Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới-Chương 94


Trước Sau

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới


Tác giả: Quất Hoa Tán Lý


Chương 94: Than Vãn Khắp Nơi

Tiệp báo Thanh Hạ.

Chiến trường Bắc Xuyên, lều lớn trung quân.

Hồ Thanh sau khi nghe xong kế hoạch truy kích, bèn khuyên: “Bọn sâu mọt Đông Hạ hiếu chiến, sao mà dễ dàng chịu thua được? Bây giờ bảy trận thắng bảy, quân Đông Hạ vừa chạm tới là chạy, xuất quân không xuất lực, số quân địch bị giết lại không nhiều, phải đề phòng có âm mưu”.

Thu Lão Hổ còn nhớ lời dặn dò của Diệp Chiêu trước khi xuất phát, ở bên cạnh gật đầu: “Có lý, có lý”.

Địch phó tướng lại không phục: “Quân đội Đông Hạ do các bộ tộc liên kết lại mà thành, trong đó tướng quân Sát Nhĩ Thác Thứ và tướng quân Đồ Ba luôn có thù cũ. Tướng lĩnh của hai bộ tộc năm lần bảy lượt cãi nhau làm loạn, gần như quân lính hai bên động tay động chân rồi. Bây giờ quân địch trước mặt của chúng ta là bộ tộc của Sát Nhĩ Thác Thứ, còn bộ tộc của Đồ Ba ôm tâm chí xem trò cười, không muốn cứu giúp, thật là một cơ hội tốt thừa thắng xông lên, sao có thể bỏ qua lãng phí thế được?”.

Thu Lão Hổ mắt tròn tròn nhìn Hồ Thanh đang nghiêm mặt lại ở bên cạnh, gật đầu càng mạnh mẽ hơn: “Có lý, có lý”.

Hồ Thanh kiên trì: “Hoàng tử Y Nặc luôn có âm mưu, e là có bẫy đang đợi”.

Địch phó tướng cũng kiên trì: “Thời cơ không thể bỏ lỡ, bỏ lỡ rồi thì không thể lấy lại được”.

Cuối cùng, Liễu tướng quân quyết định chia binh một phần, do Thu tướng quân và Địch phó tướng thống lĩnh, thăm dò truy kích.

Mâu thuẫn bên trong của quân Đông Hạ dường như rất gay gắt, quân đội vẫn chưa tiến vào, tự bên trong đã gây rối đánh nhau, rõ ràng là bị đánh mà tan nát, không những thục mạng chạy trốn, đến cả lương thực cũng không cần, quân Đại Tần lại đại thắng. Thu tướng quân thừa thắng xông lên, thống lĩnh quân đội đuổi tiếp, đuổi đến chân núi Lạc Phượng, phát hiện ra quân Đông Hạ đang chuẩn bị bẫy, thấy đại quân bất ngờ xông tới, vội vàng chạy trốn.

Thu Lão Hổ cầm cái roi ngựa lên, hào hứng bẩm báo chủ soái: “Bẫy bị phá rồi! Đồ Đông Hạ mán tử đáng chết, chỉ dựa vào cái trò vặt này, mà cũng dám lôi ra thật là ngu ngốc!”.

Hồ Thanh khuyên nhủ: “Nói không chừng chỉ là sự ngụy trang thôi”.

“Phì! Văn nhân chính là sợ chết! Lần trước ngươi nói như thế, chúng ta đã trúng mai phục rồi chứ?! Cái đồ vô dụng! Gan bé sợ chết, chả làm được gì!”. Địch phó tướng hừng hực khí thế, khinh thường lườm Hồ Thanh yếu ớt nho nhã một cái, hướng về chủ soái thỉnh chiến: “Núi Lạc Phượng là rừng cây, chỉ có một đường tiến thẳng vào, có nhiều đường nhỏ ra, chúng ta chỉ cần tập trung quân ở một đường. Quân địch không thể chia quân ở mỗi con đường nhỏ để ngăn cản chúng ta được. Chỉ cần đánh qua núi Lạc Phượng, coi là thu được Bắc Xuyên. Trở về Giang Bắc, chúng ta sẽ bắt tên Kỳ Vương phiến loạn làm phản, giải về kinh, thật là một đại chiến công!”.

