Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới-Chương 60


Trước Sau

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới


Tác giả: Quất Hoa Tán Lý


Chương 60: Mười Năm Như Một Giấc Mơ

Ở nhà hai chị em thân thiết, bây giờ mỗi đứa một nơi.

Sau khi Diệp Chiêu lộ ra thân phận nữ nhi, Liễu Tích Âm tan nát cõi lòng. Cho dù muốn dùng thủ đoạn chia rẽ Diệp Chiêu và hồ ly tinh, người ở trên trần gian này sẽ không cho phép cô ta và Diệp Chiêu sống với nhau trọn đời. Vì thế cô ta nhất định phải quyến rũ tên hồ ly tinh trước, chịu đựng nhục nhã để gánh vác trách nhiệm nặng nề gả vào phủ Nam Bình Quận Vương, sau đó tính kế chia rẽ hai người họ. Như vậy mới có thể cùng với người trong mộng ở hậu viện thê thiếp hòa hợp, cùng ngủ chung, yêu thương chăm sóc, ân ân ái ái.

Vốn dĩ cho rằng cái con hồ ly tinh có khuôn mặt con trai đáng yêu đó chỉ là một tên ăn chơi hạ lưu, âm thầm quyến rũ, thì sẽ trúng kế, không ngờ cậu ta tuy háo sắc nhưng lại không ham mê với sắc, ba lần bảy lượt không nắm được trong tay. Chỉ có cách ra kế hiểm, để mê hồn hương chia tách hai người, trước sự chứng kiến của mọi người, phải làm ra hành động khiến cậu ta không thể không vì danh tiếng mà lấy mình. Tự tạo ra tin đồn, lấy lòng An Thái Phi, mọi thứ đã chuẩn bị hết, chỉ thiếu mỗi vào nhà, nhưng lại bị một tờ giấy ly hôn phá hỏng tất cả.

Liễu Tích Âm gần như tuyệt vọng, khóc đến nỗi không thở được.

Hà Ngọc Cẩn mềm nhũn trên chiếc ghế Thái sư, khung cảnh trước mắt xám xịt, mở miệng không nói được câu nào, trong đầu trống rỗng, chỉ có ba chữ “hồ ly tinh” cứ không ngừng nhảy múa trước mặt.

Diệp Chiêu chìm đắm trong nỗi kinh ngạc khiến toàn thân đờ đẫn, rất lâu sau mới hỏi lại: “Chuyện này là sao vậy?”.

Liễu Tích Âm xót xa hỏi: “Có phải cô thích tôi không?”.

Diệp Chiêu gật gật đầu.

Liễu Tích Âm khi còn nhỏ đã vô cùng xinh đẹp, cũng là một cô búp bê vô cùng dễ thương, ngoan ngoãn, khéo léo, hiểu biết, bản lĩnh cũng rất ngoan cường. Đối với thứ mình thích âm thầm mê mẩn một cách kiên quyết, hơn nữa việc học múa cũng vô cùng xuất sắc. Khi bị cha đánh đau, nằm trên giường, nước mắt cứ chảy ra, nhưng không hề oán trách, cũng không nhận lỗi. Sự ngoan cố này sâu sắc cho đến ngay cả khi thích Diệp Chiêu. Trong một thời gian rất dài đã đặt Diệp Chiêu là người đứng đầu trong số các anh chị em, có cái gì ngon vui đều nhường cô ấy.

Liễu Tích Âm lại hỏi: “Có phải cô đã từng hôn tôi?”.

Diệp Chiêu gật gật đầu.

Tuổi trẻ của cô hoang đường, ở bên ngoài lấy thân phận nam nhi, theo bọn ăn chơi học cách trêu ghẹo thiếu nữ, về nhà thấy Liễu Tích Âm hay e thẹn đỏ mặt, liền lấy cô ta ra để tập luyện. Liễu Tích Âm mỗi lần bị thơm trộm lên má, đều e thẹn xấu hổ, làm ầm ĩ lên một chút, thỉnh thoảng cũng bị bọn a hoàn kể tội trước mặt trưởng bối. Nhưng Diệp Chiêu rốt cuộc không phải là con trai thật sự, tuổi tác cũng còn nhỏ, ý thức của trưởng bối Diệp gia không đủ, biết xong cũng không để ý lắm. Chỉ tóm cô ấy lại rồi chửi cho một trận, bảo cô ấy xin lỗi em họ, dỗ dành vài câu.

Liễu Tích Âm lại hỏi: “Có phải cô đã từng thừa nhận sẽ lấy tôi?”.

