Vợ Ơi, Chào Em!

Vợ Ơi, Chào Em!-Chương 43


Trước Sau

Vợ Ơi, Chào Em!


Chương 43: Mệt Rồi…

Khách sạn nằm dưới chân núi Phật Sơn, khách trọ chủ yếu là người thành phố khác, điều kiện vệ sinh không tệ, nhưng chi phí cũng không rẻ, vậy mà sếp lớn lại đặc biệt đặt cho mỗi người một phòng, điều này khiến cho suy nghĩ “sếp lớn đều là quỷ hút máu” của Tô Nhạc có chút đổi mới.

Mưa càng ngày càng lớn, Tô Nhạc đứng cạnh cửa sổ, bắt đầu nghi ngờ lần này tới Phật Sơn phải chăng sẽ phải chết dí trong khách sạn, trời mưa thế này, cho dù là trèo lên Phật Sơn thanh tịnh, linh thiêng thì cũng không an toàn. Nhỡ may khi ngã xuống núi lại đúng lúc Phật không nhìn thấy, thì một khắc sau lập tức có thể đi gặp Phật.

Tiếng gõ cửa vang lên, Tô Nhạc mở cửa ra đã thấy Ngụy Sở đứng bên ngoài, bộ âu phục nghiêm chỉnh cũng đã được đổi thành một bộ quần áo thoải mái, anh nở nụ cười khiến Tô Nhạc liên tưởng tới một câu thành ngữ vô cùng tầm thường: “tuấn nhã phi phàm”.

“Nghe nói gần đây có một quán lẩu rất ngon, mọi người chuẩn bị tới đó.” Ngụy Sở nhìn sắc mặt Tô Nhạc, dường như không còn vẻ mệt mỏi như lúc mới lên xe: “Em đã đỡ mệt chưa?” Nói xong, anh vươn tay nắm lấy tay Tô Nhạc, đối phương không né tránh.

Chỗ đó không xa, nếu đi xe du lịch đến quán lẩu cũng không quá thích hợp, mọi người miễn cưỡng đi bộ ra ngoài, mưa rơi rào rào, đập vào ô khiến người ta cảm thấy ban đêm đặc biệt yên tĩnh.

Một đôi nam nữ che chung một chiếc ô đi phía trước là hình ảnh vô cùng đẹp trong mắt mọi người, ngay cả chiếc ô trên đầu hai người đó cũng có vẻ phong cách hơn hẳn, thực ra đó chỉ là chiếc ô tùy tiện mua ở ven đường thôi.

“Trai thanh gái lịch, thì ra chàng thanh niên đầy hứa hẹn này đã là vật trong bàn tay Tô Nhạc, chúng ta không có hy vọng rồi.”

“Cực phẩm không còn thì còn thượng phẩm, đừng kén chọn nữa.”

Giang Đình nghe hai nữ nhân viên bên cạnh thấp giọng nói chuyện với nhau, chị mỉm cười, đoạn tình cảm này đúng là thành công ngoài dự đoán, nhưng không biết chị có được coi là bà mối hay không, nếu không có chị bảo Tô Nhạc tới Kim Sở bàn chuyện hợp tác, vị tổng giám đốc Ngụy vĩ đại này có lẽ cũng chưa theo đuổi được Tô Nhạc, đúng không?

“Em đang nhìn gì vậy?” Ngụy Sở thấy Tô Nhạc dáo dác nhìn quanh, cười hỏi: “Muốn mua gì sao?”

“Nhu cầu cấp bách hiện nay của em là một cái ô, ánh mắt bắn về phía này có sức xuyên thủng quá mạnh mẽ.” Tô Nhạc không nhịn được mà xoa xoa cánh tay, tỏ vẻ không chịu đựng được. Cô nghiêng đầu nhìn bàn tay đang cầm ô, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ, làn da hơi trắng, mỗi một ngón tay giống như được điêu khắc ra, cô có chút thèm muốn được chọc chọc lên những ngón tay và mu bàn tay kia, một người đàn ông có vẻ ngoài dễ nhìn như vậy làm gì?

