Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới-Chương 77


Trước Sau

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới


Tác giả: Quất Hoa Tán Lý


Chương 77: Về Nhà Ăn Cơm

Hải chủ sự sớm đã sắp xếp xong nhân chứng.

Trần A Cẩu và Kiều Hạnh được đưa lên công đường. Kiều Hạnh nhìn thấy cha con Chương gia đang quỳ trên công đường, chỉ hận một điều không thể lao lên dóc xương lột da, uống máu ăn thịt chúng. CÔ Ânói với giọng khóc lóc, không để ý đến người khác cứ đều đều như rổ trúc đổ hạt đậu vậy, kể lại rõ ràng về việc con đê. Đến cả tên chuyên ăn trộm như Trần A Cẩu, nghe thấy thế chỉ muốn đạp cho tên hôn quan vài cái.

“Vu cáo”, mặt Chương huyện lệnh khổ sở, uất ức nói: “Hạ quan làm quan bao năm ở Tụ Thuỷ này, thanh chính liêm minh, cản trở tài lộ của không ít người. Sự việc mà cô nương Kiều Hạnh gặp phải thực sự rất đáng thương, nói lời phải có lý có cứ, không phải cứ nghe nói bừa. Tên Lý nha dịch đó không phải là người tốt! Hắn ta hoành hành bá đạo, coi trăm họ trong huyện như cỏ rác. Hạ quan muốn bãi miễn hắn ta, hắn ta vì chút tức giận, đi khắp nơi tung tin đồn nhảm, huỷ hoại danh tiếng của hạ quan. May mà ông trời có mắt, khiến hắn ta lần trước uống say rơi xuống nước bị chết đuối, chết rồi mà còn để lại lời ác độc, lừa dối cô nương Kiều Hạnh. Mong Diệp đại tướng quân minh xét ạ!”.

“Ông nói láo! Nói láo!”. Kiều Hạnh bị lời sỉ nhục của ông ta làm cho tức đến nỗi toàn thân run bắn lên: “Chị Đào Hồng cũng bị ngươi hại chết!”.

Chương huyện lệnh “bối rối” hỏi: “Ai là Đào Hồng? Ta… ta không quen cô nương nào mang tên Đào Hồng cả”.

Kiều Hạnh tức giận nói: “Ngươi là khách thường lui tới lầu xanh, sao lại không quen Đào Hồng? Chị ấy còn từng hầu rượu ngươi! Mọi người trong viện đều nhìn thấy”.

“Hoá ra cô nương đó tên là Đào Hồng”. Chương huyện lệnh “tỉnh ngộ”, ngại ngùng nói: “Hạ quan có tật xấu là hơi háo sắc, không kiềm chế được cái chân của mình đi đến những chỗ đó. Vợ vì thế thường ghen tuông với thần. Hạ quan biết sai, hạ quan nhận tội, mong tướng quân giáng tội, sau này nhất định không dám nữa”.

Nước mắt của Kiều Hạnh trào ra, trực tiếp đứng trên công đường chửi lớn: “Súc sinh vô sỉ! Ngươi sẽ không được chết yên ổn đâu!”.

Mỹ nhân chỉ cần không phải chửi mình, thì cái gì nghe cũng thấy hay hết.

Diệp Chiêu một tay đang nghịch chiếc búa công đường, thấy nhẹ hơn so với chiếc Kinh hổ đảm thường ngày dùng, nên thấy không quen lắm.

Bồ sư gia len lén đi đến bên cạnh cô, quan sát thần sắc, hạ thấp giọng xuống, cẩn thận hỏi: “Tướng quân đại nhân, cô ta gào thét trên công đường, có phải tát vào miệng không ạ?”.

“Tát cái gì?”. Diệp Chiêu tỉnh lại khi thần trí đang lơ đãng, thấy Kiều Hạnh tuổi còn nhỏ, khóc lóc thảm thiết, trong lòng nảy sinh thương xót, đại lượng nói: “Cô gái nhỏ quỳ lâu như thế, e là chân cũng tê rồi, tìm cái ghế cho cô ấy ngồi lên rồi hãy nói”. Sau đó nhìn xuống hai cha con Chương huyện lệnh đang quỳ ở dưới. Chương Nam Hoa mắt nhìn mũi mũi nhìn ngực, không nói lời nào. Chương Hữu Đức cả mặt đầy sự thật thà, giống như một con bò già chịu uất ức vậy, khoé mắt còn có nước mắt rưng rưng, muốn đáng thương thế nào thì đáng thương như thế.

