Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Chồng Khờ Không Nghe Dạy-Chương 7


Trước Sau

Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Chương 7

Diệp Tỉnh An có cảm giác thế giới của mình trở nên đen tối.

Anh lúc nào cũng cường tráng, cao lớn dũng mãnh nhưng từ sau khi kết hôn với Điền Bảo Bối lại trở nên thất bại, bình thường bị đánh còn chưa nói, gần đây còn bị nghi ngờ là không thể sinh con, hiện tại thật vất vả mới có thể rửa sạch oan ức lại bị thua Điền Bảo Bối “nhanh mồm nhanh miệng” ở dưới.

Làm ơn đi, lần này anh lại có thể chưa đầy một phút đã bắn ra, thế là oán niệm trên người Diệp Tỉnh An phát ra càng ngày càng mạnh, sau đó Điền Bảo Bối lại thử “an ủi” cho anh thêm mấy lần, kết quả là anh cố gắng duy trì cao lắm cũng chỉ được vài phút, cũng không biết tại sao, nhìn thấy Điền Bảo Bối làm vậy anh liền cảm thấy chịu không nổi.

Diệp Tỉnh An bắt đầu lâm vào khủng hoảng.

Vốn dĩ lúc đầu nói sinh con xong sẽ ly hôn, hiện tại năng lực của anh lại có vấn đề, điều này nghĩa là cô sẽ càng mau chóng muốn ly hôn với anh sao?

Thế là tính tình nóng nảy của Diệp Tỉnh An lại nổi lên, anh bắt đầu suy nghĩ kế hoạch, mà kế hoạch của anh vốn chả phải gọi là kế hoạch, anh nghĩ cái gì thì làm cái đó, tâm trạng thay đổi nhanh chóng, so với phụ nữ có thai cũng không khác nhau là bao.

Giống như hôm nay, không biết anh tính toán chuyện gì, lại ra một số điều khoản, lưu loát viết ra mười mấy điều, toàn bộ đều liên quan đến cuộc sống riêng tư của Điền Bảo Bối, Điền Bảo Bối nhìn qua một lần, sau đó đem mấy điều khoản này hỏi anh: “Cái này không phải là anh muốn hạn chế tự do của tôi sao?”

Diệp Tỉnh An nghiêng người ngồi trên ghế, lắc lắc cái chân tỏ vẻ không quan tâm: “Hạn chế tự do? Tôi sẽ không nhàm chán như vậy.”

Điền Bảo Bối chớp mắt mấy cái: “Đây không phải hạn chế thì là gì?”

Diệp Tỉnh An ngồi thẳng người, nghiêm trang gõ lên bàn một cái: “Tôi là vì đứa bé, cô là mẹ, phải vì con mình mà hy sinh bản thân một chút, nhất là tự do.” Anh giống như đang nói chính nghĩa và lợi ích chung: “Không phải chỉ là một mình cô, ăn uống mỗi ngày phải suy nghĩ cho đứa bé trong bụng nữa, tôi đây đặt ra những điều này cũng không phải là không có căn cứ, mỗi điều tôi đều đã thảo luận qua với bác sĩ, tất cả đều tốt cho đứa bé.”

Điền Bảo Bối bĩu môi nhìn tờ giấy: “Không cho liên lạc với Từ Hàng cũng là vì tốt cho đứa bé à?”

Ánh mắt Diệp Tỉnh An lóe lên, nghiêm túc nói: “Từ Hàng thích cô, cô cũng biết chứ? Mà bác sĩ nói em bé trong bụng rất nhạy cảm, cô tiếp xúc với Từ Hàng, lỡ em bé nhìn thấy cô bên ngoài. . . . tưởng Từ Hàng là cha nó thì sao?” Giải thích xong, Diệp Tỉnh An nghiêng về phía sau một chút: “Cô là người trong cuộc, lợi hay hại cô có quyền quyết định, muốn xóa tôi cũng không có cách nào khác.”

Điền Bảo Bối bất đắc dĩ cười cười, gõ tay vào khung kính: “Giấy anh cũng đã treo vào khung, tôi còn thay đổi cái gì.”

Diệp Tỉnh An nghẹn lời, tức giận nói: “Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cô mà thôi.”

