Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới-Chương 91


Trước Sau

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới


Tác giả: Quất Hoa Tán Lý


Chương 91: Người Nhà Liễu Gia Tới

Năm đó, Hoàng Thái hậu nắm trong tay hậu cung, vì thể diện hiền lương thục đức, nên nói ra bên ngoài là Du Quý Phi tự nguyện chôn sống, còn việc dùng thuốc độc “khản cơ”, đến cả con trai ruột của mình cũng không cho biết. Hoàng thượng xử lý Tôn tướng quân cũng là thi hành pháp luật chính đáng, đồng thời cũng không để tâm lắm. Công chúa Trường Lạc đi lại lung tung giữa trời tuyết, lo lắng quá độ mà chết, tuy ông ta than thở vài câu, nhưng không cho rằng đấy là lỗi của mình. Càng huống hồ, ông ta và em trai từ nhỏ đã chịu sự lạnh lùng của cha, đối với Kỳ Vương và công chúa Trường Lạc được cha yêu thương, thì không có chút cảm tình nào, có điều là tấm lòng bao dung, giữ gìn danh tiếng là thánh quân, cố gắng lấy chính nghĩa để đối xử với người mình oán trách cho qua chuyện.

Sự việc trước đây được lôi ra, ẩn tình không biết đã được hé lộ.

Ông ta cảm thấy không ổn, lập tức sai Khiển ngự sử và ám thám, về Giang Bắc điều tra triệt để việc này, truyền Kỳ Vương vào cung gặp Hoàng thượng.

Những việc động trời đều là những việc của con chồn lông vàng.

Hạ Ngọc Cẩn báo tin xong, liền trốn hết trách nhiệm, không tham dự vào việc của người khác nữa. Cậu ta chỉ lo lắng Diệp Chiêu đối với Liễu cô nương tình sâu nghĩa nặng, không yên tâm về chiến tuyến phương Bắc, sẽ hành động một cách thiếu suy nghĩ, bèn trở về Nam Bình Quận Vương phủ. Trong bụng đã chuẩn bị hàng ngàn hàng trăm câu nói hát, chuẩn bị an ủi tâm trạng phiền não của cô.

Nào ngờ, Diệp Chiêu đang bình tĩnh ngồi ở chòi câu cá.

Lá vàng rơi nhẹ, cá béo nhảy nhót, móc câu được tung ra xa, tạo nên những gợn sóng trên mặt hồ.

Mây trôi gió nhẹ, hình như chẳng có chuyện gì lớn lao xảy ra cả.

Khiến cho sự lo lắng của Hạ Ngọc Cẩn giống như một tên ngốc không phải việc của mình mà cứ lo lắng vớ vẩn vậy. Cậu ta vòng hai vòng quanh Diệp Chiêu, thấy đối phương không thèm để ý đến mình, cuối cùng ung dung ngồi xuống bên cạnh, biết rồi mà vẫn còn hỏi: “Đang làm gì đấy?”.

Diệp Chiêu đáp: “Tĩnh tâm”.

“Ờ”. Hạ Ngọc Cẩn ngồi bên cạnh vặt lá cỏ, thấy đối phương không có phản ứng, liền chủ động hỏi tiếp: “Nàng không sốt ruột à?”.

Đôi mắt của Diệp Chiêu nhìn xuống mặt hồ như chim ưng vậy: “Sốt ruột cũng chả có tác dụng gì”.

Hạ Ngọc Cẩn nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không hiểu.

Diệp Chiêu quay đầu nhìn cậu ta, thần sắc ôn hòa đi rất nhiều, giải thích: “Sự việc đến bây giờ kéo dài quá lâu rồi, thời cơ cứu giúp tốt nhất cũng đã qua rồi. Căn cứ vào tin tức mà tên câm đưa tới, em họ đã rơi vào tay địch, kẻ địch lại không biết thân phận của cô ấy, nếu cô ấy nghĩ không thông…thì đã nghĩ không thông rồi. Nếu cô ấy nghĩ thông, sẽ phục tùng theo ý, dựa vào sắc đẹp và sự khéo léo của cô ấy, chắc sẽ không dễ xảy ra chuyện, bây giờ chưa có động tĩnh gì, chắc là đang ở bên Đông Hạ Vương, đợi thời cơ mà hành động”.

Hạ Ngọc Cẩn như có suy nghĩ gì, lại hỏi: “Nàng không lo lắng?”.

