Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm-Chương 94


Trước Sau

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Chương 94

Tháng năm năm Khang Hi sáu mươi, Thập Tứ chuyển quân đến Cam Châu, ý đồ thừa thắng thẳng tiến tấn công vào sào huyệt Y Lê của Sách Vượng A Lạp Bố Thản. Nhưng bởi vì đường xá xa xôi, vận chuyển khó khăn, lương thảo tiếp tế rất khó đuổi kịp, một thời gian không có tiến triển. Tháng mười, Thập Tứ a ca phụng mệnh hồi kinh báo cáo.

Tin tức Thập Tứ a ca quay về thoáng chốc truyền khắp trong ngoài cung, văn võ bá quan trong triều thì kích động, âm thầm dò đoán xem Khang Hi ban thưởng lớn nhất cho Thập Tứ a ca liệu có phải là long ỷ kia không; cung nữ trong cung tâm tình cũng rất phấn khích, người người đều trông ngóng mong chờ có thể may mắn liếc nhìn một lần người anh hùng chỉ xuất hiện trong giấc mộng đêm khuya.

Tháng mười một Thập Tứ a ca danh tiếng vang dội trở lại nơi đã xa cách ba năm – Tử Cấm thành.

Các vị a ca, văn võ bá quan cùng nhau ra khỏi thành nghênh đón. Ta nghĩ đến lúc Thập Tứ a ca trở về vinh quang chói lọi,vừa muốn mỉm cười, lại nghĩ tới Tứ a ca phải đứng giữa mọi người nhìn ánh sáng chói loà, nụ cười bỗng trở nên bi ai. Trong lòng hắn liệu có sợ hãi? Sợ hãi giờ khắc chói sángnày vĩnh viễn che mất bản thân.

Trương Thiên Anh mới vừa vào tới, mấy cô gái đang vây quanh ríu ra ríu rít nói chuyện cùng nhau vội vã giải tán, trở về chỗ ngồi giặt quần áo. Trương Thiên Anh trách mắng: “Một đám không ra gì! Ngơi ra một chút liền lười biếng!”. Mọi người không nói một lời, để mặc hắn quát mắng. Hắn mắng chán chê một lúc mới chịu yên, đi tới bên cạnh ta định nói gì đó, ta không để ý đến hắn, hắn đứng im lặng hồi lâu rồi xoay người rời đi.

Ngày hôm sau, mấy tiểu nha đầu buồn bã vừa xát quần áo vừa nói:” Cứ nghĩ Thập Tứ gia hồi kinh, là có thể nhìn thấy được! Hiện tại mới biết còn phải xem chúng ta có phúckhícó thể tình cờ gặp được hay không”. Nha đầu đang nói có chút đoan chính, một cô nương ở bên trêu đùa:” Thập Tứ gia nếu thấy ngươi, không biết chừng sẽ coi trọng ngươi đó!”. Nàng buồn bực té nước lên đùa giỡn.

Đang cười nói, Trương Thiên Anh đi vào trong viện, chúng ta hướng về phía hắn thỉnh an, hắn không để ý đến mà chỉ nghiêng người cung kính đứng đó. Mọi người khó hiểu nhìn nhau, trong lòng ta chợt hoảng hốt, nhất thời lại có một chút căng thẳng

Một thanh âm nghe có vẻ xa lạ thản nhiên nói: “Cho các nàng lui trước đi!”. Nói xong Thập Tứ a ca mặc một bộ thường phục, chậm rãi bước vào sân, chân mày khóe mắt dù đượm chút phong trần tang thương nhưng cũng không tổn hao gì tới vẻ anh tuấn của hắn, trái lại còn tăng thêm vài phần mê hoặc, môi hắn mím chặt, ánh mắt lơ đãng mơ hồ đang tìm tòi nghiên cứu cùng nghi hoặc đánh giá ta.

Trương Thiên Anh thấp giọng nói với mọi người: “Còn không thỉnh an Thập Tứ gia xin lui sao?”