Điền Bảo Bối đầu hàng: “Được rồi được rồi, dù sao tôi và anh ta cũng không cần thiết phải liên lạc.”

Diệp Tỉnh An gần đây nóng lạnh bất thường, Điền Bảo Bối lười phải cãi cọ với anh, cô nói: “Tôi làm theo là được.” Sau đó vỗ vỗ thắt lưng, ngáp một cái, đi thẳng lên lầu.

Gần đây phản ứng lúc mang thai của cô trở nên tương đối nghiêm trọng, số lần nôn mửa càng ngày càng nhiều, lại hay buồn ngủ, cả ngày lẫn đêm đa số là ngủ, không còn tràn đầy sức sống giống như lúc trước, số lần cãi nhau với Diệp Tỉnh An cũng giảm dần.

Diệp Tỉnh An đợi một lúc, chờ Điền Bảo Bối lên lầu rồi mới nhanh chóng đứng lên.

Anh đem cái khung đi lên lầu ba, sau khi treo lên một cách chắc chắn mới thở phào nhẹ nhõm, hài lòng đứng tại chỗ suy nghĩ thêm những giao ước mới, gian kế sau khi thực hiện thành công thì cười mấy cái, sau đó anh bước đến thư phòng.

Diệp Tỉnh An lén lén lút lút đóng cửa lại, lấy một gói thuốc từ trong cái tủ lạnh mini mới mua, rồi lại lén lén lút lút đi tới phòng bếp dùng lò vi sóng làm nóng thuốc, sau đó ngồi xuống trước bàn ăn, cắt một góc, cắm ống hút vào bắt đầu uống, tiếng nuốt ừng ực chứng tỏ anh đã hoàn toàn thích ứng với mùi vị của thuốc bắc.

Không phải là vì anh cảm thấy mình không đủ năng lực nên mới uống thuốc, chẳng qua là cảm thấy lúc trước mua nhiều như vậy, bỏ đi thật lãng phí, Diệp Tỉnh An tự nói với mình như vậy, sau đó giống như một cậu bé ngoan đem thuốc uống sạch không còn một giọt.

Sau khi uống xong, anh thỏa mãn nấc một cái rồi đi vào toilet, đem gói thuốc ném vào thùng rác, sau đó liếc nhìn đồng hồ một cái, thay quần áo rồi tới công ty.

Đến công ty, anh ăn uống qua loa rồi bắt đầu làm việc, gần ba giờ chiều, thư ký cầm một ly cafe đi vào, Diệp Tỉnh An liếc mắt không vui nói: “Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần, tôi không uống cafe.”

Thư ký nhíu mày vô tội: “Diệp chủ tịch, không phải phu nhân của ngài đã mang thai rồi sao?”

Diệp Tỉnh An tức giận nhìn thư ký, một câu cũng không trả lời.

Thư ký biết mình lỡ miệng, lập tức run rẩy nói xin lỗi: “Diệp chủ tịch, tôi sẽ lập tức đi đổi nước cam.”

Diệp Tỉnh An không nhịn được, phất tay: “Được rồi được rồi, đi đi. . . . . “ Anh dừng một chút, lại nói: “Hâm nóng cho tôi một gói thuốc, không cần ống hút, cứ bỏ vào tách cafe là được, làm nóng tám phần thôi.” Thư ký sửng sốt, sau đó đáp một tiếng rồi đi ra.

Diệp Tỉnh An cúi đầu sắp xếp công việc, vuốt vuốt chân mày đau nhức, đoán không chừng qua mấy ngày chuyện của mình sẽ bị truyền đi xôn xao.

Sau khi uống hết gói thuốc bổ, đột nhiên anh cảm thấy cả người buồn bực, không còn tâm tình để làm việc, dặn dò thư ký vài câu liền vội vàng về nhà.

Về đến nhà, anh hỏi bảo vệ, xác nhận Điền Bảo Bối không có ra ngoài mới yên tâm đi lên lầu.

Đến lầu hai, nhìn thấy dì giúp việc đang làm bữa tối, anh nói thêm mấy món Điền Bảo Bối thích ăn, sau đó nghe dì giúp việc nói anh mới biết Điền Bảo Bối cả ngày đều ở trong phòng khách nằm ngủ, Diệp Tỉnh An bước đến xem, Tivi trong phòng khách đang mở, anh thấy Điền Bảo Bối nằm lim dim trên ghế sofa.

