Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 76


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương


Chương 76: Tư Tưởng Phong Kiến

Eun Jung thấy Lee Sung Min ngẩn người, bất giác lo lắng kéo tay áo Lee Sung Min: “Thiếu gia, kì thực người không cần vì nô tì ma đắc tội Kim thị nhân, Kim thị nhân này vốn là hoa khôi của thanh lâu, thủ đoạn rất lợi hại, bây giờ thiếu gia vì nô tì mà đắc tội ả, e rằng ả không thôi đâu. Nô tì thật sự rất lo lắng, ả ta sẽ bày kế hại thiếu gia.”

Lời mà Eun Jung nói chính là điều mà Lee Sung Min đang nghĩ, làm sao cậu không biết chứ?

Kim Tae Yeon này tuyệt đối là loại nữ nhân nhỏ nhen, lúc trước, ở khuôn viên a hoàn tên Ji Yeon kia vốn là a hoàn thân cận của ả, sau này chỉ vì một việc nhỏ mà đắc tội ả, thì đã bị ả đày đến khuôn viên, hơn nữa, còn không hả dạ, bắt tay cùng quản sự ma ma của khuôn viên, gây khó dễ với Ji Yeon.

Người như vậy, hôm nay ả chịu thiệt, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, bây giờ ả biết thân phận của cậu, với tính cách của Kim Tae Yeon, tuyệt đối không quang minh chính đại mà hại cậu, à chỉ hại cậu trong bóng tối.

Và Eun Jung không biết là, Lee Sung Min căn bản không lo lắng gì mà chỉ lo ngày mai cậu cùng Jo Kyu Hyun đi tham dự yến tiệc, khi ấy, một mình Eun Jung ở đây, không biết Kim Tae Yeon và Lee ma ma sẽ làm khó Eun Jung như thế nào.

Nghĩ tới đây, Lee Sung Min khẽ nhíu nhíu mày, đột nhiên, mắt sáng lên, ngày mai cậu cùng Jo Kyu Hyun đi tham sự yến tiệc, như vậy, ngay mai cậu sẽ khôi phục thân phận vương phi? Nếu là vương phi, sẽ cần a hoàn thân cận hầu hạ? Đến lúc đó cậu đưa Eun Jung đi, không phải sẽ ổn sao?

Nghĩ thế, Lee Sung Min nhẹ nhàng thả lỏng đôi mày, nở nụ cười tươi.

Chỉ cần Eun Jung bên cạnh cậu, đợi qua ngày mai, dù Kim Tae Yeon có mưu kế gì, cậu cũng không sợ, bởi vì, Jo Kyu Hyun đã hứa, chỉ cần cậu đem việc lên nhầm kiệu hoa đêm đó nói ra trước mặt quần chúng, hắn sẽ cho cậu hưu thư, để cậu rời khỏi đây, chỉ cần rời khỏi đây, cậu cũng không thèm bận tâm đến một Kim Tae Yeon gì kia?

Thấy Lee Sung Min nở nụ cười tươi, Eun Jung bất giác có chút hoài nghi, nói: “Thiếu gia, không lẽ người một chút cũng không lo lắng sao? Kim thị nhân kia…..”

Lee Sung Min không đợi Eun Jung nói hết, đã vỗ vỗ vai nàng ta, nói: “Eun Jung, nếu như ta rời khỏi đây, ngươi sẽ đi theo ta chứ?”

“Rời khỏi?” Eun Jung nghe thấy lời của Lee Sung Min, bất giác nghi hoặc hỏi: “Thiếu gia, người là Thất vương phi, sao có thể rời khỏi đây? Nếu như tự mình rời đi, vương gia sẽ không vui đâu, hơn nữa, trong tay chúng ta không có ngân lượng, chúng ta có thể đi đâu chứ?”

Trên mặt Lee Sung Min lộ ra nụ cười tuyệt mĩ, lãnh đạm nói: “Hắn đã đồng ý, qua ngày mai, hắn sẽ cho ta hưu thư, đến lúc đó, chúng ta có thể đem theo giá trang rời khỏi đây!”

