Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 6


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương


Chương 6: Trận Khảo Đánh Vô Tình

Người nam nhân cơ hồ như ma đầu kia hầu như không cho Lee Sung Min thời gian suy nghĩ, cậu bỗng cảm thấy cơn đau dưới cằm lần nữa khiến cậu đau buốt, giọng nói hàn tựa băng lại lần nữa vọng bên tai: “Tên điên, bổn vương đã nói rồi, ngươi đừng thách thức lòng nhẫn nại của bổn vương! Nói, Lee Yoo Ra giờ đang ở đâu, sao ngươi lại xuất hiện trong phủ của bổn vương.”

Lee Yoo Ra nào chứ, cậu vốn dĩ là không quen, thậm chí vì sao bản thân xuất hiện ở đây, Lee Sung Min còn không biết nữa thì làm sao mà trả lời?

Cậu cố hất bỏ đôi tay tưạ như sắt thép đang siết lấy cổ cậu: “Tên nam nhân chết tiệt kia, có phải ngươi có bệnh không? Ta vốn không quen biết cái người tên Lee Yoo Ra, bỏ ta ra ngay.”

“Được.” Hắn Đột nhiên buông hẳn cậu ra, âm thanh như hàn khí vọng từ cõi âm ti, không một chút hơi ấm:“Không chịu nói phải không? Để xem ngươi cứng miệng được bao lâu.”

Dứt lời, tên nam nhân ấy đứng dậy, trong tay từ lúc nào có đã có thêm sợi roi đen bóng. Dưới ánh sáng lập lòa của ánh nến toát vẻ tàn khốc đáng sợ.

Hắn dùng sợi roi chỉ vào người đang ướt sũng toàn thân, khẽ run lên vì lạnh của Lee Sung Min, hỏi:“Ngươi nói hay không nói?”

Lee Sung Min mở to đôi mắt, toàn thân run bần bật vì tức giận, cậu tức giận nói:“Ngươi định làm gì? Ngươi định lạm dụng tư hình với ta sao? Việc này là phạm pháp…..ta sẽ tố cáo ngươi….lạm dụng tư hình….á….”

Tên nam nhân ấy không thèm đợi Lee Sung Min nói hết lời, sợi roi như con rắn độc, tàn độc mà lao vào cơ thể nõn nà của cậu, một cơn đau xuyên tim khiến Lee Sung Min chịu không được kêu thành tiếng.

Loading...

Hắn chỉ đứng đó lạnh lùng nhìn Lee Sung Min, trong mắt mang tia tàn nhẫn và lãnh khốc, sợi roi trong tay không chút nương tay lao vào người Lee Sung Min:“Nói hay không nói?”

Trên người truyền lại cơn đau tận xương tủy, đôi mắt cậu tràn ngập lệ, cơ thể không theo sự điều khiển run lên, bây giờ trong lòng cậu, tên nam nhân này quả thật đáng sợ đến tột cùng.

Nhưng, tính tính cậu trước giờ chịu mềm không chịu cứng, người khác càng áp đặt cậu, cậu càng không khuất phục, hơn nữa, cậu bản thân không biết hắn đang nói gì, do đó cậu nhẫn nhịn nỗi đau tận xương tủy, căm giận nói:“Tên biến thái kia, ta đã nói, ta không biết….. á…..”

Theo sau tiếng kêu thảm thiết, sợi roi lần nữa lại lao xuống cơ thể Lee Sung Min, nhưng lần này, sơi roi vốn không cho cậu cơ hội nói thêm một lời, giáng xuống cơ thể cậu như mưa.

Chiếc áo tân nương vốn đã không dày, nay dưới sự tra khảo vô tình của tên ác ma, dần dần rách nát, lộ ra từng đường từng đường máu đỏ kinh hồn.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Lee Sung Min chỉ cảm thấy cơ thể dần không còn đau nữa, cơ thể cậu trở nên ma mục (dịch qua cách nói của chúng ta là chai rồi ấy mà ^^!), sức lực từng chút từng chút bị rút khỏi cơ thể, ngay cả đến rên rỉ cũng không còn sức, chỉ có thể nằm đấy không động đậy mặc cho cơn mưa roi giáng xuống vô tình.


Trước Sau
Loading...