Vợ Ơi, Chào Em!

Vợ Ơi, Chào Em!-Chương 7


Trước Sau

Vợ Ơi, Chào Em!


Chương 7: Đến Chơi Nhà

Nhà Ngụy Sở không xanh vàng rực rỡ như Tô Nhạc tưởng tượng, mà nó là một biệt thự nhỏ hai tầng, bên ngoài có một vườn hoa không lớn, một bên trồng mấy loại hoa cỏ, bên kia lại trồng mấy loại rau xanh.

Mở cửa ra, trong phòng rất ngăn nắp sạch sẽ, phong cách tao nhã, không khí trong lành, mặc dù vậy vẫn làm cho người ta cảm thấy thiếu sự ấm áp của gia đình, Tô Nhạc đứng ngẩn người, cuối cùng cô cũng bước vào nhà một người đàn ông độc thân rồi, đã phạm vào một trong những quy tắc an toàn quan trọng nhất của phụ nữ rồi.

Một đôi dép đi trong nhà được đặt trước mặt Tô Nhạc, khi cô kịp lấy lại tinh thần thì Ngụy Sở đã thẳng lưng lên, trên gương mặt đẹp trai mang một nụ cười ôn hòa: “Thay dép đi cho thoải mái.”

“A, cảm ơn.” Tô Nhạc cởi giày cao gót, nhìn đôi dép này, lông xù, bên trên còn có một hình trang trí đáng yêu, có vẻ còn mới, cũng chưa từng có người đi.

Ngụy Sở đặt nguyên liệu xuống một bên bàn ăn, xoay người hỏi Tô Nhạc còn đang đứng trong phòng khách: “Uống cà phê hay uống trà?”

Tô Nhạc ngồi xuống sô pha, vuốt vuốt tóc mái có phần không được tự nhiên: “Có thể uống nước trái cây không?” Được rồi, cô bắt đầu hối hận khi mình chỉ vì một bữa cơm chùa mà cứ thế đi theo Ngụy Sở, bầu không khí này thật sự có chút… xấu hổ.

Dường như phát hiện vẻ mất tự nhiên của Tô Nhạc, Ngụy Sở rót cho Tô Nhạc một cốc nước chanh, đưa điều khiển TV cho cô: “Xem TV một lát trước đi, cơm nước rất nhanh sẽ xong.” Nói xong, anh lại để một gói hạt dưa xuống trước mặt Tô Nhạc rồi mới xoay người đi vào phòng bếp.

Mở TV, ngoại trừ quảng cáo hoặc tiết mục văn nghệ buồn chán cũng chỉ có phim truyền hình anh yêu em, em yêu anh gì gì đó, Tô Nhạc lướt qua tất cả các kênh mấy lượt, cuối cùng cảm thấy thật thất vọng về phim truyền hình trong nước, khi xem đến đoạn một nữ diễn viên không hề có chút lễ nghĩa với bề trên, cô hoàn toàn tuyệt vọng. Diễn xuất kém còn có thể cho qua, nay cả biên kịch cũng viết một cách không có đầu óc, không có giáo dục như thế, Tô Nhạc đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Thật sự không xem nổi loại phim truyền hình dạy hư trẻ con như thế, Tô Nhạc đứng dậy đi tới cửa phòng bếp, Ngụy Sở đang rửa nấm kim châm. Anh mặc một chiếc tạp dề, lúc này trông anh vô cùng gần gũi, cũng có hương vị của “đàn ông tốt”.

Tô Nhạc xắn tay áo, đi tới bên cạnh chậu nước, cầm lấy cải trắng Ngụy Sở đã nhặt xong, đặt dưới vòi nước, bắt đầu rửa sạch.

Ngụy Sở thấy vậy vội hỏi: “Không có việc gì đâu, em đi xem TV đi, nếu không muốn xem TV thì có thể lên phòng sách ở cuối cùng bên phải tầng trên để lên mạng, anh làm cơm xong sẽ gọi em.”