Đám cô nương trong viện ngây người ngơ ngác,hoàn toàn không có phản ứng, ta cúi đầu cười một tiếng, nói: “Thập Tứ gia cát tường!”. Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, tiếng thỉnh an không ngớt vang lên. Thập Tứ không để ý đến, chỉ một mực chằm chằm nhìn ta. Ta hơi thấy bất an, nhìn kỹ sắc mặt hắn, hỉ nộ không dễ dàng nhìn ra, đột nhiên giật mình nhận ra, hắn không còn là Thập Tứ a ca năm đó nữa rồi !

Trương Thiên Anh thấp giọng trách mắng: “Đều lui đi!” bản thân nói xong cũng lui ra trước tiên.

Thập Tứ quan sát xung quanh một vòng, nhìn chậu giặt trước người ta rồi suy nghĩ, chậm rãi nói: “Ngươi ở hoán y cục hơn sáu năm, ta cũng đã cầu hôn hoàng a mã ba lần. Năm năm mươi lăm một lần, năm năm mươi sáu một lần, Hoàng a mã đều không đồng ý. Hôm nay ta cầu Hoàng a mã một lần nữa, cầu ông ấy coi như là ban thưởng cho ta, cầu ông ấy niệm tình ngươi nhiều năm hầu hạ , tha thứ ngươi, dù có gây ra lỗi lầm lớn nhường nào, chịu khổ nhiều năm như vậy cũng đủ rồi. Ngươi đoán xem Hoàng a mã nói cho ta biết cái gì?”

Tasững ngườinhư bị sét đánh, hắn đã từng cầu hôn sao? Khi mà căn bản không biết ta vì sao chọc giận Khang Hi ư?

Hắn cười hỏi: “Tại sao? Ta khiến cho ngươi chướng mắt đến thế sao? Ngươi thà rằng ở chỗ này thay thái giám giặt quần áo cũng không chịu theo ta!”

Ta á khẩu không biết nói gì, không,việc đó và ngươi không có quan hệ gì. Sự tình đến ngày hôm nay,vấn đề không còn là ngươi tốt hay không tốt nữa.

Hắn thong thả bước từng bước tới trước người ta , đưa tay đẩy cằm ta, cười yếu ớt nói: “Hôm nay không cần không nói , hoặc chuyển hướng đề tài, ta đủ kiên nhẫn để chờ đáp án!” Ta nghiêng đầu tránh né bàn tay phồng rộp thô ráp của hắn, ngây ra không biết nói từ đâu.

Hắn lạnh nhạt cười một tiếng, rút tay về, chậm rãi bước đến tuỳ ý đem tới một cái băng ghế nhỏ, chỉnh lại trường bào một chút rôi ngồi xuống, cánh tay đặt trên đầu gối, chống đầu lẳng lặng nhìn ta. Ta nghĩ một hồi lâu, đi tới trước người Thập Tứ, ngồi xổm xuống nói: “Không phải là do ngươi, ngươi rất tốt, vô cùng tốt! Là do bản thân ta.” Hắn nhướn mi, ý bảo ta tiếp tục nói.

Ta lắc đầu nói: “Ta thật sự không biết nên nói như thế nào.” Hắn nói: “Vậy thì ta hỏi, ngươi trả lời là được.” Ta bất đắc dĩ đành gật đầu.

Hắn hỏi: “Ngươi có người trong lòng phải không?” Ta chần chừ, nói cho hắn, sẽ có bất lợi cho Tứ a ca chăng? Hắn im lặng đợi một hồi, cười nói: “Không cần bối rối thế , ngươi đã cho ta đáp án rồi! Là Bát ca hay Tứ ca?”

Ta thở dài đứng lên nói: “Để ý những cái này có ý nghĩa gì không?”

Thập Tứ nói: “Xem ra là Tứ ca!” Hắn chống đầu cười yếu ớt, yên lặng mà ngồi, sau một lúc lâu đứng lên hỏi: “Huynh ấy ở trong phủ làm ” người giàu sang rảnh rỗi “, ngươi thì ở chỗ này chịu cực khổ. Ngươi trao trái tim mình cho huynh ấy, đáng giá sao?”.

Ta nhìn hắn hỏi: “Ngươi đối đãi với ta như thế, đáng giá sao?” Hắn híp lại hai mắt nhìn về phía bên ngoài tường cao , tâm tư dường như cũng cùng với tầm mắt bay ra ngoài, bay đến nơi ta không đoán được, chậm rãi nói: “Ngày đó lúc ngươi liều mạng đi đua ngựa vì ta, ta liền quyết định ngày sau sẽ giống như Thập Tam ca đối đãi với ngươi vậy , coi ngươi là bạn, thành tâm giao đãi, tận lực bảo vệ. Hôm nay ta đã hết lực,chí ít lòng cũng không thẹn!”.