Diệp Chiêu do dự một lúc, chậm rãi hỏi lại: “Lo lắng thì có ích gì chứ? Sự việc đã đến nước này, chẳng lẽ thiếp lại lao vào Đông Hạ Vương cung cứu người sao? Hay là thống lĩnh quân đội đến đánh Đông Hạ? Bây giờ thiếp đã bị cách chức, việc không tiện rời kinh tạm thời để đấy, địch tối ta sáng, tình hình chưa rõ ràng thì tạm thời cũng khó nói. Nếu như đánh rắn động cỏ, để Đông Hạ Vương phát hiện ra thân phận của Liễu Tích Âm, hoặc là sẽ bị bắt làm con tin, hoặc là ra tay lấy mạng, làm thế nào mới tốt đây?”.

Hạ Ngọc Cẩn nhấn mạnh: “Nàng thực sự không làm gì cả?”.

Diệp Chiêu quay đầu đi, nhìn vào chiếc cần câu: “Diệp Chiêu thiếp không bao giờ đánh trận mà không chuẩn bị”.

Hạ Ngọc Cẩn còn muốn truy hỏi chuẩn bị thế nào, bỗng nhiên lời nói dừng lại ở đầu môi, lại nuốt vào.

Diệp Chiêu cũng im lặng không nói gì.

Diệp Chiêu nhiều năm trấn thủ Mạc Bắc, lấy tâm đối đãi, Diệp Chiêu bao năm chinh chiến, người đi theo rất nhiều, cho dù tuyệt đại bộ phận quân quyền đã giao đi, trước khi thế cục chưa rõ ràng, sao lại không giữ lại chút thế lực cá nhân để đề phòng bất trắc chứ? Bây giờ cô đã lén sai người tâm phúc đi Đông Hạ âm thầm điều tra, đợi tin tức xác nhận, sau khi bố trí thỏa đáng, lại xuất kích cứu người.

Những việc này không thể nói rõ với Hạ Ngọc Cẩn được.

Không liên quan đến việc tin tưởng hay không, mà Hạ Ngọc Cẩn là con cháu của Hạ gia, cậu ta có nghĩa vụ tuyệt đối bảo vệ giang sơn Đại Tần, toàn tâm trung thành với Hoàng đế. Nếu biết thông tin mà không báo, thì sẽ là bất trung với Hoàng thượng, nếu biết tin mà báo lên, thì lại bất nghĩa với vợ, bị đứng giữa hai bên thật khó xử.

Bản thân Hạ Ngọc Cẩn cũng hiểu rõ, có những thứ cứ nên giả vờ không biết thì hơn.

Hai vợ chồng im lặng câu cá, ai cũng có suy nghĩ của mình.

Lần này câu cá, liền câu đến tận chiều tối. Hoàng hôn rực rỡ đang lóe lên từng chùm tia sáng đầy màu sắc trong không trung, từng làn sóng nước chiếu lên ảo ảnh thật diễm lệ. Dây câu động nhẹ, cần câu được nhấc nhẹ lên, con cá thứ tám béo núc cắn câu. Diệp Chiêu nhìn con cá tham ăn ngốc nghếch hồi lâu, gỡ ra khỏi lưỡi câu, ném trả lại xuống nước, lẩm bẩm: “Cứ nuôi đã, rồi từ từ ăn”.

Hạ Ngọc Cẩn đang ngủ gật liền tỉnh dậy, dụi dụi mắt, đứng dậy, ngáp một cái rõ dài, rồi xoa bụng nói: “Đói rồi”.

Mấy đứa a hoàn bụng đói réo ầm ĩ vô cùng sung sướng, vội vàng vây xung quanh, tranh nhau đòi dọn cơm.

Bỗng nhiên, Thu Hoa vội vàng từ cửa Hoa viên chạy tới, nói to lên: “Tướng quân, không hay rồi!”.

Diệp Chiêu quay người lại nhảy lên, cau mày: “Học lâu như thế rồi mà vẫn không xong quy tắc, còn có việc nào không hay hơn nữa đáng để mà hò hét tướng lên thế không hả?”.

Hạ Ngọc Cẩn phụ thêm: “Đúng thế đúng thế!”

Thu Hoa lắp ba lắp bắp nói: “Là…là Cữu lão gia tới…”.

“Cữu lão gia?”. Diệp Chiêu kinh ngạc: “Cữu lão gia nào?”.