Tô Nhạc lưu loát rửa rau, cười nói: “Em thật sự không nỡ ăn không uống không, giúp anh làm vài việc, nếu lát nữa em có ăn nhiều hơn một chút cũng không phải xấu hổ.”

Ngụy Sở đặt nấm kim châm tới cái rổ bên cạnh cho ráo nước, lại cầm lấy ớt xanh đã rửa sạch, thái chỉ vô cùng thành thạo.

Nhìn kỹ thuật thái của Ngụy Sở có thể so với thái hậu nhà mình, Tô Nhạc có chút hâm mộ nói: “Bình thường anh đều tự làm cơm à?”

“Rất ít khi tự làm, phần lớn thời gian đều bàn chuyện làm ăn ở ngoài nên cũng ăn ở ngoài, công việc bận rộn thì gọi đồ ăn sẵn.” Đặt ớt xanh đã thái xong ở một bên, Ngụy Sở lại bắt đầu cắt nhỏ nấm hương.

“Nấm hương cũng phải cắt nhỏ sao?” Tô Nhạc khó hiểu hỏi: “Làm nấm hương xào thịt?”

Ngụy Sở nghe vậy cười khẽ: “Không, anh bỏ nấm hương vào canh thịt cay, có thể tăng hương vị.”

Tô Nhạc yên lặng vớt cải trắng trong nước ra, sau đó nhìn đầu bếp Ngụy trổ tài, kiên quyết không phát biểu ý kiến lung tung trong lĩnh vực mình không am hiểu.

Món ăn đều làm xong, Tô Nhạc rất bình tĩnh nuốt nước miếng, canh thịt cay, ớt xanh xào thịt thái chỉ, canh chân giò nấu nấm kim châm, sườn kho cay, đều là những món ăn gia đình rất bình thường, nhưng Tô Nhạc lại nghĩ chúng ngon lành hơn nhiều những món ăn vẻ ngoài hào nhoáng của những nhà hàng lớn.

Ăn canh thịt rất cay, rất đã nghiền, Tô Nhạc vừa dùng khăn tay lau miệng vừa thầm nghĩ trong lòng, đàn anh Ngụy Sở thoạt nhìn bảnh bao này còn có một tay nghề nấu ăn quá tốt, những món ăn này đều rất vừa miệng, từ sau khi học đại học, cô rất ít khi được ăn những món ăn yêu thích này.

“Vốn muốn làm nhiều món một chút, nhưng thời gian hôm nay không đủ, sau này anh lại mời em ăn.” Ngụy Sở mỉm cười nhìn Tô Nhạc ăn uống rất thỏa mãn, chính mình ngược lại không động đũa nhiều.

“Được.” Tô Nhạc đồng ý theo bản năng, sau đó lập tức ngậm miệng, cắn đũa cười xấu hổ: “Sao em có thể không biết xấu hổ như thế chứ.” Tô Nhạc, cái đồ tham ăn nhà ngươi, sao có thể ăn đến mất trí như thế?

“Vậy đi, để cuối tuần anh sẽ lại nấu cho em ăn, em thích ăn gì có thể nói với anh trước.” Ngụy Sở đạt được mục đích, tâm trạng tốt nên gắp một đũa cải trắng muối, về phần bát canh thịt cay kia, anh gần như không động vào.

Tô Nhạc giật giật khóe miệng, đại ca, thật ra đại ca không cần tích cực như vậy đâu. Cô nhìn Ngụy Sở đang mỉm cười, lời từ chối không cách nào ra khỏi miệng.

Ăn canh thịt cay nồng, lại uống một bát canh chân giò nấu nấm kim châm thơm ngát, Tô Nhạc nghĩ dạ dày mình thật viên mãn, cô đứng cạnh cửa phòng bếp, nhìn Ngụy Sở xắn tay áo rửa bát, đột nhiên nghĩ tới câu nói “Anh chỉ ăn không rửa bát” kia.