Ta bỗng chốc cảm thấy thoải mái rất nhiều, thì ra là thế, nói: “Ngươi không cần như thế, ngày đó ta cũng vì bản thân, ngươi không hề nợ ta cái gì hết.” Hắn nói: “Nếu không phải ta, ngươi làm sao phải làm việc đó. Ngươi nếu thực sự chỉ lo cho bản thân mình thì hoàn toàn có thể đẩy hết trách nhiệm cho ta, cần gì phải mạo hiểm đi đua ngựa?” .Hắn nhìn ta hồi lâu, khẽ thở dài nói: “Ngươi tiều tụy rất nhiều!”

Ta cười nói: “Ngươi thì phong tư tuấn dật hơn nhiều!”.

Hắn chăm chú nhìn ta rất lâu,hỏi: “Ngươi vẫn không muốn gả cho ta sao?” Ta gật gật đầu. Hắn nhợt nhạt cười nói: “Tùy ngươi vậy!Có điều nếu ngươi không muốn ở chỗ này nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ta.”.

Ta nói: “Cảm ơn!”.

Hắn gật đầu, quay người muốn đi, ta vội nói: “Thập Tứ gia!”. Hắn đứng nghiêm, xoay người lại nhìn ta. Ta hỏi: “Bên ngoài có thể có người trông coi?”.

Hắn nói: “Có chuyện có thể nói thẳng.”.

Ta đến gần hắn, do dự mãi mới nói: “Ngươi không cần quay trở lại Tây Bắc.”.

Hắn nói: “Chuyện này phải xem ý của Hoàng a mã.” Ta nói: “Hôm nay Chuẩn Cát Nhĩ bộ đại thế đã mất,cũng không nhất định phải là ngươi đi đánh. Hơn nữa ân sủng mà Hoàng Thượng dành cho ngươi ngày càng tăng, nếu ngươi có thái độ kiên quyết, tỏ rõ tâm ý, Hoàng thượng hắn là sẽ nghe”.

Hắn cười nói: “Nhìn lại đi! Hành binh đánh giặc không phải như ngươi nghĩ, đổi chủ soái có liên lụy rất lớn. Chuẩn Cát Nhĩ bộ mặc dù chịu tổn thất lớn, nhưng nói là không thể cứu vãn thì vẫn còn quá sớm. Năm đó Hoàng a mã dẫn quân hai lần thân chinh Chuẩn Cát Nhĩ, trải qua sáu năm mới đại bại Chuẩn Cát Nhĩ, Đại Hãn Cát Nhĩ Đan uống thuốc độc tự vận. Cũng không đến hai mươi năm, cháu của Cát Nhĩ Đan là Sách Vượng A Lạp Bố Thản lại kéo binh đến,làm cho Đại Thanh phải chịu sỉ nhục trước đó chưa từng có – toàn quân bị diệt! Nói bọn họ là Đại Thanh nuôi ong tay áo cũng không quá đáng! Càng sớm trừ bỏ, tương lai mối họa càng ít.”.

Ta không biết nên nói cái gì, sửng sốt một hồi nói: “Nhưng Hoàng thượng tuổi tác đã cao, ngươi…”.

Hắn nói: “Hoàng a mã cùng ta đều biết.”

Ta có thể nói đều đã nói xong, im lặng một lúc, nói: “Lời ta muốn nói đã xong rồi .”.

Thập Tứ lắc đầu nói: “Ngươi cả ngày cứ suy nghĩ việc này? Ngươi chớ quên năm đó Lý thái y dặn dò, bớt sầu tư, chớ lo nghĩ.”

Ta liền tươi miệng cười : “Ta nhớ kỹ mà!”

Hắn nghiêm mặt nói: “Không phải ” nhớ kỹ ” là được, mà là thực sự buông xuống. Chuyện của chúng ta, cứ để chúng ta lo, quan trọng nhất với ngươi chính là chăm sóc cho bản thân mình thật tốt.”