Thu Hoa giậm chân nói: “Còn có Cữu lão gia nào nữa? Tất nhiên là Liễu đại tướng quân, đại Cữu lão gia!”.

Diệp Chiêu nghẹn một lúc, khuôn mặt bối rối trong chốc lát.

Hạ Ngọc Cẩn ghé vào tai nói: “Chắc không phải là Liễu cô nương mất tích, tới hỏi tội chứ hả?”.

Diệp Chiêu nhớ lại tai họa mà em họ gặp phải và bản tính nóng nảy của cữu cữu, trong lòng hốt hoảng, nhưng bình tĩnh lại rất nhanh, chỉnh sửa quần áo, bước vội về phía phòng khách.

Hạ Ngọc Cẩn cũng tấp tểnh đi theo, không biết là thấy người khác gặp họa mà vui mừng hay là đầy sự thông cảm nói: “Có muốn chuẩn bị thuốc dưỡng thương cho cô không?”.

Diệp Chiêu trợn mắt nhìn cậu ta, nhưng cũng không nói gì.

Liễu tướng quân đang ngồi trong phòng khách, dưới sự hầu hạ của Thu Thủy, đang hào hứng thưởng thức những bức thư họa của các danh gia trên tường: “Bức Thảo trùng nhi này vẽ thật giống, nhưng cái bức sơn thủy kia lại giống một bãi mực, không biết của cái tên khốn nào?! Để ông đây lấy nghiên mực đổ xuống vài cái, cũng có thể vẽ ra! Ngươi nói xem có đúng không?”.

Thu Thủy cũng đồng tình: “Tướng quân cũng nói thế ạ, nhưng Quận Vương gia không chịu”.

Liễu tướng quân lắc đầu quầy quậy: “Mắt mũi kiểu gì vậy? Cái thứ này không ăn được không uống được, chùi đít còn chê hơi cứng”.

Không phải là người một nhà thì không vào chung một cửa, Hạ Ngọc Cẩn buồn rẫu nghĩ.

Diệp Chiêu ho mạnh một tiếng.

Liễu tướng quân thấy Diệp Chiêu, mày giãn mắt cười, bước lên đón nói: “Cháu ngoan…”

Hạ Ngọc Cẩn cũng ho mạnh một tiếng.

“Cháu gái ngoan”. Liễu tướng quân liền thay đổi cách gọi, trước tiên nhìn cháu rể xinh đẹp như hoa, rồi lại nhìn cháu gái mình đẹp trai tuấn tú, mọi cảm xúc dâng lên trong lòng, không có cách nào giải tỏa. Ông ta so so cái đầu của Diệp Chiêu với mình cũng bằng bằng nhau, than thở: “Năm đó lúc nhìn thấy cháu, mới tám tuổi, còn chưa cao bằng ngực ta, còn nghịch hơn cả đứa con hoang, khiến cho Diệp thân gia cầm gậy đuổi theo khắp nhà, làm gì có chút nào dáng vẻ của con gái chứ? Sau này nghe nói con thành công lớn, trong lòng cữu cữu cũng được an ủi, có ai ngờ, ý…Sao lại thiếu mất cái chim chứ?”. Ông ta đau khổ cực khổ, ngước mắt thấy sắc mặt của Hạ Ngọc Cẩn rất tồi tệ, vội vàng chuyển giọng, tán dương: “Đây là cháu rể của ta hả? Tướng mạo thật tuấn tú, đáng yêu và dịu dàng, thật khác người thường, còn mạnh mẽ hơn những tên thô lỗ ở Mạc Bắc nhiều. Cũng khá khen là cậu ta có thể chịu được tính cách tồi tệ của cháu, thật là không dễ dàng”.

Hạ Ngọc Cẩn khó khăn cười nói: “Đúng vậy ạ, thật không dễ”.

Liễu tướng quân thấy đối phương không vui, tiếp tục cười ha hả: “Ta đem cho hai ngươi ít quà”. Tùy tùng liền đem quà lên, Diệp Chiêu nhận lấy nhìn một cái, ngoài thanh đao Bá Miêu Tây cho mình ra, còn lại là da giữ ấm hảo hạng trong rừng sâu Ha Thiếp Thiếp gần với ải Gia Hưng, hai củ nhân sâm trăm năm tuổi, một hộp trân châu, có thể thấy cữu mẫu biết chồng cô cơ thể yếu đuối sợ lạnh, nên đã rất tận tâm.