Diệp Tỉnh An tắt Tivi, kéo lại chăn cho cô rồi mới đi lên lầu.

Lúc anh xuống lầu đã là giờ cơm tối, trông thấy Điền Bảo Bối vẫn còn ngủ, Diệp Tỉnh An phát giác gần đây cô ngủ rất nhiều.

Tham ngủ chỉ là bắt đầu mà thôi, một thời gian sau Điền Bảo Bối không chỉ ngủ, mà đến nôn nghén cũng nghiêm trọng, hầu như ăn cái gì là ói ra cái đó, lần này ngược lại, Điền Bảo Bối hoàn toàn nghe theo những điều khoản mà Diệp Tỉnh An đặt ra, bởi vì hết ngủ lại ói, đến mức trời đất quay cuồng, cô căn bản là không còn chút khí lực nào cho cuộc sống riêng tư của mình, ngày ngày ở trong nhà, tỉnh dậy thì ăn, ăn xong lại ói, ói xong lại ngủ, giống như một vòng tuần hoàn vô tận.

Nhìn Điền Bảo Bối như vậy, Diệp Tỉnh An cũng không cách nào hỏi thêm gì nữa.

Mang thai đến tháng thứ ba, thai nhi cuối cùng cũng ổn định, nhưng Điền Bảo Bối lại nghênh đón phản ứng nghiêm trọng nhất của thời kỳ mang thai.

Diệp Tỉnh An lúc đầu không phát hiện, chỉ là sau khi khám thai lần thứ nhất, biết được hiện tại thai nhi ổn định, có thể tiến hành sinh hoạt vợ chồng ở mức độ vừa phải! Điều này làm cho anh không thể không cộng thêm một dấu chấm than ở chỗ này.

Thế là sau khi khám thai, Diệp Tỉnh An bắt đầu lên kế hoạch cho một lần sinh hoạt vợ chồng “Vừa phải”, để mình có thể rửa sạch oan khuất, mấy ngày đó Diệp Tỉnh An tinh thần phấn chấn, thái độ đối với Điền Bảo Bối cũng tốt hơn nhiều, thỉnh thoảng quan tâm hỏi han ân cần.

Giống như hôm nay, một buổi chiều mùa đông sáng sủa, hai người ngồi dựa vào sofa cùng xem Tivi, Điền Bảo Bối ăn trái cây,Diệp Tỉnh An cầm ipad, không nhìn màn hình, anh nhìn thẳng vào Điền Bảo Bối, sau đó tìm cơ hội nói: “Aizz, Điền Bảo Bối.”

Điền Bảo Bối đang nhai miếng táo, trong lòng không yên đáp một tiếng, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Tivi.

Diệp Tỉnh An suy nghĩ một hồi rồi nói: “Gần đây tôi nghe bác sĩ nói giấc ngủ trưa rất cần thiết đối với phụ nữ mang thai, hơn nữa ánh sáng của nơi nằm ngủ cũng vô cùng quan trọng.”

Điền Bảo Bối đang xem Tivi, không thèm nhìn anh đã nói: “Học trưởng, sao gần đây anh biết nhiều bác sĩ vậy?”

Diệp Tỉnh An không nhịn được gằn một tiếng: “Đều là vì muốn tốt cho cô, ngoan ngoãn nghe lời đi.”

Điền Bảo Bối gật đầu qua loa: “Cứ nói cứ nói.”

Diệp Tỉnh An liếc mắt nói tiếp: “Tôi đã cho người tới đây xem một chút, xác định nơi lấy ánh sáng tốt nhất là căn phòng thứ hai bên tay trái của lầu ba.” Cũng chính là căn phòng cho hai người sinh em bé.

Anh không nhắc đến phòng khách này, cố gắng dụ dỗ Điền Bảo Bối đến căn phòng kia, nói không chừng có thể gợi lại cảm giác kích tình lúc đầu, tăng thêm một chút hormone.

Diệp Tỉnh An tính toán đâu vào đấy, mà Điền Bảo Bối cũng không để cho anh thất vọng, cô vẫn tin cái lời giải thích này của anh, xiên miếng táo bỏ vào miệng: “Thật à?”