Ta gật đầu, Thập Tứ bất đắc dĩ nói: ” Sao ngươi không học được người ta vài phần? Người ta là tu thiền niệm kinh, tiếp chuyện giải khuây cho hoàng a mã .” Ta cúi đầu không nói, hắn khẽ thở dài, xoay người rời đi.

Ngày mười lăm tháng tư năm Khang Hi sáu mươi mốt, Thập Tứ a ca phụng mệnh Khang Hi quay về trong quân. Tin tức truyền đến, ta chỉ biết thở dài, không biết nên vui hay nên buồn nữa, là nên vì ngày mà tâm nguyện của Tứ a ca sắp thành mà vui, hay là nên vì cái kết cục mà ta không muốn thấy kia sắp đến mà buồn?

Ta không nhớ rõ thời điểm cụ thể Khang Hi băng hà, duy nhất có thể khẳng định chính là năm nay Khang Hi sẽ rời đi nhân thế. Ở bên cạnh ông ấy cũng hơn mười năm, đối với ông ấy ta vừa kính ngưỡng, vừa nhu mộ(quấn quýt như trẻ con với cha mẹ) , có e ngại, có hận oán, có đồng tình, lúc này đều hoá thành không muốn. Cái ngày ta biết mà không biết cuối cùng cũng đã tới.

Ngày mùng bảy tháng mười một năm Khang Hi sáu mươi mốt, Khang Hi đi khu săn bắn hoàng gia Nam uyển, mùng bảy tháng mười một vì bệnh nên từ Nam uyển quay về ở trong Sướng Xuân Viên. Kinh thái y chăm sóc, bệnh tình bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, trong ngoài cung có vô số con tim rớt nhịp rồi lại bình ổn. Nhưng trong lòng ta lại tràn đầy bi thương: Đã sang tháng mười một, hết thảy hẳn là không xa .

Ngàymười một, ta đang ở Hoán y cục giặt quần áo, Vương Hỉ mang theo hai cung nữ vội vã đến, chỉ nói với Trương Thiên Anh: “Lý công công muốn thấy Nhược Hi.” Trong ánh mắt kinh ngạc cùng tò mò của đám cô nương, ta theo Vương Hỉ bước đi.

Vừa ra khỏi cửa, Vương Hỉ vội làm một lễ: “Tỷ tỷ mau mau theo các nàng đi rửa mặt, thu thập một chút, ta đợi ở trên xe.” Ta xem vẻ mặt hắn lo lắng, trong lòng cũng có chút hoảng, vội vàng gật đầu.

Xe ngựa chạy theo đướng tới Sướng Xuân Viên, ta hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Vương Hỉ nói: “Hoàng thượng mấy ngày nay luôn muốn ăn mấy thứ mềm mại, ngự trù phòng mặc dù nghĩ tất cả biện pháp nhưng cũng không được như ý, Lý Am Đạt nghĩ chỉ sợ Hoàng thượng muốn ăn thứ tỷ tỷ làm mấy năm trước – loại điểm tâm lóng lánh trong sáng, vừa vào miệng liền tan chảy. Giờ làm cho người ta tới học cũng không còn kịp nữa, đơn giản liền bảo ta tới đón tỷ tỷ.”

Ta nhẹ giọng hỏi: “Vạn tuế gia thân thể có khoẻ không?” Vương Hỉ nói: “Tốt hơn nhiều! Phê duyệt tấu chương, tiếp kiến đại thần cũng không có vấn đề gì, chỉ là dễ mệt mỏi.” Ta gật đầu không nói.

Vừa mới xuống xe ngựa, Ngọc Đàn đã sớm đừng chờ liền tới chào đón, ta quan sát một vòng khu vườn đã qua bảy năm này, nhất thời có chút hoảng hốt. Ngọc Đàn cười lôi kéo tay ta, dẫn ta vào phòng nói: “Đồ đều chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ tỷ tỷ tới.”

Ta gật đầu, hai cung nữ không nhận ra đứng bên hầu hạ ta xắn tay áo rửa tay, nhìn thấy tay ta thi mặt đều lộ vẻ kinh dị, mắt Ngọc Đàn liền đỏ lên, sai các nàng đi làm việc, tự mình đến giúp ta lau tay.

