Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương-Chương 166


Trước Sau

Vương Phi Của Bạo Vương


Chương 166: Sứ Mệnh Của Tiêu Tịch

Quân sơn.

Tại nơi núi thâm sâu, một nơi phong cảnh hữu tình, một ngôi nhà trúc tĩnh lặng dưới chân núi.

Dư quang của tịch dương, soi rọi trước ngôi nhà, Tiêu Tịch một thân bạch y, lẳng lặng đứng trước ngôi nhà trúc, nhìn về phía tịch dương xa xôi.

Ánh mặt trời màu vàng soi vào người y, nhìn từ xa, cả người y phảng phất như có kim quang bao phủ, khiến người nhìn không chớp mắt.

Nhìn ánh tịch dương màu đỏ, trong đầu Tiêu Tịch không ngừng nhớ đến dung mạo mĩ lệ kia, từ khi nàng hồi kinh, y cũng rời khỏi Lăng Phong huyện trở về đây. Bởi vì, y có sứ mệnh của y, y phải ở nơi này đợi nàng đến.

Sứ mệnh, nghĩ tới đây, Tiêu Tịch nở nụ cười khổ, đúng vậy, đây là sứ mệnh của y, những gì y làm, chỉ vì hoàng thành một nguyện vọng của sư tổ, và cũng là ý trời.

Sự gặp gỡ của y và nàng, cũng sẽ kết thúc khi sứ mệnh hoành thành.

Cả đời nàng được định sẵn là người của hoàng gia Tây Diệm, còn y và nàng chẳng qua chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Y là đệ tử của thần toán, y từ nhỏ đã theo sư phụ ẩn cư, nội tâm bình lặng như nước, từ khi sư phụ qua đời, y chưa từng bước ra khỏi Quân sơn nửa bước.

Tuy nhiên, lần này, y ra khỏi Quân sơn, vì người có duyên trong miệng sư phụ đã xuất hiện, và y nhất định phải tìm được người đó, sau đó dẫn người đó đến đây.

Y chiếu theo kết quả của tính toán, cố ý tiếp cận thái tử Lãnh Như Băng, bởi vì, kết quả của tính toán Lãnh Như Băng sẽ lập người có duyên ấy làm thái tử phi.

Nhưng không biết tại sao, tính toán một mực chính xác của y lại xuất hiện sai lầm.

Người Lãnh Như Băng cưới không phải là người có duyên mà y nghĩ, và người có duyên đó lại trở thành chính phi của thất vương gia Lãnh Như Tuyết.

Cho nên, y rời khỏi Lãnh Như Băng, bởi vì thái tử phủ đã không có người y cần tìm.

Y cố ý đến tửu lâu tiếp cận nàng, chỉ vì mai sau có thể thực hiện sứ mệnh dẫn dụ nàng đến đây.

Những điều này đều trong dự liệu của y, nhưng điều duy nhất y không ngờ đến là lúc nàng ở Lăng Phong huyện, nàng không chút do dự nói với Lãnh Như Tuyết rằng người nàng thích là y.

Y không biết tại sao, khi y nghe thấy nàng nói vậy, trong lòng y có một cảm giác khó hiểu, y chỉ biết, trái tim luôn bình lặng của y nay vì lời nói của nàng, phảng phất như một hòn đá nhỏ gợi lên từng đợt sóng.

Y không thể có bất kì tình cảm nào với nàng, việc này y đã biết từ trước, bởi vì đến cuối cùng nàng cũng trở về, nàng không thuộc về y, mà là thuộc về thất vương gia Lãnh Như Tuyết kia.

Loading...

Nhưng y không thể nhịn được không nghĩ đến nàng, thậm chí khi nghĩ đến những lúc ở bên nàng, khóe môi y lại cong lên nụ cười.

Y không thể không thừa nhận, nàng rất đặc biệt, đặc biết đến mức nhất cử nhất động của nàng đều lay động trái tim y.

Trên người nàng không có thái độ nũng nịu như những nữ tử khác, cũng không có sự yếu đuối của những nữ tử kia, nàng rất thông minh, phương pháp trị thủy của nàng y chưa từng thấy qua, nhưng rất có hiệu quả.

