Cảnh Xưa Người Cũ

Cảnh Xưa Người Cũ-Chương 17


Trước

Cảnh Xưa Người Cũ

Tác giả: Nguyễn Thị Phi Oanh

Chương 17: Chương Kết

Thời gian trôi qua , bà Qúy đã điều trị nửa năm , Thư Thư ở bên bà từ lúc đó . Nay bà thật sự bình phục , trí nhớ rất tốt . Bà đang theo học khóa cắt may cao cấp , bởi ngày tháng trong viện bà đã được dạy cơ bản khá kỹ . Thư ở nhà bác sĩ Thiện , vừa chăm sóc mẹ , vừa học thêm vi tính . Chiều nay có người khách lạ đến tìm cô , Thư ra cổng để xem ai tìm đến cô , bởi bạn bè trong khóa không ít người thích kết bạn với mình.

Chiếc mũ trên đầu và cặp kính đen che chắn khiến Thư khó nhận , thêm chiếc áo manteau cổ cao , càng khó cho Thư hơn . Ngần ngừ thật lâu , cô hỏi :

– Ông là ai vậy ? Tìm tôi có chuyện gì , xin cho biết được chứ.

– Cô không mời tôi vào nhà được sao ?

Người ấy cất giọng khàn khàn , hướng về cô . Thư lắc đầu :

– Không thể tùy tiện mời anh vào nhà được , bì nó không phải của riêng tôi . Xin lỗi , ông có thể vào đề ngay được chưa . Tôi bận lắm đó.

– Tôi không đáng cho cô tiếp chuyện thì đúng hơn . Nhưng tôi đến đây với thành ý , chẳng lẽ cô không dành cho tôi chút lịch sự nào sao ?

Thư Thư ngắm ông , cười nhẹ :

– Lịch sự tôi sẽ cho khi nào biết ông là ai , có quan hệ gì với tôi . Từ đó tôi mới có sự quyết định chứ . Tôi không thích tiếp người lạ , xin ông hiểu cho và tôn trọng tự do của tôi nhá.

Ông khẽ cười rồi nói , vẻ quan trọng trên khuôn mặt của ông.

– Tôi muốn báo cho cô biết về Huy , người đã một thời yêu cô đấy.

Ông để mắt nằm yên trên khuôn mặt cô , dù cô quay đi tránh né.

– Huy rất yêu cô , dù đã kết hôn với Nhã Chi sau sự hiểu lầm về cô kéo dài.

– Ông đừng nói nữa . Tôi không muốn nghe ai nhắc đến tên của hắn.

– Không muốn ai nhắc đến Quốc Huy , nhưng có đêm nào cô không nhớ đến ông ta ? Có phải cô không muốn ai biết điều thầm kín ấy , đúng không ?

– Bộ Ông trong lòng tôi sao rành quá vậy ?

– Có lẽ tôi cảm nhận được điều đó qua ánh mắt và khuôn mặt ở cô có sự thay đổi khi tôi nhắc đến tên của Huy.

– Ông đến đây để nhận xét phản ứng của tôi để về báo cáo với ông chủ sao mà nhiều chuyện quá vậy . Ông đến gặp tôi có chuyện gì nói.

Ông khách cười gằn hỏi :

– Cô nôn nao muốn biết tại sao ông ấy đang hấp hối hay là cô muốn tiễn tôi , để không ai có cơ hội nhắc đến người cô yêu quý nữa.

Thư nhăn mày nhìn ông , gằn hỏi :

– Huy đang hấp hối à ? Tại sao vậy ? Có thật không ?

– Cô sợ không gặp ông ta , hay cô có ý bảo rằng chưa chết là muộn ?

– Sao ông nhiều chuyện quá vậy ? Huy sao rồi , nói tôi nghe đi.

Ông quay lưng , lạnh nhạt bảo :

– Ông ta muốn gặp cô lần cuối . Giờ cô muốn đi thì lên xe.

– Còn vợ Ông ta đâu ? – Cô ngập ngừng hỏi.

– Từ lúc cô sang đây , ông ấy đợi cho tâm tư Nhã Chi lắng dịu , bởi mẹ cô ta trắng tay , không được ba của cô tha thứ , nên bà tá túc bên Nhã Chi . Ông Huy biết Nhã Chi xấu hổ về mẹ mình không ít . Tuy không trách cứ mẹ , nhưng cô lo lắng sợ Huy từ hôn.