Ý thức được suy nghĩ của mình đã đi quá xa, Tô Nhạc quay lại sô pha, mở TV, vừa lúc nhìn thấy nữ diễn viên bê cơm nước, vẻ mặt dịu dàng nói với nam chính: “Em làm cơm, anh nếm thử đi.”

Tô Nhạc tự động biến nữ diễn viên này thành Ngụy Sở, bàn tay cầm điều khiển TV run lên, vội vàng đổi kênh khác, chỉ thấy một cô gái ngồi bên cửa sổ: “Ngày thứ nhất không nhìn thấy anh, em rất nhớ anh. Ngày thứ hai không nhìn thấy anh, em rất rất nhớ anh…”

Lại yên lặng đổi kênh, hai người dẫn chương trình đang nói cười nhạt nhẽo. Tô Nhạc tựa lưng lên sô pha, cảm thấy mắt mình khô khốc, dường như đang buồn ngủ.

Loading...

Cô dụi dụi mắt, tiếp tục đổi kênh, cuối cùng thân thể ở trên ghế sô pha nghiêng sang một bên, cộp một tiếng, đầu đập vào bàn uống nước, tạo thành một tiếng vang.

“Sao vậy?”

Tô Nhạc ngẩng đầu nhìn Ngụy Sở đang đi ra từ phòng bếp, hình như nhìn thấy trong mắt anh có chút căng thẳng, cô sờ sờ bàn uống nước thủy tinh, thầm nghĩ trong lòng, căng thẳng cái gì, đầu cô có cứng hơn nữa cũng không đập nát nổi khối thủy tinh công nghiệp này.

“Buồn ngủ rồi?” Ngụy Sở pha cho Tô Nhạc một cốc trà, anh ở một mình, không tiện bảo Tô Nhạc vào phòng khách nghỉ ngơi, chỉ sợ người trước mặt hiểu lầm ý anh, anh nhìn màn hình TV: “Chi bằng tới thư phòng của anh lên mạng một lát đi, vừa vặn anh cũng phải xử lý công việc, buổi chiều cơm nước xong anh sẽ đưa em về.” Nếu cứ như vậy đã đưa Tô Nhạc về, anh có chút luyến tiếc.

Tô Nhạc dụi dụi mắt: “Vâng, cũng được.” Cô cầm cốc trà lên uống một ngụm, theo Ngụy Sở lên lầu.

Trong tiềm thức của Tô Nhạc, thư phòng của người làm ăn, đặc biệt là người làm ông chủ, không thể ra vào tùy ý, mà những người này cũng không thích người khác vào thư phòng mình, dù sao nơi này cũng có rất nhiều tài liệu buôn bán quan trọng.

Khi Tô Nhạc bước vào thư phòng của Ngụy Sở lại có chút ngoài dự đoán của cô, bởi vì cô phát hiện có một tầng trên giá sách tất cả đều bày tiểu thuyết ngôn tình con gái thích đọc. Cô rút ra một quyển: “Đây là… của bạn gái anh?” Nhìn những tên sách này, đều là những sách bán chạy trong hai năm qua, thậm chí trong đó một quyển của chính cô.

Ngụy Sở cầm một chiếc notebook đi ra, nghe thấy Tô Nhạc hỏi vậy, anh ngẩn người ra rồi mới nói: “Anh không có bạn gái.”

Tô Nhạc đặt sách lại chỗ cũ, có chút ngạc nhiên nhìn về phía Ngụy Sở, lẽ nào một người đàn ông như anh còn thích đọc tiểu thuyết ngôn tình?!

“Có lẽ vợ tương lại của anh thích tiểu thuyết thì sao?” Ngụy Sở ngồi xuống bên bàn sách, mở máy tính của mình ra: “Sau này cô ấy đến, nếu muốn đọc sách gì không phải cũng không cần lo lắng sao?”

