , làm sao có thể đi từ bên ngoài vào ? Nếu là ban ngày nhất định sẽ có người nhìn thấy , nếu là buổi tối…… vậy , vậy……với độ cao của tầng ba , đối với một đứa nhỏ mà nói thì làm sao có khả năng?

Tôi lại gần cửa sổ nhìn xem bốn phía , ống dẫn bên ngoài cách phòng ngoại khoa ba rất xa, mà cạnh cửa sổ cũng không có dấu chân nào.

“À …… lão Lưu , hôm nay anh có thấy một đứa nhỏ nào không …… Từ cửa sổ này vào?” Tôi cẩn thận hỏi bác sĩ Lưu.

Anh ấy cũng sửng sốt, nhìn về phía cửa sổ, lập tức khiển trách:“Cậu tiểu tử này, mỗi ngày không có chuyện gì làm , giả thần giả quỷ là hay!”

Tôi ngậm miệng, giương mắt liền thấy y tá Lưu vừa cầm đồ vào sắc mặt trắng bệch đứng ở cửa, cánh tay còn run nhè nhẹ .Phát hiện ánh mắt của tôi, cô ấy vội vàng bỏ đồ xuống , nhanh chóng chạy ra ngoài.

A, có lẽ là thằng nhóc nghịch ngợm kìa , cái gì Cao ấy , Nhạc Cao!

Cao Nhạc Cao không phải tên Cao Nhạc Cao , nó tên là Cao Nhạc Thiên. Tôi sống 18 năm mới gặp được một thằng nhóc như vậy, cũng là bệnh nhân đầu tiên của tôi.

Thằng nhóc đó bộ dạng nhìn rất hoạt bát lại thông minh , nhưng mà vừa ngồi xuống hỏi tên nó , nó liền bắt đầu giở chứng , làm rớt ca bệnh trên bàn của tôi xuống , tôi tốt bụng nhặt lên, miệng nó liền la , duỗi chân đạp cái bàn, mẹ nó đứng đằng sau cười làm lành nói :“Bác sĩ anh thông cảm dùm , tính nó là như vậy đó.”

Thông cảm? Tôi nghĩ nó là bệnh nhân đầu tiên của tôi , lại là một đứa con nít, liền kiên nhẫn một chút, thấy nó ngồi bắt chéo chân run đùi , một bên cầm cây bút bình thường tôi và bác sĩ Lưu hay dùng, một bên đắc ý dào dạt .

Kỳ quái là kiểm tra qua một lần , thằng nhóc này rất khỏe ,thật sự bình thường .

Có phải do tôi chưa có kinh nghiệm, có vấn đề lại không nhìn thấy, nhìn thấy vẻ khó xử và nghi hoặc trên mặt của tôi, mẹ của nó kéo tôi qua một bên.

“Yên Vui kỳ thật nó không bị bệnh.” Cô ấy lặng lẽ nói.

Tôi thiếu chút nữa nhảy dựng lên:“Không bệnh thì đến bệnh viện làm gì?!” Không bệnh mà kêu bác sĩ thực tập như tôi đùa giỡn ? Khó trách bác sĩ Lưu lại yên tâm giao thằng nhóc này cho tôi.

“Cậu, cậu tùy tiện nói đại lý do gì đó , cho nó ở lại bệnh viện năm ba ngày gì đi , bác sĩ , kính nhờ !” Mẹ của nó rất thành khẩn, thoạt nhìn cũng không giống như đang đùa giỡn.

“Là có ý gì?” Tôi một bên hỏi, một bên nhìn thằng nhóc kia mở ngăn tủ lục lọi gì đó.

Cô ấy lại lặng lẽ kéo tay áo của tôi “Hằng năm nó đều như vậy , năm nào cũng đến đây ở mấy ngày , bệnh viện ai cũng biết …… Cậu giúp tôi được chứ……”

Tôi tuy vẫn còn nghi hoặc, nhưng là nếu cô ấy nói như vậy, bác sĩ Lưu cũng đã nói vậy , tôi cũng tránh không được.

Không nói hai lời, tôi cho nó ba ngày thuốc, ép buộc nó uống.

Thằng nhóc cứ như vậy bị mẹ nó dẫn đi, thuận tiện còn ôm hộp socola của tôi .

Cao Nhạc Thiên nhập viện, nghe nói nó rất giống Phương Vách Vương ( Mị Ảnh : mình cũng chẳng biết nó là gì TT ), vào cửa liền giành tivi, buộc mấy dì cô thúc bác trong phòng bồi nó coi phim hoạt hình, chạy nhảy lung tung tìm đồ ăn vặt, mấy bệnh nhân cạnh giường cũng bị sai đi bưng trà rót nước, hễ không vui liền một nháo hai khóc ba thắt cổ , toàn bộ bệnh viện đều đến xem.

Mấy thứ này là tôi nghe y tá nói lại , chuyện này hình như đã xảy ra ba năm , hàng năm đều đến làm ầm ĩ như vậy một lần, bệnh viện Đồng hoa cũng không làm gì được , nghe nói mẹ của nó cùng bệnh viện có quan hệ, nên không làm gì được , tóm lại ba giường bên cạnh Cao Nhạc Thiên đều làm thủ tục chuyển giường, ai cũng không muốn dính tới tiểu Phách Vương kia.

Tôi quả thực nhịn không được hoài nghi thằng nhóc này chính là đứa nhỏ ban đêm từ bên ngoài đi vào lưu lại dấu chân trên cửa sổ .

Nhưng mà , một đứa nhóc chỉ mới 8 tuổi , làm sao có khả năng đó


Trước Sau
Loading...