– Làm gì mà từ hôn ? Không phải anh ta biết mẹ Nhã Chi tính tình xảo trá , đầy thủ đoạn từ đầu hay sao ? Đã yêu Nhã Chi rồi nghĩ về cô ấy thôi , còn bà ấy thế nào mặc kệ đi , tính làm gì ?

– Nhưng anh ta đâu có yêu Nhã Chi , người anh ta yêu là cô , là cô , mãi mãi là thế . Buồn thay , cô đâu có hiểu . Anh ta sở dĩ đính hôn với cô ấy tại vì hiểu lầm cô , ghen tức quá sinh ra quẫn trí , cưới Nhã Chi là để trả thù cô cho hả dạ . Ai ngờ người mà anh ta thấy đi bên chàng trai ấy không phải là cô mà là chị Tâm , khi Huy biết thì tất cả đã muộn rồi.

– Hồ đồ , nông nổi , bạc nghĩa thì phải chịu hập quả thôi , còn than thở gì . Ai thèm nghe . Ai mượn ông phân bua vậy ?

Ông khách cười cười , giọng ông khe khẽ vang bên tai cô :

– Huy rất yêu cô , trong trái tim và cả cuộc đời mình , Huy chỉ yêu mỗi một Thư Thư mà thôi . Vì thế , Huy dứt khoát với Nhã Chi , sau ngày tháng ngắn ngủi ấy . Vả lại , họ chưa cưới nhau , chuyện chia tay đâu có gì rắc rối . Hơn nữa , Huy bỏ tiền mua căn nhà nhỏ cho cô ta rồi.

– Mua nhà ? Sao không tặng cho mẹ con họ ngôi nhà đó như dự tính à ?

– Làm gì có . Huy giữ tất cả để chờ cô về hạnh phúc bên nhau , nếu anh ta còn sống sau cơn bệnh kéo dài này.

– Bệnh gì ? Bệnh tìm bởi yêu quá nhiều người cùng một lúc chứ gì . Vậy thì có chết cũng đáng thôi . – Cô cười nửa môi.

– Vậy cô có chịu gặp anh ta lần cuối cùng không thì nói.

– Hắn sắp chết thật ư ? – Cô nhìn ông gặng hỏi.

– Muốn biết thì đi . Không thích , hay còn oán hận thì ngồi đó chơi đi.

Ông quay lại xe , đặt hai tay lên tay lái định cho xe chạy . Thư Thư bước lại đặt tay lên khung cửa nhỏ , ánh mắt vẻ khẩn trương :

– Ông này ! Nói thật đi . Quốc Huy bệnh thật chứ ?

– Tôi không biết . Còn yêu anh ta sao cô không đến gặp anh ta mà hỏi.

Cô đập tay lên khung cửa , vẻ giận dỗi :

– Yêu thì tôi vẫn không có gì thay đổi , nhưng tôi ghét.

– Ghét thì ghét . Nhưng lòng Huy vẫn yêu cô như xưa , vì cô mà đau khổ . Anh ta sang đây tìm cô bao nhiêu ngày tháng vất vả , cô không thấy Huy yêu cô quý cô thế nào sao ? Chuyện đã qua , cô bỏ đi . Giờ cô cho anh ta cơ hội làm lại từ đầu đi , giận hờn mãi có ích gì . Cả hai cùng đau khổ cùng nhớ nhung nhau , cô vui sao ?

– Ông biết gì mà nói . Tôi chưa trù hắn “thân bại danh liệt” là may lắm rồi . Còn nhớ hắn hả , nhớ để oán hận thì có.

Nhìn cô giận dỗi , tức tối , ông cười như cầu hòa thay Huy vậy :

– Còn oán hận là tình yêu trong lòng cô vẫn còn đấy mà , cô quên sao.

– Vậy ông về đi . Từ đây , đừng tìm tôi nữa . Còn gã đa tình ấy có chết , cho chết luôn đi và bảo rằng . Thư Thư vui vẻ tiễn hắn đó.

– Cô không muốn gặp người mình yêu thì đừng đứng cửa sổ khóc mỗi đêm nữa . Cô gái à ! Tình cảm dành cho anh ta thế nào , tưởng ai không biết sao ?

– Vậy sao ? Ông định khích bác để tôi đến đó chứ gì ?

– Đâu cần phải tốn hơn vì cô nhiều như vậy . Bổn phận của tôi là thông báo thay Huy , bởi vì gã không đủ sức đến đây , dù những ngày qua , từng đêm hắn đã đứng đây ngắm cô qua khung cửa ấy.