Đợi sau khi Kiều Hạnh được dìu sang bên cạnh, cô lại hỏi Bồ sư gia: “Chương cẩu quan thực sự không có việc tham ô vi phạm vương pháp sao?”.

Bố sư gia tuy sợ tướng quân, nhưng cùng với Chương huyện lệnh tham ô không ít việc, ông ta chết thì mình cũng bị liên luỵ, nếu như khai ra, e là Chương huyện lệnh cũng khai mình ra, đến lúc đó càng không thể nịnh nọt được, đành phải miễn cưỡng trả lời, cúi đầu cong lưng nói: “Tại hạ làm việc theo lệnh của Chương huyện lệnh, đối với hành động của ông ta không dám hỏi dò rõ ràng như thế ạ”. Ông ta thấy Diệp Chiêu nhướng mày lên, liền vội vàng bổ sung: “Các tri huyện trước đây đều thu tiền để lấy chênh lệch, Chương tri huyện cũng không ngoại lệ… việc này… việc này cũng là tội ạ”.

Biến nặng thành nhẹ, pháp luật không phạt tất cả mọi người, việc tham Ô Ânhận hối lộ mà tình tiết không quá nghiêm trọng nhiều lắm là bị giáng chức bãi quan, không đủ cấu thành tội lớn.

Chương huyện lệnh nghe thấy Bồ sư gia nói thế liền thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Chiêu hỏi: “Biệt viện và ly trà Nhữ Diêu của ngươi là thế nào?”.

Chương huyện lệnh nói: “Mấy năm trước, có một thương nhân buôn muối lớn chuyển nhà đi nơi khác, trước khi đi cho thần mượn ngôi nhà này, hàng năm đều thu năm sáu mươi lạng bạc tiền thuê nhà. Hơn nữa tri huyện bốn năm đổi một lần, thần sớm muộn gì cũng phải đi, sao lại bỏ ra một số tiền lớn để mua viện làm gì chứ? Còn về chiếc chén… chiếc chén… thần cũng không biết nguồn gốc từ đâu, Hoa nhi mấy năm trước tiện mua về ở cửa hiệu trên phố, chỉ mất có năm mươi đồng”.

Chương Nam Hoa hiểu ý, nói tiếp sau: “Tướng quân là người kinh thành phẩm vị cao nhã, không thể có cùng một cách nhìn với tại hạ ở nơi thôn dã quê mùa này. Là tại hạ thấy nó đẹp đẽ đơn sơ, giá tiền lại rẻ nên mới mua, làm gì hiểu Nhữ Diêu Tống Diêu là gì chứ? Nếu là hàng thật, tự nhiên lại được một món lớn. Thật là niềm vui không ngờ ạ”.

Diệp Chiêu thẳng thắn: “Ta không đánh giá, cũng không hiểu Nhữ Diêu Tống Diêu gì cả”.

Công đường thẩm tra thực sự chán ngán, cô không đủ kiên nhẫn đáp lời với hai người này, ra ý để Trần A Cẩu xắn tay áo lao lên mà cắn, còn mình tiếp tục thần trí trên mây.

Trần A Cẩu hạ quyết tâm, bất luận thế nào cũng phải ôm chặt lấy chân tướng quân, liền nhanh mồm liến thoắng nói: “Là Chương Nam Hoa, Chương công tử nửa đêm lôi tôi từ đại lao ra, đưa cho ba trăm lượng bạc khố, để tôi đi giấu vào phòng tướng quân. Sau khi hoàn thành không những được miễn tội, còn cho mười lượng bạc làm thù lao. Nếu việc không thành thì sẽ bán mẹ tôi và em gái tôi vào nhà chứa. Tiểu nhân sợ hãi, nửa đêm lén lút nhảy vào phòng của tướng quân. May mà tướng quân mắt thần như điện, khoan dung độ lượng, kịp thời ngăn cản, không để tiểu nhân phạm vào tội lớn tày đình, sau này nhất định rửa tay gác kiếm, làm lại từ đầu”.

Hắn ta bò trên đất, dập đầu mạnh vài cái.

