Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 17


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương


Chương 17: Vương Phi Ngốc Nghếch

Lee Sung Min thấy người ma ma đến đây vốn không có thiện ý, cậu đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi còn đọng trên trán, không nói một lời lẳng lặng đánh giá ba người vừa đến.

Và Lee Sung Min không hề biết rằng, đôi tay vừa mới dọn cỏ trong vườn kia dính đầy bùn đất, lúc này cậu dùng tay lau đi mồ hôi vô tình làm cho khuôn mặt vốn đã dính đầy bụi kia càng thêm phần bụi bẩn, toàn thân vừa đen vừa dơ, đâu có chút dáng vẻ nào của một vương phi?

Ả ma ma ấy thấy bộ dạng này của Lee Sung Min trong lòng thêm bội phần khinh miệt.

Lúc trước bà ta đã từng nghe nói dại thiếu gia Lee Sung Min của Lee thừa tướng là tên ngốc, vốn bán tín bán nghi, trong lòng thầm nghĩ, một nam tử ưu tú như Thất vương gia sao lại cưới một tên ngốc làm vương phi?

Giờ đây chính mắt nhìn thấy cả người dơ bẩn của Lee Sung Min, khuôn mặt đen xì đầy bụi dơ đang nhìn mình chằm chằm, bà ta không thể không tin!

Hai ả a hoàn sau khi nhìn thấy bộ dạng của Lee Sung Min nhịn không được cười, một người trong số ấy còn lớn tiếng nói với người ma ma đó: “Ma ma, người xem, nô tì đã nói rồi, bây giờ người tin rồi chứ? Hứ, vương phi gì chứ? Chẳng qua chỉ là một tên ngốc!”

Eun Jung vốn dĩ nhát gan, giờ đây nhìn thấy ba người đến đây với ý không thiện, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng thấy a hoàn cười nhạo Lee Sung Min, nàng ta liền đứng vội dậy, che lấy Lee Sung Min, lớn tiếng bảo: “Các ngươi là người gì? Cả gan cười nhạo thiếu gia nhà ta? Lẽ nào các ngươi không biết, thiếu gia nhà ta đường đường là Thất vương phi?”

Loading...

Nhưng họ đã xác định cậu là đứa ngốc thì làm sao để trong mắt lời nói của Eun Jung?

Nghe thấy Eun Jung cả gan phản kích lại lời nói của mình, trong lòng không khỏi tức giận, bất kể có người đang ở đây, ả ta bước vội về phía trước, giơ tay trọng trọng tát lấy Eun Jung, kinh bỉ nhìn Lee Sung Min nói: “Vương phi? Một đứa ngốc cũng xứng với vương gia? Còn nữa, tiện nhân như nhà ngươi, mau mau đem thiếu gia ngốc nghếch của ngươi cút khỏi đây để khỏi phải mất mặt nơi này.”

Nhìn thấy ả a hoàn ấy bạo hành với Eun Jung, ma ma ấy cũng không hề ngăn cản, chỉ lãnh đạm nhìn ả a hoàn ấy nói: “Được rồi, Ara, muốn dạy dỗ tên tiện nhân ấy thì sau này còn thời gian, bây giờ không được quên việc vương gia đã giao phó.”

Ả a hoàn ấy nghe thấy lời của ma ma, trừng mắt với Eun Jung sau đó mới không can tâm tình nguyện đi trở về.

Eun Jung bị ả a hoàn tên là Ara đánh một bạt tay, mặt nóng cả lên, đưa tay che lấy mặt, nước mắt từ trong mắt trào ra, nhưng lại không thể làm gì. Còn Lee Sung Min trong lòng lại vô cùng phẫn nộ.

Nghĩ lại Lee Sung Min lúc còn ở thế kỉ 21, cậu chưa hề chịu qua nỗi uất ức như vậy? Nay xuyên không đến nơi này, bị tên cẩu vương gia chết tiệt kia bạo đánh một trận, bây giờ lại bị hạ nhân của hắn ức hiếp, làm sao cậu nuốt trôi cơn giận này?


Trước Sau
Loading...