“Em biết mà, bạn trai có tiền đã là không an toàn, nếu có bạn trai vừa có tiền vừa đẹp trai, đó chính là tai họa.” Cảm thấy chưa hết giận, cô lại chọc chọc lên bàn tay anh, Tô Nhạc thở dài nói: “Anh nói xem, anh và em hẹn hò thật là mệt, hoảng hốt lo sợ thì không nói làm gì, nay còn bị người ta dùng ánh mắt như tia X kia để rà quét nữa, mệt, thật sự rất mệt.”

“Ừ, sau này anh nhất định sẽ bồi thường thiệt hại cho em.” Ngụy Sở thoải mái cười trả lời, khiến cho cơn giận vì bị người ta vây xem của Tô Nhạc lập tức chìm xuống, cô không cam lòng nhìn vẻ mặt cười cười của Ngụy Sở, hừ một tiếng: “Đừng dỗ dành em như trẻ con.” Cô cảm thấy có chút tổn thương lòng tự trọng.

Ngụy Sở khẽ cười thành tiếng: “Tới rồi.”

Tô Nhạc ngẩng đầu nhìn lên, bảng hiệu màu đỏ hoàn toàn, phía trên còn in hình một nồi lẩu đỏ rực, làm cho người ra liếc mắt nhìn qua đã cảm giác nó vô cùng cay, quay đầu lại nhìn hơn ba mươi người phía sau, Tô Nhạc bắt đầu hoài nghi không biết sẽ có bao nhiêu người gào khóc vì không ăn được cay.

Bước vào quán lẩu, có gần mười chiếc bàn bốn người ngồi đã sắp xếp bát đũa, thìa muôi, nhưng chưa có người ngồi. Nhân viên tiếp tân nhìn thấy đoàn người bọn họ, hỏi hai ba câu rồi lập tức dẫn bọn họ tới những bàn trống.

Thì ra đã gọi điện đặt trước, Tô Nhạc chọn vị trí ngồi cạnh cửa sổ, Ngụy Sở ngồi xuống bên cạnh cô, một lát sau, mọi người đều đã yên vị, cả trai lẫn gái đều tự ghép đôi, nhưng bàn của Tô Nhạc và Ngụy Sở lại chỉ có hai người bọn họ.

Tô Nhạc vừa cho thêm dầu vừa oán thầm, nếu bàn này thật sự chỉ có cô và Ngụy Sở, lát nữa nhất định cô sẽ không tiêu hóa được.

“Sếp, bàn khác đều đủ người rồi, xem ra em đành ngồi đây vậy.” Trần Húc tự nhận lấy trách nhiệm nặng nề này mà ngồi xuống đối diện bọn họ, nhìn thấy nụ cười ôn hòa của Ngụy Sở, anh vội ho một tiếng, bổ sung: “Thật ra hai người có thể coi như em không tồn tại.”

Ngụy Sở đặt thực đơn vào trong tay Tô Nhạc, dịu giọng nói: “Em thích ăn gì cứ gọi đi, dù sao người ngồi đối diện kia đã nói coi như cậu ta không tồn tại.”

Bàn tay đang xúc gia vị của Trần Húc run lên, một muỗng muối đều rơi hết vào nồi lẩu, sếp, anh có thể đừng coi lời nói khách sáo của em thành lời nói thật được không?

Tô Nhạc nhìn Trần Húc đầy thông cảm, cầm lấy thực đơn, thỉnh thoảng hỏi ý kiến Trần Húc, cuối cùng cũng không thật sự khiến anh biến thành không khí trong suốt.

Cũng may Tô Nhạc phúc hậu chọn một nồi lẩu Uyên Ương, chứ không phải một nồi lẩu cay, nếu Trần Húc không ăn được cay còn có thể vớt vát được vài miếng dạ dày đáng thương.

Trong suốt quá trình ăn cơm, Trần Húc chết lặng nhìn hai người mặt không đổi sắc, nhúng thịt dê, nấm kim châm, nấm hương trong nồi lẩu đỏ lòm, anh không nhịn được mà uống hai ngụm Sprite nữa mới cảm thấy vị giác của mình trở lại bình thường.

Loading...

Hay là, hai người này khẩu vị giống nhau nên mới hợp thành một đôi? Trần Húc hoài nghi nghĩ.