Diệp Tỉnh An ân cần gật đầu: “Ừ, nếu không cô có thể thử ngủ một lần xem, đảm bảo lúc tỉnh dậy tinh thần sảng khoái.” Điền Bảo Bối gần đây ham ngủ, cho nên đối với vấn đề này cô rất nhạy cảm.

Diệp Tỉnh An thuận thế nói tiếp: “Bây giờ là buổi chiều, hay là thử một chút đi.”

Điền Bảo Bối cảm thấy cũng được, vừa đúng lúc đang mệt, thế là cô gật đầu, lập tức để khay trái cây xuống, sau đó quấn cái chăn lông chầm chậm đi đến căn phòng kia.

Diệp Tỉnh An giơ tay làm một chữ V chiến thắng, sau đó đặt laptop xuống chạy theo cô.

Hai người đi thẳng một đường đến căn phòng, nhìn thấy vẻ mặt nghi ngờ của cô, Diệp Tỉnh An bình tĩnh nói: “Tôi cũng mệt mỏi, ở trong này nghỉ ngơi một chút.” Nói xong liền nhanh hơn Điền Bảo Bối một bước nhảy lên giường, ở trong chăn cởi vớ, mặc kệ là mấy giờ, chỉ cần ngủ, không cởi quần áo thì cũng phải cởi vớ ra.

Điền Bảo Bối cũng không muốn nói nhiều, đi vòng qua bên kia nằm xuống, sau đó chỉnh một tư thế thoải mái.

Diệp Tỉnh An nằm ngửa, khoanh hai tay trước ngực, ngón tay vô thức gõ một cái, nâng mắt nhìn qua Điền Bảo Bối, anh nhanh chóng giả bộ ngủ trước cô, còn phát ra tiếng ngáy nhỏ, kế tiếp đột nhiên xoay người, khoác tay lên người cô.

Điền Bảo Bối nghiêng đầu nhìn anh một cái, kỳ quái, học trưởng sao hôm nay lại ngủ nhanh như vậy, cô cũng mới vừa cảm thấy buồn ngủ. . . . Chuẩn bị ngủ lại cảm thấy Diệp Tỉnh An xê dịch về phía này, hơi thở áp sát vào tai cô.

Điền Bảo Bối nuốt nuốt nước miếng, nhắm mắt ngủ.

Diệp Tỉnh An lại nhích về phía cô, lỗ mũi gần như dán lên tai Điền Bảo Bối.

Khi anh dùng miệng ngậm vành tai cô, lúc này cô mới phát hiện ra có cái gì đó không đúng, thân thể trở nên căng thẳng, hô hấp của anh nóng bỏng, đôi môi mềm mại, hàm răng cứng rắn cắn vành tai nhỏ của cô.

Cảm giác quen thuộc lại tràn ngập, Điền Bảo Bối cảm nhận được anh bắt đầu hôn lên gò má cô, dùng đầu lưỡi trêu đùa cô, Điền Bảo Bối không dám mở mắt cũng không có giãy giụa, Diệp Tỉnh An càng ngày càng gần, hai tay chống đỡ cơ thể, bắt đầu hôn lên gò má, sống mũi và đôi môi cô.

Lúc hô hấp nóng bỏng của anh chạm vào môi cô, Điền Bảo Bối mở mắt, sau đó ánh mắt cô khẽ run lên, đưa tay lên ngăn Diệp Tỉnh An đang dần dần tiến tới.

Diệp Tỉnh An dừng lại, cau mày nghi hoặc.

Điền Bảo Bối mím môi nhìn anh, chỉ chỉ vào lỗ mũi của mình.

Diệp Tỉnh An cau mày sâu hơn: “Sao vậy?”

Điền Bảo Bối im lặng một hồi, sau đó đưa tay chỉ vào mặt anh: “Học trưởng, anh chảy máu mũi rồi.”

Diệp Tỉnh An kinh ngạc.

Anh phát hiện cơ thể của mình càng ngày càng nhiều hiện tượng lạ, đầu tiên là bắn ra rất nhanh, rồi bây giờ nhìn thấy Điền Bảo Bối thì lại chảy máu mũi, rốt cuộc là làm sao vậy? Điền Bảo Bối cũng cảm thấy có chút kỳ quái, thế là lúc cô cùng Diệp Cảnh Tâm hẹn gặp mặt bác sĩ phụ khoa, nhân tiện hỏi thêm vài câu.

