Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 55


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương


Chương 55: Đối Chọi Gay Gắt

Chiếc khay bị đặt mạnh xuống bàn phát ra tiếng vang lớn, cuối cùng cũng kinh động đến hai người đang hôn nồng nhiệt.

Lee Sung Min cười lạnh nói: “Món canh thập toàn đại bổ mà người cần đây, xong rồi, các ngươi tiếp tục, ta không hầu!”

Dứt lời, Lee Sung Min nhìn cũng không nhìn hai người đang ôm ấp nhau kia, quay người bước đi.

Jo Kyu Hyun nhìn theo dáng người nho nhỏ của Lee Sung Min, lúc hắn thấy chiếc áo bào mà cậu quấn quanh người, sắc mặt lập tức trầm xuống, nộ thanh hét: “Đứng lại.”

Lee Sung Min lười nhác dừng lại bước chân, quay đầu nhạo báng nhìn Jo Kyu Hyun, nói: “Sao nào? Ngươi định giữ ta lại để thưởng thức màn kịch kích tình sao? Tiếc là bổn thiếu gia không có hứng thú! Bởi vì bổn thiếu gia sợ sẽ nhiễm bẩn tâm hồn thuần khiết của bổn thiếu gia!”

Kim Tae Yeon căm hận nhìn Lee Sung Min, sau đó không hài nói với Jo Kyu Hyun: “Vương gia, người xem cậu ta, đây là thái độ của một nô tì sao? Vương gia người còn ở đây, cậu ta đã kiêu căng vậy rồi, nếu như vương gia không ở đây, có lẽ cậu ta sẽ giết thiếp mất.”

Jo Kyu Hyun trầm mặt, đôi mắt nhìn chằm chằm chiếc áo bào màu mơ nhạt trên người Lee Sung Min, khàn giọng hỏi: “Ngươi vừa đi đâu?”

Lee Sung Min nhìn theo ánh mắt của Jo Kyu Hyun, mới phát hiện trên người vẫn mặc chiếc áo bào của Jo Kyu Sik, trong lòng bất giác có chút hối hận, chết thật, sao cậu lại quên việc này? Jo Kyu Sik là ca ca của tên khốn kiếp này, áo bào của tên kia, đương nhiên hắn nhìn cái là nhận ra, cậu thật là quá sơ ý!

Loading...

Nhưng mà, Lee Sung Min tuy lòng có hối hận, sắc mặt vẫn bình thản vô sự nhìn Jo Kyu Hyun, nói: “Vương gia mau quên thật? Khi nãy không phải bảo ta đi thiện phòng sao?”

“Bốp” Jo Kyu Hyun đột nhiên vỗ mạnh vào chiếc bàn, đẩy Kim Tae Yeon ra, đứng nhanh dậy, lạnh lẽo nhìn Lee Sung Min, lạnh lùng nói: “Lee Sung Min, ngươi đừng có giả hồ đồ với bổn vương! Nếu như ngươi đi thiện phòng, trên người sao lại mặc áo bào của Lục hoàng huynh? Nói! Ngươi vừa đi đâu?”

Kim Tae Yeon vừa đố kỵ, vừa không mang ý tốt lành gì nhìn Lee Sung Min, đột nhiên kêu giọng nói: “Vương gia, quan hệ giữa nô tì này và Lục vương gia quả không tệ! Thiếp nghe nói, Lục vương gia rất biết thương hương tiếc ngọc, hôm nay thời tiết lạnh vậy, Lục vương gia sao nỡ để một nô tì xinh đẹp như vậy chịu lạnh được?”

Lee Sung Min căm hận nhìn Kim Tae Yeon một cái, đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói: “Xem ra, Kim thị nhân rất hiểu Lục vương gia, nếu không làm sao biết được Lục vương gia rất biết thương hương tiếc ngọc? Nghĩ lại, thường ngày, lục vương gia đối với Kim thị nhân chắc bách phần quan tâm nhỉ?”

“Ngươi!” Nghe thấy lời của Lee Sung Min, Kim Tae Yeon tức đến mặt hết đỏ rồi lại trắng, ả vốn định chọc giận cậu, khiến Jo Kyu Hyun trừng phạt Lee Sung Min, nhưng mà không ngờ rằng. Lee Sung Min phản lại nói ả ta! Việc này sao ả không tức được? Lúc này ả căm hận nhìn Lee Sung Min, kiêu giọng hét: “Ngươi chỉ là một no tì nho nhỏ, cả gan dám vô lễ với ta?”

Nô tì? Lee Sung Min lạnh lùng nhìn Kim Tae Yeon, từng câu từng chữ nói: “Còn ngươi là cái thá gì?”


Trước Sau
Loading...