Chương Nam Hoa coi thường lườm hắn ta, phản bác nói: “Tại hạ không biết thân phận của Quận Vương và tướng quân, với bọn họ vừa gặp lần đầu, cố mời về Tụ Thuỷ làm khách. Sau khi đến nơi cũng cố gắng làm tốt vai trò một người chủ, cố gắng tiếp đãi, với tướng quân có hận thù gì chứ? Sao phải làm cái việc giấu tang vật hãm hại như thế? Trần A Cẩu lại là một tên trộm quen tay rồi. Ở đại lao ra vào không dưới bốn năm lần, tư cách kém cỏi, nói dối thành tính, đạo đức bại hoại, đã từng bị cha thần đánh đòn, từng mang gông cùm, trong lòng nảy sinh căm ghét. Bây giờ lũ lụt liên miên, hắn ta lại ham ăn lười làm, cuộc sống khốn khó, bèn bạo gan hơn trời đi ăn cắp bạc quan, lại sợ bị người khác phát hiện, liền tìm phòng của một người từ nơi khác đến để giấu tang vật. Nếu sự việc không bị phát giác, đợi qua cái đợt khó khăn này sẽ lấy ra đem nấu chảy rồi sử dụng. Nếu mọi việc bị phát giác, sẽ cắm tang vật giá hoạ, che giấu tai mắt người đời”.

Trần A Cẩu rướn cao cổ lên, tức mình gân cổ lên nói: “Ai chả biết ngươi là đồ đồng tính? Chắc chắn là thấy Quận Vương gia như hoa như ngọc, muốn hất đi hòn đá trở ngại là tướng quân!”.

Hạ Ngọc Cẩn hận nhất là người khác nói cậu ta như hoa như ngọc.

Diệp Chiêu ho nặng vài tiếng, ngăn những lời lẽ không muốn sống của cậu ta.

Chương Nam Hoa cười khẩy nói: “Tại hạ tuy thích con trai, nhưng không có nghĩa những người bạn bên cạnh đều thích, càng không thể vớ bừa một người nào đó được. Tại hạ khâm phục tư cách cao sáng của Quận Vương, trên đường đồng hành đều rất quy củ, lấy lễ đối xử, làm gì có chỗ nào vượt quá giới hạn chứ? Cứ coi là ngươi muốn vu cáo thì cũng nên nghe ngóng cẩn thận rồi hãy nói”.

Trần A Cẩu: “ Ngươi quy củ? Ai chả biết tiểu thanh nhi của Tái gia ban tại sao mà nhảy sông chết chứ?!”.

Chương Nam Hoa khinh bỉ: “Muốn vu cáo cho người khác, lại còn viện cớ sao?!”.

Hai cha con mồm mép lanh lợi, dựa vào cái thế làm việc không để lại dấu vết, giảo biện đến nỗi Kiều Hạnh và Trần A Cẩu không thể đối lại được, mặt xám lại như chết.

Diệp Chiêu chán nản xoay cái búa công đường đến chín trăm chín mươi chín vòng. Có hai chị em song sinh sau khi thông báo với lính gác, bèn lao vào, váy áo rực hồng khí thế sảng khoái, mặt tươi như hoa. Thu Hoa chạy tới bên cạnh tướng quân, tuỳ tiện thoải mái nói: “Quận Vương gia nói người làm việc quá chăm chỉ, cũng thấy phần thích thú, còn nói vụ án này thẩm tra cũng ổn ổn rồi, bảo người nhanh chóng giải quyết, rồi về ăn cơm”.

Thu Thuỷ bẹo bẹo em gái, trách móc: “Rõ ràng là bảo ngươi nói riêng với tướng quân, sao lại oang oang cái mồm ra thế?”.

Loading...

Diệp Chiêu đối với việc thẩm án kiểu nho nhã thế này rất khó chịu, cô thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt cái tai đang đau, đứng dậy, ba bước rồi hai bước ra khỏi công đường, vội vàng về nhà ăn cơm với phu quân.

Kiều Hạnh ngạc nhiên hỏi: “Tướng quân?”.

Trần A Cẩu lo lắng: “Thế thôi ạ?”.

Nếu Chương huyện lệnh không bị bãi quan miễn chức, thì bọn họ chết chắc rồi.

Bố con Chương huyện lệnh thấy tướng quân tiếng sấm to nhưng mưa lại nhỏ. Tự thấy lời nói của mình thuyết phục được tướng quân nên thoát được đận này, lập tức rút chiếc khăn tay từ trong áo ra, lau lau những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu, chuẩn bị đón mừng hạnh phúc.