Nghe cô miêu tả xong, bác sĩ cũng bừng tỉnh hiểu ra, nói là do Diệp Tỉnh An uống thuốc nhiều quá, còn nói mấy ngày trước Diệp Tỉnh An tới lấy không ít thuốc bổ, anh đã đặc biệt dặn dò Diệp Tỉnh An không cần uống nhiều. . . .nhưng bây tình trạng của Diệp Tỉnh An xem ra là tràn đầy lửa nóng, uống thuốc bổ quá nhiều.

Lúc đầu Điền Bảo Bối nghe xong thì ngẩn ngơ, sau đó cười to không thèm để ý hình tượng, khó trách gần đây cô luôn cảm thấy Diệp Tỉnh An kỳ quái.

Trên đường về, Điền Bảo Bối vẫn mím môi cười cười, nhớ lại những chuyện phát sinh gần đây cũng dần dần hiểu được, cô ngồi trong xe riêng đưa đón, chống tay nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc sau lại không nhịn được bật cười.

Về đến nhà, tâm tình của cô rất tốt, phát hiện Diệp Tỉnh An cũng ở nhà, hai người nói mấy câu, Diệp Tỉnh An lại bắt đầu nói đến vấn đề ánh sáng và giấc ngủ trưa, trong nháy mắt Điền Bảo Bối đã hiểu ý tứ của anh.

Cô hết sức phối hợp: “Vừa đúng lúc tôi cũng đang mệt, đi ngủ một chút.” Không đợi Diệp Tỉnh An mở miệng, cô nói thêm: “Học trưởng, anh có mệt không? Chúng ta cùng đi, hiếm khi có ánh sáng tốt như vậy.” Cô phải rất cố gắng mới không để cho mình bật cười.

A…sao hôm nay lại thuận lợi như vậy? Nhưng Diệp Tỉnh An cũng không nghĩ nhiều, ôm quỷ kế đi cùng Điền Bảo Bối tới căn phòng kia.

Cũng giống như lần trước, anh trèo lên giường, sau đó nhanh chóng ngáy to, rồi lại tiến tới vuốt ve trên người Điền Bảo Bối, bắt đầu trêu đùa cô, quen thuộc liếm láp, gặm cắn, vuốt ve, từng tia mong chờ trong trái tim anh đang dâng lên, xem ra lần này có thể nghiêm chỉnh tiến hành chuyện đó.

Điền Bảo Bối nhắm chặt hai mắt chống đỡ, cả người căng thẳng, chỉ khác với lần trước là khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt, hô hấp không yên.

Lúc Diệp Tỉnh An đè lên trên người cô, Điền Bảo Bối đột nhiên mở mắt ra, lại dùng tay ngăn cản anh, Diệp Tỉnh An ngẩn người, theo bản năng quệt ngang lỗ mũi, chẳng lẽ mình lại chảy máu?

Điền Bảo Bối che miệng, nhìn anh lắc lắc đầu một cái, buồn buồn nói: “Học trưởng, nước hoa . . .” Sau đó cảm thấy sắp không nhịn được, cô nhanh chóng xuống giường, chạy vào toilet ói.

Diệp Tỉnh An lại bị đả thương, đây là lần đầu tiên có người phụ nữ ở trên giường với anh lại buồn nôn, anh lật người ngồi dậy, gác chân, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, lần này là chỗ nào có vấn đề?

Nước hoa thế nào? Đây chính là nước hoa anh thích nhất, trước khi kết hôn anh vẫn hay xài nước hoa, Diệp Tỉnh An nâng cổ áo ngửi một chút, sau đó rùng mình, A, đúng rồi, chợt nhớ ra Điền Bảo Bối đang mang thai, ngửi được mùi này sẽ buồn nôn, nhưng hôm nay anh lại quên mất.

Tại sao anh lại quên? Tại sao lại phải xịt cái nước hoa này? Chẳng lẽ mình muốn dùng nước hoa này để quyến rũ Điền Bảo Bối sao?