Diệp Chiêu sai người nhận lấy quà, đích thân dâng trà lên.

Liễu tướng quân uống trà, càng lấy làm cảm khái, cố gắng tìm từ ngữ để khen ngợi: “Thật không ngờ, cháu trai…cháu gái sau khi thành thân, càng có…”. Ông ta nhìn một lúc, thực sự không tìm ra từ nào để hình dung, không có cách nào khác đành lắc đầu an ủi: “Cháu nên học theo cữu mẫu, sau này đừng mặc quần áo con trai nữa. Mặt đen thì thoa thêm ít phấn, dáng vẻ kém thì may quần áo đẹp lên một chút, thêu thêm vài bông hoa, mặc thêm váy bằng cái sợi gì đấy, cài thêm vài chiếc trâm vàng. Tốt xấu gì thì cũng không nên để mất mặt tướng quân, thật mất thể diện quá”. Ông ta vỗ vỗ vào vai Hạ Ngọc Cẩn, cố gắng tỏ ra dáng vẻ rất có nghĩa khí của một người đàn ông, mắng Diệp Chiêu: “Một người chồng tốt thế này, phải trân trọng chứ”.

Hạ Ngọc Cẩn bị bàn tay to như cái quạt đó vỗ lên vai, tí nữa thì ngã lăn ra. Cậu ta nhìn khuôn mặt trung hậu thật thà đó, lại nhớ đến bức thư riêng kêu gọi vợ cậu ta khi chia tay phải đánh cho cậu ta một trận, liền cười cười trên mặt nhưng bên trong thì không cười được, âm thầm chửi rủa.

Loading...

Diệp Chiêu vâng dạ ngoan ngoãn, rồi cẩn thận hỏi: “Cữu phụ đến đây vì việc của cữu biểu muội ạ?”.

Liễu tướng quân nghe thấy liền vui mừng hỏi: “Chắc là cháu đã tìm được mối cho nó rồi hả? Đối phương là nhà thế nào? Khi nào thì thành thân đấy?”.

Diệp Chiêu và Hạ Ngọc Cẩn đều sững người lại, hai người nhìn nhau, đồng thanh hỏi: “Người tại sao lại về kinh ạ?”.

Liễu tướng quân mặt mày rạng rỡ: “Tất nhiên là phụng chỉ về kinh”. Ông ta nhìn Diệp Chiêu, thấy hơi đắc ý quá, ngại ngần xoa xoa bàn tay nói: “Cháu gái à, cháu rốt cuộc vẫn là một người con gái. Hoàng thượng cách chức của cháu cũng khổ tâm lắm. Vì thế người cố tình điều động ta về, tiếp nhận công việc của cháu ở doanh trại Thượng Kinh. Đều là người một nhà, lọt sàng xuống nia mà. Cữu mẫu của cháu cũng đang đóng gói hành lý, bán nhà cửa đất đai, vài ngày nữa cũng sẽ tới, mọi người sống cùng nhau rất tốt mà”.

Diệp Chiêu càng bối rối hơn: “Đây là phụng mệnh gì? Sao cháu không biết?”.

Liễu tướng quân trấn thủ ải Gia Hưng bao năm như thế, uống nhiều đất cát sa mạc, luôn lo lắng cẩn thận canh giữ vùng biên giới giữa Đại Tần và Đông Hạ, bây giờ tuổi đã cao, vác đại đao lưng đã hơi đau, từ lâu đã muốn điều về kinh thành. Càng huống hồ thiên hạ binh mã đại tướng quân là chức vị cao nhất vinh quang nhất, đã bị cháu gái nhà mình chiếm mất, tuy có thể lý giải, nhưng cũng là võ tướng, trong lòng từ trước đến giờ luôn có chút gì đó khó nói. Vì thế khi nhận được nhiệm vụ do người trong cung truyền tới, vui mừng đến nỗi đến cả thần sắc uy nghiêm cũng không giữ được, cười ha ha uống rượu tạm biệt với mọi người, vội vội vàng vàng về kinh.

Ông ta tự biết chiến công không bằng Diệp Chiêu, thấy cháu gái có phần ngại ngần, bèn chuyển chủ đề nói: “Cửu cô nương đâu?”.