Từng bước từng bước nhắc lại, Diệp Chiêu cuối cùng cũng nhớ ra lúc Liễu Tích Âm tám tuổi vì học múa mà bị đánh, nằm trên giường dưỡng thương, cô ấy mười hai tuổi lén trèo tường đến an ủi. Liễu Tích Âm lại lo lắng lưng bị đánh đau, chỉ sợ để lại sẹo, trong lòng buồn bã, không dám nói ra, lén lút khóc. Diệp Chiêu thấy kỳ lạ: “Có vết thương bé tí ấy khóc gì chứ? Huống hồ không phải bị thương trên mặt, ai nhìn thấy chứ?”. Liễu Tích Âm nức nở nói: “Mẹ nói, để lại sẹo, sau này phu quân sẽ không cần tôi nữa”. Sau đó lại khóc lóc không ngừng, Diệp Chiêu nửa vì tấm lòng của em họ, nửa vì thấy chả có gì lo lắng cả, bèn dõng dạc nói: “Cái loại đàn ông như thế không cần thì không cần, cùng lắm là tôi lấy em là được chứ gì”. Liễu Tích Âm ngơ ngẩn nhìn cô một lúc lâu, không khóc nữa, cẩn thận hỏi: “Tôi trở thành xấu xí, anh vẫn lấy tôi chứ?’. Diệp Chiêu đang cố gắng học theo bọn ăn chơi, khó lắm mới dụ dỗ được cô em họ yêu mến, trong lúc thích thú chả nghĩ ngợi gì, liền vỗ ngực nói: “Lấy!”.

“Thế sao?”.

Nhìn đôi mắt màu lưu ly của Diệp Chiêu đầy sự thân thiết, nụ cười trên khuôn mặt còn tươi sáng hơn cả ánh mặt trời, chiếu sáng cả một căn phòng u tối. Trong lòng Liễu Tích Âm cảm động, vội vàng cúi đầu xuống, ôm lấy chiếc chăn bông lụa, khuôn mặt bỗng nóng bừng lên từng hồi.

Từ ngày hôm đó, tâm tư trong lòng lớn mạnh như cỏ dại mọc giữa mùa xuân, không thể ngăn cản nổi dù chỉ một chút.

Chỉ cần nghĩ tới khuôn mặt của cô ấy, là đỏ mặt lên, tim đập nhanh hơn, đến cả việc nhìn nhiều hơn một chút cũng không dám.

Mẫu thân nói, con gái quan trọng nhất là tìm được người chồng của mình.

Cô tin là mình đã tìm được người chồng tốt nhất thế giới này.

Cả đời cả kiếp này, cho dù thế nào đi nữa, quyết không lấy ai khác.

Tổ mẫu đưa cô ấy đến nhà thúc thúc, học tập ăn uống cùng với anh chị em.

Cô ấy ngồi trên xe ngựa khóc suốt đường đi, ai khuyên cũng không được.

Không ngờ, thành Mạc Bắc bị phá, phụ mẫu tử vong, cô ấy và tổ mẫu may mắn chạy thoát được. Tổ phụ, bố mẹ, chị, em trai đến cả di thể cũng bị chôn vùi trong biển lửa, tìm thế nào cũng không tìm được. Ở trên linh đường, xếp năm cái quan tài trống, tổ mẫu không chịu được sự công kích, nằm liệt trên giường, cô ấy mới mười hai tuổi mà đã đeo khăn tang, khóc đến không thành tiếng, chỉ hận một điều không thể đi theo người chết, ai khuyên cũng không được. Diệp Chiêu không đến thăm cô ấy, chỉ là trước khi thống lĩnh quân đội lên đường chinh phạt, có sai người đưa cho cô ấy một bức thư, trong thư có vài chữ: “Đừng khóc, thù của em, tôi sẽ thay em báo”.

Loading...

Cô ấy yếu đuối ôm lấy bức thư, nghiêng nghiêng ngả ngả đứng lên, cuối cùng lau sạch nước mắt.

Chiến trường Mạc Bắc, đã kinh sợ như địa ngục Tu La rồi, tướng sĩ đều đánh cuộc với tính mạng, cô ấy không có thời gian khóc lóc.

Diệp Chiêu ơi là Diệp Chiêu…

Bôn ba khắp nơi, cuộc sống khổ cực, ăn có đủ no không?

Trời băng đất tuyết, gió lạnh buốt xương, áo có đủ ấm không?

Xương cốt như núi, máu chảy thành sông, có được bình yên không?