Liễu tướng quân bao năm anh minh, bị thánh chỉ giả làm cho tiêu tan hết . Nghe thấy công lao bắt được tên Kỳ Vương, trong lòng cũng có phần dao động. Ông ta đứng dậy, trái phải bước hai bước, tâm lý mạo hiểm đã chiến thắng lý trí, ông ta không để ý đến sự phản đối của Hồ Thanh, truyền lệnh: “Toàn quân truy kích!”.

Hồ Thanh bất lực nhận lệnh.

Đến cả Thu Lão Hổ cũng vỗ vai anh ta, cười đểu nói: “Huynh đệ, chúng ta biết ngươi đa nghi, nhưng lần này đa nghi quá mức thì phải? Cái tên tướng quân ngốc nghếch trên văn kịch bị cái thành trống lừa chính là người như ngươi”.

Hồ Thanh lắc đầu: “Thắng quá dễ dàng, tôi luôn thấy bọn họ đang dụ chúng ta theo hướng này”.

Thu Lão Hổ chẳng thèm để ý: “Nghĩ thoáng một chút, đợi đánh lùi bọn Đông Hạ, chúng ta trở về thăng quan phát tài, nói không chừng Hoàng thượng thấy người tuấn tú, còn gả công chúa cho ngươi đấy”.

Công chúa Đại Tần chưa lấy chồng có tất cả ba người, một người ba tuổi, một người bảy tuổi, còn có một quả phụ ba mươi tám tuổi làm phò mã đang sống sờ sờ tức chết, không những người xấu hung hãn, còn nổi tiếng về lẳng lơ.

“Nói vớ vẩn!”. Hồ Thanh tức đến nỗi đấm cho ông ta một cú vào vai.

Thu Lão Hổ toàn thân đã luyện công phu, không ngứa không đau.

Hồ Thanh giống như đang đánh vào hòn đá vậy, đau đến nỗi kêu la oai oái, anh ta nghĩ nghĩ, nhìn ông ta đầy ẩn ý, rồi đi mất.

Thu Lão Hổ hơi rùng mình.

Mệnh lệnh của chủ soái không thể chống lại.

Đại quân tiến vào núi Lạc Phượng. Con đường trong rừng chỉ cần một ngọn đuốc, đốt lên những cây khô đã dùng dầu tưới qua được ẩn giấu trong rừng, dựa vào thế gió, châm một cái, lửa liền cuốn hết sườn núi. Sát Nhĩ Thác Thứ tướng quân thống lĩnh đại quân Đông Hạ đứng trên đỉnh Lạc Phượng, tên đã lên cung sẵn, dùng hàng nghìn hàng vạn mũi tên lửa, điên cuồng phóng xuống, rơi xuống đất lại bùng lên mồi lửa.

“Rút! Mau chóng rút lui!”. Ngọn lửa dữ dội lao tới, Liễu tướng quân kinh ngạc thấy không ổn, bèn hét to ra lệnh rút.

Phía sau, lửa lớn liếm tới, chỉ có một con đường duy nhất không bị lửa bao vây, thì tiểu tướng Đông Hạ Đồ Ba đã dẫn đội quân tinh nhuệ của Đông Hạ, một ngựa đứng trước, từ chỗ nấp hung dữ lao ra, chia tách đội ngũ đại quân thành hai ngả, chặn đứt lệnh truyền. Nghe thấy tiếng kêu gào của binh sĩ Đại Tần phía trước, nhìn thấy tướng sĩ Đại Tần rất nhiều người không nghe được mệnh lệnh của chủ tướng. Quân Đại Tần trở nên hỗn loạn.

Trong núi Lạc Phượng, ánh lửa ngút trời, ngoài núi Lạc Phượng, tiếng giết động trời, hầu như hai phần ba đội quân bị trúng bẫy.

Loading...

Hoàng tử Y Nặc mặc áo giáp vàng, cưỡi tuấn mã màu đen, thống soái phần lớn đội ngũ, trên vách núi xa xa, bắn ra càng nhiều mũi tên lửa.

Thập diện sở ca.