Tô Nhạc một lúc lâu không nói gì, Ngụy Sở quay đầu nhìn về phía Tô Nhạc: “Sao vậy?”

Tô Nhạc lắc đầu: “Không có gì.” Cầm lấy notebook ở bên cạnh, Tô nhạc có chút do dự nghĩ, cô có nên nói cho người đàn ông này biết, sau khi những quyển tiểu thuyết này xuất bản một thời gian, trên mạng sẽ có kết thúc không? Cô có nên nói cho người đàn ông này biết những quyển tiểu thuyết này vẫn còn trên mạng, chỉ cần bỏ mấy đồng mua chương Vip là có thể xem hết không?

Suy nghĩ một lúc, Tô Nhạc quyết định tốt bụng không nói cho Ngụy Sở, dù sao một người đàn ông biết quan tâm như vậy, sao cô có thể làm tổn thương tâm hồn thuấn khiết của người ta?

Mở diễn đàn Hải Giác, bên trong có một cô gái đang tru lên muốn tìm đàn ông.

“Nếu có thể mua một hạt giống trồng ra đàn ông thì thật tốt.”

Tô Nhạc nhàn nhạt gửi một câu: “Tớ chỉ biết một con nòng nọc nhỏ mới có thể trồng được một đứa trẻ trong bụng cậu.”

Diễn đàn đều tán thành lời này thật sự là chân lý, sau đó lại là nhóm các cô gái độc thân gào thét.

Trong diễn đàn này là nhóm chị em Tô Nhạc quen biết khi viết tiểu thuyết, bình thường ở trên diễn đàn thường hay nói năng không biết giữ kẽ, nhưng ở bên ngoài có người là sinh viên, có người là người phụ nữ rất mạnh mẽ. Tiền lương một tháng mấy vạn cũng có, mấy nghìn như Tô Nhạc cũng có.

Không đúng, hiện giờ Tô Nhạc đã thất nghiệp, đại khái đã trở thành một người đói rét khổ cực nhất trên diễn đàn.

Nói chuyện một lát với bạn bè trên diễn đàn, lại dạo qua khu bát quái và khu chuyện ma quỷ một lát, sau khi tìm thấy một câu chuyện ma nổi bật, cuối cùng tinh thần cũng lên cao gấp trăm lần.

Truyện ngắn này tình tiết chặt chẽ, số người phản hồi cũng không ít, Tô Nhạc lướt qua một lát, nhìn thấy có rất ít phản hồi chê bai, đọc xong cô bình tĩnh ấn nút x góc màn hình, về phần câu nguyền rủa “xem xong không phản hồi mi sẽ gặp xui xẻo vạn lần” mà chủ topic ghi dưới cùng kia, cô khinh thường không thèm nhìn.

Ngụy Sở ngồi trước máy tính ngẩng đầu nhìn người nào đó đang ngồi trên sô pha nghịch máy tính, khóe môi lộ ra một nụ cười tuyệt đối không tính là lương thiện.

Buổi tối sáu giờ rưỡi, cơm nước xong xuôi, Ngụy Sở lái xe đưa Tô Nhạc về nhà, khi Tô Nhạc xuống xe còn bỏ thêm một câu: “Cuối tuần anh tới đón em.” Sau đó, anh nhấn ga, bỏ đi một mạch.

Tô Nhạc híp mắt nhìn chiếc xe Audi màu đen kia, sau đó sờ sờ cằm, Ngụy Sở này hiếu khách như vậy sao?

Thật ra cứ ăn không phải trả tiền như thế, Tô Nhạc cũng xấu hổ.

Chi bằng cuối tuần mua đến ít táo được không? Quên đi, gần đây táo những tám tệ một cân, mua cam quýt đi, ba tệ là có thể mua được một túi lớn.


Trước Sau
Loading...