Cô ấy lấy lại dũng khí, đi vào từng nhà từng sân, dịu dàng yêu cầu, phân tích lợi hại, trước là vì tình, sau là vì lý, dẫn đầu mọi người đi bán của hồi môn, đổi lại lương thảo cho quân đội, từng xe từng xe đưa ra chiến trường. Cô thắp ngọn đèn dầu lên, cầm lấy cây kim vốn dĩ không hề quen thuộc, không kể ngày đêm cố gắng khâu áo. Mỗi một lớp bông trong mỗi chiếc áo đều nhét rất dày. Cắt may từ lúc xiêu xiêu vẹo vẹo, tay thì một bên ngắn một bên dài, rồi đến đẹp đẽ gọn gàng, tất cả đều đem đến quân doanh, chỉ là giúp Diệp Chiêu đỡ lo lắng.

Mỗi lần nhận được tin báo quân ở Mạc Bắc, trong lòng cô vô cùng lo sợ, ăn không biết ngon, đêm không ngủ được, chỉ sợ nhận được tin xấu từ Diệp Chiêu. Nhưng chiến trường giao tranh, làm gì có chuyện bình yên mãi?

Khi nghe thấy Diệp Chiêu bị chém thương ở lưng, trúng thương ngã xuống, cả người cÔ Ânhư điên lên, nếu không bị ngăn cản, suýt chút nữa đã lao ra chiến trường, kề vai sát cánh cùng Diệp Chiêu. Nhưng cô biết Diệp Chiêu không thích như thế, thân gái dặm trường ra chiến trường tàn khốc, thế chẳng phải là không ra thể thống gì sao? CÔ Ânhất định phải kiên cường, chỉ lén bảo người lấy chiếc khăn lụa tốt nhất gói thuốc dưỡng thương và lá bùa bình an đem đi, ở góc chiếc khăn còn thêu dòng chữ “Nhất phương cẩm mạt dữ quân tri, hoành dã ti lai thụ dã ti”, thể hiện tâm ý của mình. Cũng mong cô ấy biết ở hậu phương vẫn có người đang mong nhớ tới, phải cẩn thận bản thân. Diệp Chiêu sau khi nhận được, trả lời bằng một mảnh giấy, viết rằng: “Tôi không sao, khăn rất đẹp, cảm ơn”. Cô ôm lấy mảnh giấy, vui mừng đến nỗi bảy tám ngày không ngủ được.

Chiến cục tạm ổn, đại thúc thúc biết tâm ý của cô, thấy cô con gái giỏi nhất của Liễu gia cũng xứng đáng với đại tướng quân, bèn làm chủ muốn cô và Diệp Chiêu đính hôn, cô vốn dĩ tưởng ước nguyện đã trở thành hiện thực. Không ngờ, không lâu sau, đại thúc thúc liền thay đổi ý định, để đại thúc mẫu chọn cho cô ấy một phu quân ở trong anh hùng tuấn kiệt tại địa phương.

Cô không chịu.

Đại thúc mẫu ấp úng khuyên cô: “Chiến sự không biết lúc nào kết thúc, e là để con thành bà già mất, hay là lấy người khác đi”.

Cô cương quyết nói: “Bất luận bao lâu con cũng đợi!”.

Đại thúc thúc lắp ba lắp bắp nói: “Hơn nữa tướng sĩ không biết sống chết thế nào, ai biết sau này sẽ thế nào chứ, hơn nữa cô ấy… cô ấy không phải là người chồng xứng đáng”.

Cô chỉ lên trời thề: “Liễu Tích Âm sống là người nhà họ Diệp, chết là ma nhà họ Diệp. Cô ấy sống, con lấy! Cô ấy bị thương, con hầu hạ! Cô ấy chết, con nguyện một đời làm quả phụ!”.

Thúc thúc và thúc mẫu khuyên hết lời hết nhẽ, cuối cùng đều bất lực bỏ đi.

Trong sân hoa lê nở rồi tàn, tàn rồi lại nở, hoa nở hoa tàn.

Người con gái bé bỏng đã trở thành một thiếu nữ.

Cô vẫn ngoan cố tin tưởng, đợi ngày chiến tranh kết thúc, người chồng của cô sẽ trở về từ chiến trường. Cưỡi bạch mã, bốn vó đạp tuyết, chạy nhanh như gió, đến trước cửa nhà cô, dừng ngựa dưới cây hoa đào, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, nở một nụ cười rạng rỡ nhất nói: “Ta về rồi đây”. Sau đó lấy kiệu hoa, kèn trống réo rắt, rước cô ấy về nhà, từ đó sống bên nhau mãi mãi, không bao giờ rời xa.

Ngày nào cô cũng nhìn về phương Bắc, đợi chờ mòn mỏi, mong ngóng mòn mỏi.

Đợi hết tháng này đến tháng khác, ngóng hết năm này đến năm khác.

Chỉ đợi chờ.

Chỉ một câu nói đùa mà lỡ mất cả đời người.


Trước Sau
Loading...