Diệp Chiêu từ sự kinh ngạc rồi định thần lại, tự biết không thể thoát khỏi tội, len lén nhìn Hạ Ngọc Cẩn, Hạ Ngọc Cẩn nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, có ý như: “Một người làm một người chịu trách nhiệm”. Diệp Chiêu hết cách, miễn cưỡng gồng mình, kể hết tai họa và hoàn cảnh bây giờ mà Liễu Tích Âm gặp phải, chỉ giấu chuyện em gái dụ dỗ Hạ Ngọc Cẩn muốn làm thiếp.

Liễu tướng quân nghe thấy sững người lại.

Diệp Chiêu cúi đầu, không dám nói nhiều.

Hạ Ngọc Cẩn nhìn nhìn bên trái, rồi lại nhìn nhìn bên phải, sờ sờ cằm, định hòa giải: “Sự việc đã xảy ra rồi, tức giận cũng không…”.

Lời chưa nói hết, Liễu tướng quân đấm mạnh vào mặt Diệp Chiêu, chửi mắng: “Đồ mất dạy đáng chết! Thật khốn kiếp! Cửu cô nương bị mù mắt mới phải lòng ngươi!”

Diệp Chiêu ngẩng đầu, đón nhận cú đấm đó, mặt đỏ ửng cả một vùng. Đang định mở miệng xin cữu cữu bớt giận, nhưng thấy cữu cữu đã vô cùng tức giận, thu nắm đấm lại thuận thế rút thanh đao ở bên hông ra, hung dữ chém tới, đuổi bọn a hoàn chạy toán loạn.

“Này…”. Hạ Ngọc Cẩn đứng ở bên cạnh, vội vàng tránh gió đao, rụt cổ lại, lùi hai bước về phía sau My Nương, nhưng cảm thấy không ổn, bèn giơ bộ xương đang run lẩy bẩy ra hứng đằng trước, sau đó ưỡn ngực, hắng giọng nói: “Có gì từ từ nói, vợ à, cẩn thận Tố quan hà đỉnh trong bồn hoa nhé, đừng để cữu cữu của nàng chém vào, đánh nhau thì ra hoa viên nhé…”.

Liễu tướng quân tức đến nỗi mắt đỏ ngầu lên, dũng mãnh vô song, đại đao trong tay múa như vạn hổ thị uy, với thế chém bia nứt đá. Diệp Chiêu nhanh nhẹn, vận luôn khinh công, như con khỉ bay lên nhảy xuống, dụ ông ta ra chỗ hoa viên ngược hướng với chiếc Tố quan hà đỉnh. Hai người, người này chạy người kia đuổi, những nơi đi qua, hoa rơi liễu rụng vô số, bọn a hoàn nô tài thò đầu ra xem, có người học võ hai tháng rồi không tồi, còn có thể bình phẩm một trận. Hạ Ngọc Cẩn đuổi theo đến hành lang rồi đứng nhìn.

Huyên Nhi thấy nguy hiểm đã qua, cũng theo ra yếu ớt hỏi: “Liễu tướng quân e là quên mất phu nhân là phụ nữ nhỉ? Sao lại đánh vào mặt chứ?”.

My Nương cũng tiến tới, hoảng loạn hỏi: “Quận Vương gia, làm thế nào bây giờ?”.

“Làm thế nào?”. Hạ Ngọc Cẩn đờ đẫn đứng nhìn rất lâu cữu cữu múa đao, vợ thì chạy lung tung, chần chừ nói: “Dặn dò nhà bếp nấu cơm muộn một tí, trước tiên lấy cho ta một cái ghế tới, rồi bưng hai bát điểm tâm và hạt hướng dương để nhét vào bụng đã…”.

Đợi sau khi Hạ Ngọc Cẩn và bọn thị thiếp tiêu hóa xong hai bát điểm tâm, Liễu tướng quân rốt cuộc tuổi già, cầm chiếc đại đao nặng trình trịch, múa lâu nên có phần run tay, lại thấy Diệp Chiêu không dám đáp trả, cứ một mực xin lỗi, cũng biết Tích Âm xảy ra chuyện trách nhiệm chính không phải ở cô, cuối cùng cũng thở hổn hển dừng tay lại, gọi cái tên vẫn còn đang ngồi trên cây cầu xin xuống, hỏi cô ta phải giải quyết thế nào. Diệp Chiêu ghé sát vào tai nói vài câu, Liễu tướng quân nghĩ rất lâu, thấy chưa thỏa mãn lắm, liền gọi thị vệ thân thiết lại, muốn chuyển thư tới các tướng lĩnh có quan hệ rất tốt ở ải Gia Hưng, cầu xin sự giúp đỡ.

