Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa-Chương 10


Trước Sau

Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Tác giả: Nam Lang Yếu Giảm Phì

Chương 10: Ghi Chép Chuyện Bí Ẩn Bệnh Viện Đồng Hoa 1999~2002 ( Nhị )

Tôi thấy có chút chột dạ, lại sợ mình chỉ nghe chuyện họ kể lại nghi thần nghi quỷ, cố gắng lấy dũng khí đi lên vài bước.

Còn chưa đi đến lầu bốn, trong bóng tối truyền đến âm thanh của trẻ con.

Là tiếng cười của con nít , thanh thúy quanh quẩn trong không gian .

Tôi sợ đến mức xém chút nữa làm rớt đèn pin

Đã trễ thế này tại sao lại có tiếng trẻ con — đang cười?

Chưa kịp lấy lại tinh thần, tiếng cười liền dừng lại, im lặng giống như tiếng cười “khanh khách” ấy chưa từng xuất hiện vậy.

Có phải có ai đó nhẫn tâm đem con mình vứt trong nhà vệ sinh?

Tôi đang suy nghĩ, nhưng nếu là bị vứt trong WC thì tại sao lại cười vui vẻ như vậy?

Nghĩ đến đây cả người xuất ra một tầng mồ hôi lạnh, quả thực có thể tưởng tượng trong một gian phòng nhà vệ sinh nữ, một đứa trẻ bị bọc kín , chỉ lộ ra gương mặt , ở trong đêm tối đột nhiên mở miệng tươi cười, trong cổ họng liên tiếp phát ra âm thanh khanh khách non nớt……

Chỉ vừa tưởng tượng tôi bất chấp muốn đi vệ sinh , hai ba bước liền chạy về đường cũ.

Chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo , lạnh đến run người.

Chạy nhanh trở về phòng y tá, xa xa thấy ánh sáng , mới an tâm một chút.

Trần Quyên thấy tôi trở về, buông chổi chạy lại đây, đợi cho tôi đến trước mặt cô ấy hoảng sợ:“Ôi chị Quần Phương, sao mặt chị lại trắng bệch như vậy mặt cắt không còn giọt máu!”

Tôi biết sắc mặt mình rất khó coi, ngay cả miệng nói chuyện cũng không lưu loát , lôi kéo cô ấy nói:“Đừng nói nữa! Nhà vệ sinh nữ kia , có trẻ con , không phải đang khóc mà là đang cười!!”

Cô ấy vừa nghe tôi nói như vậy, lập tức bị dọa đến hoảng sợ, đứng cũng không vững , chỉ lăng lăng nhìn chằm chằm tôi, tay đặt ở ngực.

Cuối cùng cũng không biết cô ấy đỡ tôi , hay là tôi đỡ cô ấy, hai người tâm thần không yên nghiêng ngả lảo đảo đi về phòng y tá, chỉ nghe cô ấy thì thào tự nói :“Làm sao bây giờ…… Làm sao bây giờ……”

Xem ra sợ tới mức không nhẹ a!

Phụ: Sau đó ba ngày, tức ngày 8 tháng 11 năm 2008, vào mười hai giờ đêm phòng khám nội khoa tầng bốn bệnh viện Đồng Hoa xảy ra hỏa hoạn, lửa lan nhanh đến xung quanh . Trong hỏa hoạn có một người tử vong, là một người phụ nữ , thân phận đến nay không rõ. Trong đó mọi đồ vật đều bị thiêu rụi, còn tổn hại một bộ phận phòng bốn. Cũng từ đó , công nhân làm việc Trần Quyên bị mất tích. Cảnh sát nhận định hỏa hoạn xảy ra do mạch điện bị chập.

Lộ Hà ngón tay dừng ở hàng cuối cùng.

Tôn Chính nghiêng người hỏi một câu:“Nạn nhân chết cháy chẳng lẽ là Trần Quyên sao?”

“Khẳng định không phải, nếu là Trần Quyên thì sẽ dễ dàng điều tra ra.” Lộ Hà thập phần xác định lắc đầu.

“Vậy thì là ai? Tại sao nữa đêm lại bị chết cháy ở phòng khám nội khoa?” Tôn Chính truy vấn.

Lộ Hà cũng đồng dạng mờ mịt nhìn về phía Tôn Chính nói:“Tôi cũng không biết. Không biết vì cái gì nửa đêm trong nhà vệ sinh lại có tiếng trẻ con vừa khóc vừa cười, vì sao nửa đêm phòng khám nội khoa lại đột nhiên bị cháy, còn nạn nhân lại là một người phụ nữ bí ẩn……”

Tôn Chính nghĩ mãi cũng không ra đáp án, liền nhanh chóng đem quyển sổ đóng lại, một bên lấy bản đồ vừa nói:“Chúng ta tốt nhất vẫn là tìm cách ra khỏi đây xuống lầu dưới đi……”

Lộ Hà lập tức cười ra tiếng .