Y cảm nhận được tình cảm của nàng dành cho y, nhưng y không thể đáp lại, bởi vì y đã sớm biết, nàng, không thuộc về y!

Nàng và y, chẳng qua chỉ là người đi đường ngang qua nhau, đợi đến khi y hoàn thành sứ mệnh, nàng sẽ trở về nơi thật sự thuộc về nàng. Còn y, cũng sẽ tiếp tục lưu lại Quân sơn, tiếp tục sứ mệnh chưa hoàn thành của y, cho đến khi như sư phụ, lẳng lặng rời khỏi thế giới này.

Nghĩ tới đây, Tiêu Tịch nở nụ cười thê lương, y lẳng lặng nhìn tịch dương sắp bị núi che khuất kia, tại nơi đó, y phảng phất như nhìn thấy dung mạo tuyệt mĩ của nàng.

Nàng rất nhanh sẽ đến đây, chỉ là, người hộ tống nàng đến đây không phải y, và người cùng nàng rời khỏi đây cũng không phải y, y chỉ có thể đợi chờ, điều duy nhất y có thể làm, chỉ là đợi chờ, chờ mãi cho đến khi sinh mệnh y kết thúc!

Một trận bước chận truyền đến, một nữ tử thôn dân đến bên cạnh Tiêu Tịch: “Tiêu đại phu, nương đã nấu xong canh dã vị, phụ thân phân phó Tiểu San đem chút ít đến cho người, người mau nhân lúc nóng mà uống đi.”

Tiêu Tịch thu hồi tâm thần, mỉm cười nói với vị nữ tử đó: “Tiểu San, làm phiền muội rồi, đúng rồi, chân của Lí đại thúc bây giờ chắc đã không có gì đáng ngại rồi chứ?”

Vị nữ tử Tiểu San đó thất thần nhìn Tiêu Tịch, mặt khẽ ửng hồng, cúi đầu nhỏ tiếng nói: “Chân của phụ thân nay đã không sao, Tiêu đại phu, cảm tạ người, nếu như không phải người, phụ thân bây giờ còn không thể đi được!”

Tiểu San là nữ nhi của Lí đại thúc săn bắn dưới núi, Tiêu Tịch từ nhỏ theo sư phụ lớn lên tại Quân sơn, đối với cả nhà Lí đại thúc, đương nhiên là quen biết.

Mấy ngày này, Lí đại thúc vì đi săn bắn không cẩn thận ngã gãy chân, đúng lúc gặp phải Tiêu Tịch từ Lăng Phong huyện trở về, liền chữa trị cho ông ta, qua mấy ngày nay, chân của Lí đại thúc đã khỏi không ít, cho nên Tiêu Tịch mới hỏi vậy.

Tiêu Tịch không hề phát giác ra thần sắc ngại ngùng của Tiểu San, y nhận lấy chiếc hộp đựng thức ăn từ tay Tiểu San, sau đó nói: “Lí đại thúc khỏi hẳn thì tốt, Tiểu San, bây giờ trời đã tối, muội về trước đi! Ngày mai ta sẽ hái một ít thảo dược đưa đến cho Lí đại thúc!”

Tiểu San nghe thấy lời của Tiêu Tịch, không có ý muốn rời đi, mà chỉ do dự một lúc sau đó có chút e thẹn nhìn Tiêu Tịch, nói: “Tiêu đại phu, chiếc áo này của người bị bung chỉ rồi, Tiểu San biết chút ít kim thêu, để Tiểu San may lại cho người được không?”

Nghe thấy lời của Tiểu San, Tiêu Tịch khẽ sửng sốt, nhưng mà rất nhanh y đã mỉm cười, nói: “Tiểu San, muội trễ như vậy mà không về, Lí đại thúc sẽ lo lắng đấy.”

Tiểu San nghe thấy lời của Tiêu Tịch, ánh mắt thoáng qua tia thất vọng, nhưng vẫn gật đầu, sau đó trong tâm trạng không nỡ mà đi xuống núi.


Trước Sau
Loading...