Bắt đầu từ khi nào, Diệp Tỉnh An anh muốn ngủ cùng với một người phụ nữ lại phải tốn rất nhiều tâm tư như vậy? Suy nghĩ này làm Diệp Tỉnh An có một loại dự cảm không tốt, anh cảm thấy mình đối với Điền Bảo Bối không chỉ đơn giản là không còn muốn ly hôn nữa, mà là sâu trong lòng cảm giác với Điền Bảo Bối thật không giống nhau.

Trong lúc Diệp Tỉnh An đang rối rắm với cảm giác của mình, Điền Bảo Bối cũng ảo não, phản ứng có thai của mình làm người ta chán ghét, thật lòng cô muốn cho Diệp Tỉnh An một cơ hội, ai biết được thời khắc mấu chốt tự nhiên lại buồn nôn.

Thế là Diệp Tỉnh An hao tâm tốn sức quyến rũ cô ở trên giường, Điền Bảo Bối cũng tận tâm tận lực tiếp nhận anh, trải qua mấy lần kinh nghiệm thất bại, bọn họ cuối cùng cũng thành công.

Thời gian và địa điểm Diệp Tỉnh An đưa ra rất phù hợp, vào một buổi chiều mùa đông, ở cái nơi được gọi là gian phòng tốt nhất, Diệp Tỉnh An cũng không xài nước hoa, lửa nóng trong người anh cũng không quá mạnh, trôi qua mấy tháng, Diệp Tỉnh An cuối cùng cũng được như mong muốn.

Anh cố gắng hết mức thả chậm động tác, nhẹ nhàng ra vào ở trong người của Điền Bảo Bối, cho dù ở thời điểm hưng phấn nhất anh cũng cẩn thận không làm cô bị thương.

Diệp Tỉnh An cứ nghĩ mình sẽ bị mất khống chế, anh bị cấm dục lâu như vậy, hao hết tâm tư chỉ vì để bản thân được thỏa mãn, nhưng khi dịu dàng cùng cô giao hợp, Diệp Tỉnh An mới phát hiện là mình không chỉ có được thân thể của cô mà còn có được cô, cái hương vị ngọt ngào như bánh ngọt so với phụ nữ thật giống nhau.

Anh chậm rãi rong ruổi trên người cô, phập phồng, ánh mắt và mồ hôi hòa lẫn vào nhau, trái tim anh phảng phất có một cảm giác ấm áp, đang suy nghĩ xem cảm giác kia là gì, đôi mắt của anh chợt mở to.

Thời gian chung giường lần này cuối cùng xong, nhưng Diệp Tỉnh An tin mình có thể làm được tốt hơn, cũng có khả năng làm được mấy lần nữa, theo tính cách trước kia, anh nhất định sẽ làm thêm mấy lần để rửa sạch oan ức.

Chỉ là Diệp Tỉnh An không có làm như vậy, một lần hoan ái đơn giản trôi qua, anh liền ôm Điền Bảo Bối mệt mỏi nằm xuống ngủ, anh tự nói với chính mình chuyện này không vì ý nghĩa gì khác, anh chỉ đơn giản là nghe theo lời bác sĩ, làm chuyện đó một cách “Vừa phải” mà thôi.

Gần cuối năm, thời tiết càng ngày càng lạnh, bụng của Điền Bảo Bối cũng càng lúc càng lớn.

Phản ứng thời kỳ mang thai cũng giảm dần, số lần chung giường cũng dần dần khôi phục như bình thường, hầu như mọi thứ đều đi vào quỹ đạo.

Nhưng bản thân Diệp Tỉnh An lại có vấn đề, anh bắt đầu hoài nghi có phải hay không lúc vợ mang thai, chồng cũng sẽ có phản ứng của thai phụ? Tại sao gần đây cảm xúc của anh trở nên phong phú như vậy? Trong lòng luôn cảm thấy là lạ, không cao hứng nổi.

Mà trong lòng anh cũng hiểu tại sao lại như vậy, nhưng lại không muốn cũng không dám thừa nhận, dù sao anh và Điền Bảo Bối cãi vã đã nhiều năm, không phải bởi vì cảm giác gần đây nên cảm thấy mình đối với Điền Bảo Bối. . . .có cái gì chứ?