Hối hận không kịp nữa.

Quân Đại Tần thiên về bày binh bố trận, người Đông Hạ tinh nhuệ về cung tên, hai quân không giao đấu, chỉ có những mũi tên không ngừng trong không trung, khả năng sát thương rất cao. Từng cái xác đổ xuống, lại thêm một tầng xác khác, sau khi bị lửa thiêu bốc lên những mùi hôi khủng khiếp. Những cái cây bị phá hủy không chịu được lửa, dần dần đổ xuống, đè lên những cơ thể người đang vùng vẫy, đội quân tiên phong dần dần chết hết.

Muốn lùi nhưng lại bắt phải tiến.

Hai con mắt như sói ma của Hoàng tử Y Nặc cứ nhìn chằm chằm vào doanh trận đội quân, là cờ chủ soái, sau đó đưa tay chỉ chỉ.

Một loạt tên lại bắn xuống.

“Hối hận đã quá muộn!”. Liễu tướng quân cầm kiếm dài, nước mắt ngang dọc.

Thu Lão Hổ thủ bên cạnh ông ta, rút ra cây rìu, đôi mắt trợn lên đỏ ngầu: “Tướng quân! Mau rút! Tôi ngăn bọn chúng!”.

Ba lần bốn lượt phạm sai lầm, tội chết khó thoát, Liễu tướng quân rút ra cây đao dài, dặn dò Thu Lão Hổ bên cạnh: “Bọn man di Đông Hạ chủ yếu nhằm vào ta, ngươi dẫn quân lui đi, cố gắng bảo toàn thực lực đại quân, chạy được người nào hay người đấy”. Sau đó ông ta nhìn biển lửa dữ dội và những mũi tên rơi như mưa, nghiến răng nói: “Ta có lỗi với Hồ quân sư. Nếu ngươi thoát được, hãy nói với Diệp Chiêu, bảo nó giúp ta chăm sóc người nhà”.

Thu Lão Hổ ngậm nước mắt nhận lệnh, dẫn đội quân tinh vệ phá vòng vây, chạy được hai bước, lại quay đầu lại, sững sờ hỏi: “Chạy…chạy theo hướng nào?”.

Hồ Thanh ngẩng đầu, nhìn nhìn trời, lắc lắc đầu.

Bốn phương tám hướng đều là biển lửa mưa tên, con đường thoát duy nhất lại bị chặn đứt.

Mười vạn đại quân bị bao vây chết trận, phần lớn chết trong biển lửa, thi thể khó phân biệt.

Hoàng tướng quân chết trận, Thu tướng quân chết trận, Địch phó tướng chết trận, Tào tham tướng chết trận, Hồ tham tướng chết trận…

Liễu tướng quân chiến đấu đến phút cuối, bị trúng tám mũi tên, đứng yên không ngã.

Ông ta cứ đứng thế mà đi.

Võ tướng chết trận.

Dùng máu tươi để bảo vệ danh tiếng cuối cùng.

Mạch phó tướng vận chuyển lương thảo khi lâm nguy tổ chức xuất sắc, dẫn quân Đại Tần còn lại lùi về năm trăm mét, chịu khổ ở ải Cư Bình.

Tướng sĩ đầu óc bị cái thắng lợi làm cho ngây ngất bỗng nhiên bình tĩnh lại, sau khi chính thức thấy được sự giảo hoạt và tàn nhẫn của bọn man di Đông Hạ, sự đau xót vô bờ bến thay cho ý chí chiến thắng, kỷ luật quân đội tuy vẫn còn, nhưng cũng không ngăn cản nổi sự bi quan của mọi người. Nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ con, nhớ…

“Khi Diệp tướng quân còn ở trong quân, chúng ta chưa từng thua”.

“Khi Diệp tướng quân còn ở trong quân, cô ấy nhất định sẽ phát hiện ra bẫy”.

“Khi Diệp tướng quân còn ở trong quân, bọn man di Đông Hạ không phải đối thủ!”.

“Khi Diệp tướng quân còn ở trong quân…”.

Không biết ai phát ra tiếng than thở đầu tiên, dần dần lan ra toàn quân.



Trước Sau
Loading...