Ăn lẩu xong, Tô Nhạc còn uống một bát canh mộc nhĩ trắng được nhà hàng miễn phí, gặm một quả dưa chuột, khiến cho Trần Húc ở bên cạnh đang no đến mức vuốt bụng cũng phải quỳ gối dưới sức ăn kinh hoàng của con gái.

“No chưa?” Ngụy Sở rút khăn tay đưa cho Tô Nhạc, nhìn ngoài trời còn đổ mưa: “Không biết ngày mai có tạnh mưa không.”

Lau miệng sạch sẽ, Tô Nhạc nhìn màn mưa bên ngoài: “Có lẽ là tạnh thôi.”

“Nếu vẫn mưa thì thật đáng tiếc.” Ngụy Sở thở dài có chút nuối tiếc.

“Vâng, vậy là đến không một chuyến.” Tô Nhạc sờ sờ cái bụng ăn no căng của mình, hiếm khi nào được ăn một nồi lẩu mùi vị chính thống như thế, thật sự quá hạnh phúc.

“Anh nghe nói rút quẻ trong miếu thờ trên núi này rất linh, nhất là quẻ nhân duyên.” Vẻ mặt Ngụy Sở vẫn nuối tiếc như trước.

Khóe mắt Tô Nhạc giật giật, cô giơ tay chọc chọc cái trán Ngụy Sở: “Tổng giám đốc Ngụy vĩ đại của tôi ơi, chúng ta đi miếu Phật chứ không phải miếu Nguyệt Lão.”

“Ừ, anh đúng là của em.” Ngụy Sở đưa tay ra cầm lấy ngón trỏ của Tô Nhạc, vẻ mặt cười rất bất đắc dĩ.

Tô Nhạc liếc mắt khinh thường, sau này ai còn gọi người này là Ngụy đại thần, nhất định là mắt mù: “Độ dày của da mặt anh có điểm cuối không vậy?”

Ngụy đại thần cười, lộ ra một hàm răng trắng bóc: “Trước mặt vợ yêu, mấy loại điểm cuối này có thể ăn được chắc?”

Trần Húc ở bên cạnh yên lặng bịt mắt, đại ca như thế này quả thật quá vô sỉ rồi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Khi đoàn người ra khỏi quán lẩu thì sắc trời đã tối sầm, Tô Nhạc nhìn ngọn đèn đường có phần mông lung trong cơn mưa, tâm trạng không hiểu sao hơi chùng xuống.

Một bàn tay dịu dàng cầm lấy tay cô, Tô Nhạc nhìn người bên cạnh, tay kia của anh đang cố gắng vươn về phía cô, chiếc ô in hoa giúp cô chặn lại tất cả những giọt mưa trên đỉnh đầu, một chút tâm trạng khó hiểu một giây trước đó đều tản đi như mây khói.

Hai người đi trong mưa, những người phía sau đều nhìn thấy, chàng trai trước giờ luôn kiêu ngạo đang che chắn cho Tô Nhạc, xe cộ qua lại dù có vẩy nước bùn lên cũng sẽ không bắn tới được cô gái đi bên cạnh anh.

Giang Đình thấy vậy, không nói gì chỉ cười cười, bỗng nhớ tới một câu nói trong tiểu thuyết của tác giả Tất Cửu: “Người đàn ông che ô cho phụ nữ trong ngày mưa chẳng có gì đáng khen tặng, quan trọng là, người đàn ông này có bằng lòng che chắn tất cả nước bùn, tai nạn và gió lạnh hay không.”

Tô Nhạc đi rất chậm, Ngụy Sở cũng phối hợp với tốc độ của cô, không gian vô cùng yên tĩnh.

“Em nghĩ…” Tô Nhạc đột nhiên mở miệng, sau đó lại do dự không nói.

“Sao vậy?” Ngụy Sở thấy vẻ mặt do dự của Tô Nhạc, trên mặt xuất hiện chút lo lắng.

“Quả nhiên là không nên ăn quá no.” Tô Nhạc bất nhã xoa nhẹ cái bụng mình.

Ngụy Sở: …


Trước Sau
Loading...