Hạ Ngọc Cẩn mở một bình rượu ngon, với ý định để hai người đó nhìn vào mình, cậu ta thấy Liễu tướng quân đã thu lại đại đao, bèn chậm rãi bước đến, kéo kéo tay áo Diệp Chiêu, lấy lòng nói với Cữu lão gia: “Sự việc đã như thế, có gấp gáp cũng không kịp, mọi người đều muốn cứu Liễu cô nương, không bằng cùng nhau ngồi xuống bàn bạc cẩn thận, tính kế lâu dài”.

Liễu tướng quân đối với đứa cháu gái không may mắn, sớm đã không có chỗ dựa, nhưng tài mạo song toàn, hiểu biết đạo lý này từ đáy lòng thương xót như con gái ruột. Nghĩ tới việc bây giờ không biết sống chết ra sao, gặp phải đại nạn, xót xa đến nỗi mắt đỏ lên, ông ta hận hận trừng mắt nhìn Diệp Chiêu “quên tình cũ lấy tình mới” một cái, lại nhớ ra cô ta là phụ nữ, lại đờ đẫn. Cả một bụng phẫn nộ không có chỗ nào trút ra, cuối cùng thở dài thườn thượt, giữ thể diện cho cháu rể, im lặng ngồi vào chỗ.

Khi ngồi vào chỗ xong, Diệp Chiêu lại trở về với chủ đề lúc nãy, cảm thấy không ổn, cẩn thận tỉ mỉ hỏi: “Đại cữu phụ, thật là Hoàng thượng triệu người về kinh sao?”. Liễu tướng quân uống vài ly rượu buồn, vừa nhớ cháu gái, vừa xua tay nói: “Trong cung sai người truyền chỉ, làm sao mà giả được chứ?”.

Hạ Ngọc Cẩn rất bối rối: “Có phải là do chúng ta quá lâu rồi không ra ngoài, nên không nghe nói?”.

Sắc mặt Diệp Chiêu ảm đảm bất định, cÔ Ânghĩ rất lâu, lắc đầu: “Tuy tôi đã từ bỏ việc quân ở kinh thành, nhưng trong quân đội kinh thành không phải không có huynh đệ của tôi. Hồ Thanh, Thu Lão Hổ, Hoàng phó tướng, Mã tham tướng bọn họ đều ở trong đó, đều là mối thân tình thắm thiết. Thánh thượng đã nói rõ do Điền tướng quân thay chức vụ của tôi, đó là một lão tướng quân chinh chiến nhiều năm, lại ở trong quân doanh kinh thành năm sáu năm, lý lịch đủ để người khác phục tùng, sau khi tiếp nhận làm việc cũng rất xuất sắc, chưa bao giờ phạm lỗi. Nếu là do đại Cữu phụ về thay chức vụ của Điền tướng quân, thực sự thì không có lý lắm. Cứ cho là thật sự có ý chỉ như thế, cách mấy tháng như thế, mấy người đó cũng phải báo cho tôi một tiếng chứ…”.

Liễu tướng quân tức giận: “Nói vớ vẩn gì đấy? Thiên tử mà các ngươi cũng nghi ngờ sao?”.

Hạ Ngọc Cẩn do dự hồi lâu, hỏi: “Xin hỏi người công công truyền chỉ hình dạng thế nào?”.

Liễu tướng quân nghĩ một lúc, vò đầu nói: “Công công không phải là đều không có râu, da trắng bệch, giọng the thé sao? Ta làm sao mà nhận ra được? Trọng tướng ở biên ải, chỉ nhận ra thánh chỉ, thánh chỉ cẩm lăng ngọc trục thất sắc, bên trên có ngự ấn màu đỏ to tướng, làm sao có thể giả được chứ? Ông ta còn sai một giám quân tới từ quân Gia Lăng, võ nghệ không tồi, tửu lượng còn tốt hơn, nói năng khiến người khác thích thú vô cùng. Lúc ta vào cung quá muộn rồi, nói Thánh thượng đi hầu hạ Thái hậu, việc không gấp gáp tạm thời không gặp đại thần, vì thế ta đến chỗ ngươi trước”.