Ta vô cùng cẩn thận nghiêm ngặt làm từng công đoạn, đây là lần cuối cùng ta có thể làm cho Khang Hi, hy vọng tất cả đều hoàn mỹ. Bát lưu ly trong suốt, bánh pút-đing bạc hà ngó sen xanh biếc sáng trong, bên trong khảm một đóa cúc vàng nhỏ. Ngọc Đàn dè dặt nâng lên mang đi. Kêu người dẫn ta tới trước phòng nàng nghỉ ngơi, đợi hỏi qua Lý Am Đạt mới để ta trở về.

Ta ngồi im trong phòng, dường như đang suy nghĩ rất nhiều, lại dường như là không hề suy nghĩ. Một tiểu thái giám xa lạ gõ cửa vào nói: “Vạn tuế gia muốn gặp cô cô.” Ta thoáng sửng sốt, hắn lên tiếng: ” Cô cô!” Ta vội bừng tỉnh theo hắn bước đi.

Đi đến trước phòng, nhưng lại không dám cất bước, mặc dù cùng trong Tử Cấm thành, có điều bảy năm cũng không gặp qua Khang Hi, hiện tại trong lòng có một chút sợ hãi.

Vương Hỉ vội vã đi ra, thấy sắc mặt ta, vội nói: “Không có việc gì đâu, Vạn tuế gia ăn xong đồ tỷ tỷ làm, một hồi lâu không nói chuyện, sau thì thản nhiên nói ” đây không phải Ngọc Đàn làm, đem nàng tới gặp trẫm! “, ta nghĩ thấy không phải là tức giận, nhìn sắc mặt sư phó cũng vẫn như thường.”

Ta gật đầu theo hắn bước vào. Bước vào đầu liền không dám ngẩng lên, vội vàng quỳ gối thỉnh an. Quỳ một hồi lâu mới nghe thấy một giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi : “Đứng lên đi!” Ta đứng lên, đầu vẫn như cũng không nâng lên, yên lặng đứng.”Lại đây để trẫm nhìn ngươi .”

Ta cúi đầu, đi qua đứng ở đầu giường đặt gần lò sưởi,Khang Hi ngồi dựa vào nhuyễn đệm ngồi nhìn ta một lúc, hỏi: “Khí sắc sao kém như vậy? Ngươi bị bệnh sao?” Ta vội khom mình hành lễ nói: “Nô tỳ hết thảy đều mạnh khỏe.”

Khang Hi chỉ vào kháng ở dưới chân nói: “Ngồi xuống đáp lời đi!”. Ta hành lễ rồi nửa quỳ ngồi xuống. Khang Hi hỏi ta vài câu sinh hoạt thường ngày rồi cho ta lui ra.

Đứng ở ngoài phòng, trong lòng ngỡ ngàng, không biết phải làm gì? Không có người nói đưa ta trở về, xung quanh phần lớn là những khuôn mặt xa lạ, ta đi nơi nào đây? Khu vườn này với ta cũng thật xa lạ.

Vương Hỉ cùng Ngọc Đàn vội vã đi ra, nhìn ta đang đứng ngẩn người giữa sân, bước lên phía trước hành lễ. Vương Hỉ nói: “Sư phó kêu tỷ tỷ cứ lưu lại.” Ngọc Đàn nói: “Phòng ở giờ vội vàng thu dọn thì có phần không thoải mái, tỷ tỷ ở cùng ta nhé!”

Ta hỏi: “Vạn tuế gia không bảo ta trở về sao?” Vương Hỉ nói: “Vạn tuế gia không nói gì hết, là sư phó ta tự chủ trương. Chẳng lẽ tỷ tỷ còn không biết? Ý của sư phó quá nửa là ý của vạn tuế gia rồi .”

Ngọc Đàn nói: “Lý Am Đạt hầu hạ Vạn tuế gia đã ngủ lại rồi , ta cùng tỷ tỷ về phòng đi thôi.” Vương Hỉ nói: “Lúc này ta không đi được, chút nữa sẽ qua thăm tỷ tỷ, nhiều năm như vậy không lúc nào được thoải mái nói chuyện, ta thật sự có một bụng đầy lời muốn nói.” Ta mỉm cười, nắm tay Ngọc Đàn rời đi.


Trước Sau
Loading...