Mà phản ứng sinh lý của Điền Bảo Bối cũng giảm bớt, phản ứng trong lòng lại bắt đầu, gần đây cô hay đa sầu đa cảm, động một chút là rơi nước mắt, xem phim thần tượng cũng khóc sạch một cuộn giấy vệ sinh.

Cho nên gần đây trong ngôi nhà thủy tinh thường hay xuất hiện loại tình huống này, Điền Bảo Bối vừa ăn trái cây vừa khóc, mà Diệp Tỉnh An thì thẫn thờ nhìn laptop ngẩn người, sắc mặt nặng nề.

Bình thường sau bữa trưa, Điền Bảo Bối sẽ đến phòng sinh em bé để ngủ trưa, dần dần thành thói quen, buổi tối cũng ngủ lại ở đó, sau khi làm chuyện đó xong, hầu như Diệp Tỉnh An cũng theo cô ngủ lại, lâu ngày, bọn họ cũng có thói quen ngủ cùng nhau.

Mang thai giữa kỳ, tay chân của Điền Bảo Bối bắt đầu sưng phù, còn hay bị chuột rút, buổi tối hơi lạnh sẽ bị chuột rút làm đau nhức tỉnh giấc, lúc bắt đầu xuất hiện tình trạng này, Diệp Tỉnh An nằm ngủ bên cạnh cô.

Có lẽ là nửa đêm ngủ đá chăn, nhiễm lạnh nên bắp chân bị chuột rút, Điền Bảo Bối ưm một tiếng rồi tỉnh giấc, sau đó ôm bắp chân nhẹ nhàng rên rỉ.

Diệp Tỉnh An tỉnh lại, giọng nói có chút khàn khàn hỏi: “Sao vậy, không thoải mái chỗ nào?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điền Bảo Bối nhíu lại: “Đau chân.”

Diệp Tỉnh An tỉnh táo một chút, xốc chăn đứng dậy nhìn cô đang xoa xoa hỏi: “Bắp chân?”

Điền Bảo Bối gật đầu một cái, bắp chân đau đến nỗi không thể cử động: “Ừ, thật là đau, học trưởng!”

Diệp Tỉnh An có chút khẩn trương, nhanh chóng nhảy xuống giường, sắc mặt nặng nề nói: “Ngoan ngoãn nằm xuống không nên cử động, ngàn vạn lần không được cử động, tôi đi gọi điện thoại.” Anh chỉ mặc một cái quần nhỏ liền xông ra ngoài.

Vì tránh tia khúc xạ, Diệp Tỉnh An đem điện thoại di động đặt cách Điền Bảo Bối rất xa, cho nên hiện tại anh phải vọt lên phòng khách lầu ba, cầm điện thoại di động tìm số của bác sĩ, sau đó gọi đến.

Nhưng mà bây giờ là ba giờ sáng cho nên bác sĩ đã tắt điện thoại.

Diệp Tỉnh An nắm chặt di động, nguyền rủa một câu, gấp gáp nhìn xuống phòng dưới, sau đó liền gọi điện cho trợ lý.

Để tiện công việc Diệp Tỉnh An có thể tùy lúc tìm, điện thoại của trợ lý luôn mở hai mươi bốn giờ, sau khi nối máy, Diệp Tỉnh An trực tiếp nói tên bác sĩ và bệnh viện, sau đó nói: “Đi tìm cho tôi điện thoại nhà của người này, tôi cho cậu mười phút, không tìm được thì ngày mai nộp đơn từ chức đến phòng làm việc của tôi.” Nói xong anh liền cúp điện thoại.

Sau đó quay trở về phòng, nhìn thấy Điền Bảo Bối vẫn còn ở trên giường cuộn tròn, anh đi đến ngồi bên mép giường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại, trong lòng anh so với cô còn gấp gáp hơn, chưa ngồi được mấy giây anh lại đứng lên: “Thôi, tốt nhất tôi tự đi lôi bác sĩ đến đây.” Vừa nói lại chuẩn bị đi ra ngoài gọi điện cho trợ lý.

Lúc này một bàn tay nhỏ bé đột nhiên kéo lấy quần anh.

Điền Bảo Bối cong cong cái miệng nhỏ: “Học trưởng, không cần phiền toái như vậy, tôi chỉ. . . . chỉ là chuột rút thôi mà.”