Diệp Chiêu chỉ hỏi: “Có thể đưa thánh chỉ ra cho cháu xem một chút không ạ?”.

Liễu tướng quân thấy hai người thần sắc lo lắng, trong lòng bỗng nhiên có chút không yên, bèn lấy thánh chỉ được bọc cẩn thận ra, đưa cho cháu gái. Những nhà có tước vị, nhà nào mà không có lấy vài cái thánh chỉ chứ?

Hạ Ngọc Cẩn lấy ra thánh chỉ mà trước đây đã từng nhận, rồi đối chiếu cẩn thận với thánh chỉ mà Liễu tướng quân nhận được.

Thánh chỉ Đại Tần chọn dùng loại cẩm lăng được làm từ lụa tự nhiên hảo hạng, dùng màu nhuộm đặc biệt và công nghệ đặc biệt, màu sắc càng phong phú, thì đẳng cấp của thánh chỉ càng cao. Ngoài tương vân thụy hạc ra, hai đầu còn có rồng bạc bay lượn, ẩn vào trong đường vân cẩm lăng, đề phòng làm giả, tuyệt đối không truyền ra ngoài, chế tác vô cùng tinh xảo. Mỗi một tờ thánh chỉ chế tác xong đều cất vào kho kín, canh phòng nghiêm ngặt, vì thế từ khi dựng nước đến nay, có giả truyền thánh chỉ, làm giả thủ dụ, nhưng không có làm giả thánh chỉ.

Diệp Chiêu tay cầm hai cái thánh chỉ giống hệt nhau, nhìn đi nhìn lại, nhìn đến nỗi mắt hoa lên, thực sự nhìn không ra sự khác nhau, hướng về phía Hạ Ngọc Cẩn lắc lắc đầu.

Liễu tướng quân ưỡn ngực nói: “Ta đã nói là không thể giả được mà, các ngươi mắc bệnh nghi ngờ rồi đấy! Cẩn thận để Hoàng thượng biết, lại trách tội các ngươi.”

Hạ Ngọc Cẩn tiện tay cầm lấy thánh chỉ trong tay vợ, dưới ánh đèn lật đi lật lại xem cẩn thận.

“Thật vớ vẩn”. Liễu tướng quân tiếp tục uống rượu sầu, nhớ tới cô cháu gái yêu quý.

Chắc phải mất nửa canh giờ.

Đến Diệp Chiêu cũng bắt đầu bỏ ý nghĩ nghi ngờ, nghĩ là tâm huyết của Hoàng thượng đến truyền chỉ, nghĩ muốn âm thầm thay đổi thế lực.

Sắc mặt Hạ Ngọc Cẩn bỗng nhiên thay đổi.

Cậu ta vội vàng để thánh chỉ của Liễu tướng quân ra trước mặt mọi người, chỉ vào đường vảy của con rồng bạc bên trái: “Nhìn chỗ này đi”.

Diệp Chiêu và Liễu tướng quân cùng túm gần vào xem.

Hạ Ngọc Cẩn hỏi: “Nhìn thấy không?”.

Diệp Chiêu lắc lắc đầu, Liễu tướng quân lắc lắc đầu.

Hạ Ngọc Cẩn vội vàng đổi đầu thánh chỉ, tiếp tục chỉ vào chỗ có vảy nhỏ nói: “Nhìn đi!”.

Cái có cái không vài đường kẻ ẩn, ngang dọc giao nhau, tạo thành một chữ “Lý” hầu như không thể nhìn ra.

Sắc mặt Diệp Chiêu bỗng thay đổi.

Liễu tướng quân tuy không hiểu gì, cũng thấy không hay lắm: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì hả?”.

Hạ Ngọc Cẩn thu lại khuôn mặt cười cợt: “Thánh chỉ giả”.

Diệp Chiêu giải thích, dứt khoát nói: “Điệu hổ ly sơn, ải Gia Hưng lành ít dữ nhiều…”.

Liễu tướng quân sững người: “Không thể nào, chỉ với mấy đường chỉ làm sai, chắc là người thợ sơ suất…”.

Bên ngoài có tiếng ồn ào, thái giám trong cung vội vàng tìm tới người muốn truyền lời, xông thẳng vào phòng trong, mặt xám xịt nói với Liễu tướng quân: “Thánh thượng truyền Liễu tướng quân nhanh chóng vào gặp”.


Trước Sau
Loading...