Tôn Chính mạc danh kỳ diệu nhìn về phía hắn, Lộ Hà chỉ đầu đầy mồ hôi của chính mình, lại chỉ chỉ áo sơmi đã ướt đẫm của Tôn chính, nói:“Tôi thấy chúng ta không có khả năng ra ngoài được.”

Tôn Chính nghe hắn nói như vậy, lập tức ném bản đồ, vội vã đi đến cạnh cửa, dùng sức lôi kéo –

Kéo không ra. Cánh cửa một chút cũng không động đậy.

Cậu vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Lộ Hà, giống như cảm thấy lời nói đùa của hắn trở thành sự thật , lại duỗi tay mở cửa nhưng vẫn là mở không được .

Bên kia Lộ Hà cũng nhíu mày.

“Như thế nào xảy ra chuyện này?” Tôn Chính một bên hỏi, một bên cúi đầu đập ổ khóa “Có phải cửa bị khóa từ bên ngoài hay không ? Có cần phải phá cửa không ?”

Nói xong cậu dùng sức lấy thân thể để phá , cánh cửa “rầm” một tiếng, nhưng không có mở.

“Anh còn ngồi đó làm gì?! Lại đây giúp tôi một tay!” Tôn Chính có chút tức giận kêu lên.

Lộ Hà buông cuốn sổ đi tới, thần sắc có chút đăm chiêu.

“Người phụ nữ này năm đó bị người ta nhốt trong phòng này, bị khói làm ngộp chết, lại bị lửa làm cháy đến biến dạng……”

“Anh có ý gì ?!” Tôn Chính dừng phá cửa, thở phì phò theo dõi hắn.

Lộ Hà lộ ra biểu tình dở khóc dở cười, gãi gãi đầu nói:“Tôi cũng không biết nên làm gì mới tốt .”

“Chẳng lẽ anh nghĩ chúng ta cũng bị nhốt trong này rồi bị thiêu chết sao?” Tôn Chính cảm thấy thực buồn cười.

Lộ Hà không có trả lời, chỉ lau mồ hôi nhíu chặt lông mày.

“Nguyên nhân xảy ra đám cháy là gì?” Im lặng hơn nữa ngày, hắn lại đột nhiên hỏi Tôn Chính.

“Điện, mạch điện bị chập.” Tôn Chính ngẩn người.

“Vậy trong thời điểm đó ai ở trong này sử dụng điện ?” Lộ Hà thần sắc nghiêm túc đứng lên.

“Là người phụ nữ này?” Tôn Chính thử hỏi.

“Không biết,” Lộ Hà nhìn nhìn bốn phía dừng lại một chút, lại mở miệng nói“Tôi có một chút manh mối, bất quá hiện tại, tôi nghĩ vẫn cần phải xác nhận một chút.”

“Cái gì?!” Tôn Chính mở to hai mắt,“Xác nhận có ích lợi gì? Chúng ta hiện tại ra ngoài không được !”

Lộ Hà lau mồ hôi, hai ba bước chạy đến biên tường, xé đi những bản đồ treo trên tường, quay đầu nói với Tôn Chính :“Nếu không tìm được ra tiền căn hậu quả, sẽ không có biện pháp đi ra ngoài , mau giúp tôi xé những bức hình này !”

Tôn Chính còn muốn nói gì đó , thấy Lộ Hà ngưng trọng thần sắc, nửa tin nửa ngờ đi đến biên tường khác,“Xoạt” Một lúc đem những bản đồ treo trên tường lấy xuống.

Lộ Hà hít sâu một hơi, quay đầu nói với cậu:“Cậu chuẩn bị tâm lý để xem những dấu vết trên tường này chưa?”

Tôn Chính lườm hắn một cái, với lấy đèn pin rọi lên trên tường –

Dấu tay.

Trên tường dày đặt đều là dấu tay .

Cũng không phải là dấu tay của người thường.

Nho nhỏ .

Là dấu tay của trẻ con.

Những vết đen đó đều là dấu tay của con nít.

Truật mục kinh tâm để lại khắp bốn vách tường.

Giống như có một đứa bé trước khi bị thiêu , đi chung quanh để lại dấu vết.

Mang theo tiếng khóc thảm thiết.

Gọi mẹ ơi…… mẹ ơi ?


Trước Sau
Loading...