Eun Jung nghe thấy lời của Lee Sung Min, bất giác mở to mắt, tức giận nói: “Hưu thư? Vương gia sao có thể làm vậy? Ngài ấy làm sao có thể từ thiếu gia? Ngài ấy từ thiếu gia rồi, sau này thiếu gia phải làm sao?”

Loading...

Lee Sung Min không ngờ rằng, khi Eun Jung nghe thấy Jo Kyu Hyun muốn từ cậu, lại có phản ứng mạnh như vậy, bất giác nghi ngờ hỏi Eun Jung: “Eun Jung, hắn không thích ta, từ ta không phải tốt lắm sao? Hơn nữa, rời khỏi đây, tốt hơn là sống ở đây chịu khổ!”

Lee Sung Min là linh hồn ở thế kỉ 21 xuyên không đến đây, cậu làm sao biết trong lòng Eun Jung nghĩ gì?

Ở thời phong kiến cổ đại này, luôn trọng nam kinh nữ, (trọng công khinh thụ!!) ở đây,cơ hồ đều coi nam nhân (là công ý…) là trời, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, dù bị gả đến nhà chồng chịu sự lạnh nhạt của chồng, cũng không thể tự tiện về nhà mẹ, dù chồng có nạp thiếp, bản thân chỉ có thể cố mỉm cười, còn phải vì chồng chăm lo việc của người thiếp.

Dù thân là vợ chính, phản đối việc chồng nạp thiếp thì nhẹ sẽ bị người khác chê cười, nặng sẽ bị gán vào tội danh đố kị, bị chồng liệt vào bảy bảy lí do, và bị từ!

Và những người bị chồng từ là thảm nhất, bị từ bỏ, không thể về nhà mẹ đẻ, bởi vì, như vậy sẽ mất mặt nhà mẹ, trong thời đại này, những người bị chồng từ chỉ có hai con đường, một là tự vẫn, con đường khác là xuất giá, tự giữ đèn riêng. (tức tìm người khác mà gả)

Chính vì những lí do này, cho nên Eun Jung biết được Lee Sung Min bị Jo Kyu Hyun từ mới khẩn trương như vậy.

Nghe thấy lời của Lee Sung Min, Eun Jung bất giác khẩn trương, mắt nàng ta đỏ lên, thút thít nói: “Thiếu gia, nếu như người bị vương gia từ rồi, vậy phải làm sao?”

Lee Sung Min nào có biết những việc đó? Cậu nhìn bộ dạng tựa như giặc đang đuổi đến của Eun Jung, trong lòng càng mơ hồ, kì lạ mà hỏi: “Eun Jung, ta còn sống sờ sờ mà, ngươi khóc gì chứ? Hắn từ ta, ta vẫn ổn, có bị sao đâu chứ?”

Eun Jung nhìn bộ dạng thanh thản của Lee Sung Min, trong lòng càng cay đắng, nàng đột nhiên ôm lấy Lee Sung Min, khóc mà nói: “Thiếu gia, người hồ đồ thật hay giả hồ đồ vậy? Nếu thiếu gia bị vương gia từ rồi, sau này còn có ai dám cưới thiếu gia nữa? Ngày tháng sau này của thiếu gia làm sao mà sống?”

Nghe xong lời than khóc của Eun Jung, Lee Sung Min mới phản ứng lại, chết thật, cậu sao lại quên đi việc đây là phong kiến cổ đại? Eun Jung là cổ nhân, tư tưởng đương nhiên là bảo thủ, trong mắt nàng ta, người bị từ khỏi của là không giữ đạo làm vợ, hơn nữa sẽ không có ai dám cưới, bởi vì, trong mắt các nam nhân chết tiệt kia, cậu không còn trinh bạch!

Ở cổ đại, một nữ nhân (hay thụ..) không trinh bạch, ai sẽ cưới chứ? Nhưng mà, cậu là Lee Sung Min, là linh hồn thế kỉ 21, cậu mới không thèm lo mấy cái đó! Người ngoài làm sao nhìn thì có gì phải bận tâm? Vả lại, cậu gả cho Jo Kyu Hyun nhiều ngày như vậy, Jo Kyu Hyun căn bản không hề động qua cậu! Cậu sợ gì chứ?


Trước Sau
Loading...