– Gã đến đây à ? – Thư ngạc nhiên kêu lên.

– Thư Thư tính qua cứng rắn , cố chấp . Trong khi Huy luôn yêu thương cô , tại sao cô lại hành hạ mình và Huy cho thỏa mãn tự ái chứ . Để giờ gã mệt mỏi vì sức khỏe suy dần… sắp chết rồi , cô còn ngang bướng nữa.

– Sắp chết thật ư ?

– Ở đó mà kêu đi . Tôi về . Chừng hắn chết đừng có hối hận , nhớ đó.

Nói rồi , ông đề máy xe , bất cần Thư thế nào . Tiếng máy xe nổ giòn kéo cô về thực tế , Thư chạy theo , kêu gọi rối rít . Ông khách cho xe dừng lại với nụ cười . Thư ngồi vào xe với vẻ nôn nóng , hỏi hết câu này đến câu khác . Nhưng gã tài xế lặng lẽ lái đi , không hề đáp lại câu nào.

Thư Thư nghe tức giận trong lòng . Cô ghét nhất là nụ cười nửa môi của gã , nhưng ránh chịu đựng để gã đưa cô đến gặp , xem tình trạnh của Huy ra sao . Nếu không vì lẽ đó , hắn sẽ biết tay cô . Đi được một đoạn , gã tài xế rẽ xe vào ngõ vắng và ngừng lại . Thư nhìn quanh chẳng thấy nhà nào , chỉ thấy hàng cây rợp lác vàng trước mặt . Cô giận dỗi hỏi :

– Sao lại ngừng ở đây ? Bộ giở chứng hả ?

Cô lắc tay , kéo gã sang một bên để giành lấy tay lái . Bất ngờ hai người ngã vào nhau , và gã đã ôm trọn cô vào lòng . Thư kêu lên hốt hoảng . Trong khi gã vừa cười cười , vừa đưa tay gỡ kính đen và chiếc nón phủ kín vầng trán thông minh , cho cô ngỡ ngàng khi khuôn mặt quen thuộc của Huy áp vào má cô.

– Là anh hả ? Buông ra , mở cửa mau !

Chàng trai ấy biết làm gì khi muốn giữ cô trong vòng tay ấm áp của mình mãi mãi . Nụ hôn thật nồng ấm cho cô nhớ lại thuở yêu nhau ngày ấy . Thời gian chầm chậm trôi qua . Huy bắt gặp ánh mắt dỗi hờn của cô ngước nhìn anh . Huy cụng trán vào trán cô , cười bảo :

– Không làm thế , sao hiểu được lòng em dành cho anh thế nào chứ . Thư Thư à ! Chuyện đã qua , đừng giận anh nhá . Từ đây , anh luôn ở bên em . Chúng ta sẽ làm từ đầu há ?

– Em ghét anh . – Cô phụng phịu liếc anh.

Huy nựng má cô , cười :

– Anh thật hạnh phúc khi được em thương yêu trọn vẹn như thế . Giờ lòng anh thôi lo âu nữa . Chứ như trước đây , ôi , nặng nề không chịu được . May là em không chấp nhận lời cầu hôn của Paul , nếu không , chắc anh đau khổ lắm.

– Chứ không phải anh đang hấp hối đó sao ? Xạo chưa từng thấy.

– Không ngụy trang , em đuổi anh đi làm sao . Nhờ vậy , anh mới có được em nè . Thư Thư à ! Mình cưới nhau há.

– Làm vợ bé anh hả ? Không dám đâu . Rồi anh bỏ vợ lớn cho ai ?

Huy xiết tay cô vào lòng , cười cười :

– Lớn bé gì đều là Thư Thư hết . Quốc Huy từ đây nguyện là nô tài của em mà , không dám sai lời.

Cô cười , nhún ai hỏi :

– Nếu em đã là vợ của Paul rồi thì sao ?

– Thì anh tới luôn chứ sao ?

Huy áp môi lên mắt , lên môi Thư . Nụ hôn thắm thiết sau bao ngày nhung nhớ . Từ đây , họ như chim liền cánh , như cây liền cành , không có gì chia cách được tình yêu của họ lần nữa.

Trên cao , ánh trăng phủ một màu vàng nhạt , tạo khung cảnh nên thơ cho đôi tình nhân trong phút giây hội ngộ thêm nồng ấm.

Hết


Trước
Loading...