Diệp Tỉnh An lặp lại một lần nữa: “Chuột rút?”

Nghe giống như không quá nghiêm trọng: “Làm sao cô biết đó là chuột rút?”

Điền Bảo Bối yếu ớt nói: “Trên sách viết. . . . . . . xoa xoa một chút là tốt rồi.”

Nói xong cô liền thu tay lại, khom người xoa xoa bắp chân.

Diệp Tỉnh An thở phào nhẹ nhõm, chau mày nhìn cô một hồi, cuối cùng vẫn là ngồi xuống phất phất tay cô ra, đem chân cô để lên trên đùi mình, sau đó dùng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa xoa bắp chân cho cô.

Điền Bảo Bối đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó mím môi, hốc mắt không tự chủ nóng lên, trong lòng âm thầm hy vọng, nếu như sau này học trưởng cũng dịu dàng như vậy thì tốt biết bao. . .

Kể từ lúc có thai, học trưởng thay đổi, không còn như lúc trước, anh bây giờ không phải là vẫn ghét cô như vậy hay sao?

Nhịp tim của Điền Bảo Bối đập thật nhanh, nhưng vẫn cố đè nén tình cảm mãnh liệt của mình, cô không dám liều lĩnh nhào tới như vậy, chỉ sợ ôm phải đều là không khí.

Sau khi mang thai, Điền Bảo Bối dường như trưởng thành hơn một chút, lo lắng cũng càng ngày càng nhiều, ban đầu cho là sinh đứa nhỏ để giữ lại Diệp Tỉnh An, bây giờ ý nghĩ đó càng ngày càng dao động, hoặc có thể loại dao động này xuất phát từ lòng tham của cô.

Điền Bảo Bối cảm giác cái mình muốn không chỉ là hôn nhân, cô muốn cái gọi là tình yêu, cứ coi như bọn họ không ly hôn là vì con, nhưng nếu như Diệp Tỉnh An không thương cô thì hôn nhân này chính là một bi kịch, hơn nữa còn ảnh hưởng đến đứa bé vô tội.

Thế là Điền Bảo Bối bắt đầu cảm thấy sợ hãi, bắt đầu trở nên đa nghi, biết Diệp Tỉnh An vẫn cố ý quyến rũ mình lên giường, cô vì muốn giữ Diệp Tỉnh An ở lại mà ra sức phối hợp với anh, nhưng khi làm xong lại sợ cái anh muốn chỉ là thân thể của mình, dù sao cô bây giờ không chỉ là một người, cô còn có em bé trong bụng.

Điền Bảo Bối không thể lợi dụng đứa bé để níu kéo Diệp Tỉnh An, đó cũng là một sinh mệnh nhỏ, cũng có quyền được hạnh phúc, mà thân là mẹ, cô cũng phải có trách nhiệm với con, nếu như bọn họ không thể là một gia đình hạnh phúc, như vậy cô thà rằng không muốn.

Sau khi mang thai được năm tháng, cô thay đổi ước nguyện mang thai lúc đầu, quyết định phải nhìn rõ tình cảm của Diệp Tỉnh An đối với mình, mà nhìn anh xoa chân cho cô, trái tim Điền Bảo Bối chợt trào dâng một loại tình cảm hạnh phúc.

Nếu như anh cũng để ý đến cô, như vậy gia đình bọn họ sẽ hạnh phúc như thế nào?

Mang theo ảo tưởng về hạnh phúc, Điền Bảo Bối ngủ thiếp đi, khóe môi còn treo một nụ cười.

Diệp Tỉnh An nhẹ nhàng đặt chân cô xuống, kéo chăn cho cô, tắt đèn, sau đó nằm xuống bên cạnh, đưa tay ôm cô vào lòng, thân thể cô nhỏ nhắn mềm mại, mái tóc thoang thoảng mùi thơm nhàn nhạt, anh không nhịn được hít sâu một hơi, tay cũng không tự giác vuốt ve trên bụng cô, hai người bọn họ ôm nhau ngủ.

Ngôi nhà thủy tinh lại trở nên yên lặng, chỉ có điện thoại trên khay trà trong phòng khách không ngừng rung lên.


Trước Sau
Loading...