Diệp Chiêu bước đến cửa, bỗng dừng bước chân lại, quay đầu, chiếc roi sắt trong tay nhanh như ánh điện cuốn lấy, rồi lao ra như một con rắn độc.

Bóng đen vút lên không trung.

Đằng sau hy vọng là cả một sự tuyệt vọng còn đen hơn cả hang sâu.

Chương huyện lệnh một nhát vào eo, cái roi của Diệp Chiêu vẫn không thu lại, cuốn vào eo Chương Nam Hoa, lại một nhát.

Kiều Hạnh kêu lên một tiếng còn kinh khủng hơn gặp ma, Trần A Cẩu từ mặt đất nhảy lên, lao vào lòng cô ta, run lẩy bẩy.

Chiếc gậy sát uy trong tay Hứa bộ đầu và bộ khoái rơi xuống đất, Bồ sư gia vãi tè ra quần, cứ liên mồm lẩm bẩm: “A Di Đà Phật”.

Trên đất đầy vết máu, vô cùng kinh khủng, xung quanh là tiếng khóc lóc thảm thiết.

Đây là cảnh tượng khủng khiếp nhất mà tất cả những người ở đó cả đời cả kiếp này không dám quên.

Diệp Chiêu lạnh lùng lườm Bồ sư gia, dường như cái gì cũng biết.

Bồ sư gia vô cùng sợ hãi, ngất luôn tại chỗ.

Diệp Chiêu đã rời đi khỏi.

Trên người không có một vết máu.

Đức Tông năm thứ mười, khâm sai cứu nạn Nam Bình Quận Vương truyền lệnh, huyện lệnh Tụ Thuỷ Chương Hữu Đức tội ác tày đình, tham lam vô độ, lơ là trách nhiệm, coi thường mạng người, tội ác tày trời, không thể dung tha, xử cắt đôi người; Tú tài Chương Nam Hoa thông đồng làm việc xấu, coi thường tính mạng người dân, lấy dưới phạm trên, coi thường khâm sai, xử cắt đôi người. Tịch thu toàn bộ gia tài xung vào công quỹ, họ hàng sung quân lưu đày.

Quan trường Tụ Thuỷ thất kinh, trên trên dưới dưới đều nghe lệnh cả khâm sai, không dám chống lại.

Bồ sư gia may mắn sống sót đêm nào cũng gặp ác mộng, trong cơn ác mộng đó đều là ánh mắt của Diệp Chiêu trước khi đi. Từ đó trở đi, cho dù thăng quan tiến chức, đều cẩn thận chăm chỉ, không dám tham ô một đồng nào, được vạn dân kính yêu, gọi là Bồ Thanh Thiên. Kiều Hạnh dưới sự giúp đỡ trượng nghĩa của Hải chủ sự, lấy bạc của Quận Vương chuộc thân ra ngoài, vì đồng cảm với Trần A Cẩu sợ đến nỗi rửa tay gác kiếm, nên nảy sinh tình cảm với cậu ta, kết thành một đôi, sống với nhau đầu bạc răng long.

Trên bàn ăn.

Diệp Chiêu không vừa lòng: “Sung quân?”.

Hạ Ngọc Cẩn hiểu ý: “Những người xinh đẹp và khoẻ mạnh đưa đi quân ở Mạc Bắc, xấu xí và yếu ớt đưa về quân ở Tây Nam”.

Diệp Chiêu liền hài lòng.

Tướng công nhà mình quả nhiên là vì người nhà mình rồi.

Hải chủ sự nhanh chóng đem người đi lục soát nhà Chương huyện lệnh, nhưng chỉ lấy được ba bốn nghìn lượng bạc, khác xa so với tưởng tượng.

Ông ta bảo người nhấc số ngân lượng lên, tức giận đến báo.

Hạ Ngọc Cẩn xám mặt lại, đá số bạc lung tung khắp nơi, cậu ta tức giận hỏi: “Một tên tham quan béo như thế, sao lại không có tiền? Lục soát kỹ chưa?!”.

Cậu ta bây giờ cần nhất là tiền!

Không có tiền, lương thực cứu nạn không đủ.

Không có tiền, thì giết người cũng vô dụng.

Chương huyện lệnh không thể là một tên quan tốt, nhưng tiền của hắn ta ở đâu?


Trước Sau
Loading...