Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới-Chương 56


Trước Sau

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới


Tác giả: Quất Hoa Tán Lý


Chương 56: Áo Cưới Của Liễu Tích Âm

Vợ thực sự rất bận.

Hạ Ngọc Cẩn ở bên cạnh loanh quanh một lúc, thấy chân tay nhàn rỗi quá, cuối cùng đành lững thững đi về phòng.

Đi qua hành lang gần phía sau hoa viên, lại nhìn thấy chiếc áo lụa xuân màu vàng non của hoa tú mạn thảo mà Liễu Tích Âm đang mặc, theo sau là Hồng Oanh, đang ngồi ngơ ngẩn trong chòi nhìn từng hạt mưa rơi tí tách trên hồ nước, những ngọn sen xanh tinh khiết, dập dềnh theo làn sóng nước, trong đôi mắt đó lại ánh lên sự xót thương thể che giấu được.

Hạ Ngọc Cẩn vốn không nghĩ nhiều chuyện, nhưng khi đi qua, ngửi thấy mùi hương nước hoa nồng đượm trên người cô ta phảng phất, hình như mùi hoa mẫu đơn và hoa nhài kết hợp với nhau thì phải, lại thêm không ít các loại hương vị mà không thể kể tên được, cảm thấy rất khó chịu, mũi của cậu ta nhạy cảm, liền hắt hơi vài cái.

Liễu Tích Âm nghe thấy tiếng, từ trong mơ hồ bỗng định thần lại, vội vàng đứng dậy, cung kính hành lễ, cúi đầu dịu dàng nói: “Tích Âm kính chào Quận Vương”. Váy áo bay bay, mùi hương càng đậm, Hạ Ngọc Cẩn thấy đối phương chào trước, cũng không nỡ trốn tránh, đành phải vuốt vuốt mũi, cười khó khăn nói: “Mùi hương trên người cô hơi đậm”.

Liễu Tích Âm lập tức đỏ mặt, ngại ngùng nói: “Chắc là hương liệu sáng nay hỏng rồi. Hai ngày nay tôi hơi bị cảm lạnh, mũi không nhạy lắm, ngửi không chính xác”. Sau đó lườm trách móc Hồng Oanh một cái: “Sao không nhắc ta hả?”.

Hồng Oanh vội vàng xin lỗi: “Ôi thấy cô nương hôm nay mặc bộ váy này, lại không ra ngoài, trộm nghĩ cũng không có hại gì, vì thế sơ suất, mong tha tội ạ”.

Liễu Tích Âm than thở: “Thật là đồ nha đầu vô dụng, để Quận Vương cười chê rồi”.

“Không sao” Hạ Ngọc Cẩn thấy ánh mắt cung kính và khẩu khí vô cùng lễ phép, lại thêm cô ta biết điều không quấy rầy Diệp Chiêu nữa, trong lòng rất vui, nhìn người này cũng thêm phần thuận mắt, bèn an ủi nói: “Chỗ chị cô còn có hương liệu rất tốt của Thái hậu ban cho, bảo cô ấy vào kho tìm một ít cho cô. Dù sao cô ấy cũng không thích mấy đồ trang điểm này, để không ở trong đấy cũng đáng tiếc”.

Liễu Tích Âm che miệng cười, e thẹn nói: “A Chiêu công việc rất bận, sao nỡ làm phiền cô ấy được chứ?”.

Hạ Ngọc Cẩn nhớ ra một vấn đề rất quan trọng, bối rối hỏi: “Sao cô lại gọi chị cô là A Chiêu? Nghe có vẻ không thỏa đáng lắm?”.

Liễu Tích Âm trả lời: “Chị ấy từ nhỏ đã mặc quần áo nam, chị em chúng tôi từ nhỏ đã quen gọi chị ấy là anh họ Chiêu, bây giờ tuy đã đổi nữ nhi, nhất thời cũng khó mà thay đổi… Nếu Quận Vương thấy khó chịu, thì Tích Âm sửa cũng không sao ạ”.

“Cũng không phải là việc gì to tát, đều là người một nhà, gọi thế nào cho thoải mái thì gọi”. Hạ Ngọc Cẩn rất hiểu tâm trạng này: “Đối diện với khuôn mặt đó, nếu là ta cũng khó gọi ra hai tiếng chị họ”.

“Quận Vương thật biết nói đùa”. Liễu Tích Âm nhướng mắt lên nhìn cậu ta, không ngừng cười vang, hình như những sự buồn phiền đều được đối phương làm biến mất, mặt mày ngời sắc, đón lấy sắc xuân tràn ngập trong vườn. Đẹp đến nỗi nghiêng nước nghiêng thành, diễm lệ đến nỗi không thể nhìn thẳng được.

Hạ Ngọc Cẩn nhìn cô ta, bên tai lại vang lên mấy lời nói thô tục của bọn ăn chơi mấy ngày trước, chỉ sợ trong lòng mình quyết đã không để tâm, lại nhớ đến mấy cái suy nghĩ vớ vẩn, có thể sẽ làm cho vợ mình nổi giận. Lại thêm mùi hương thực sự nhức mũi, bèn nói vài câu xã giao rồi nhanh chóng chuồn đi mất.

Liễu Tích Âm nhìn theo bóng dáng dần xa khuất của cậu ta, nụ cười ấm áp như mùa xuân trên mặt bỗng biến thành lạnh lẽo như núi băng, nỗi căm hận còn tràn ngập hơn cả sự điên cuồng của cỏ dại, hai mắt của cô ta như một con rắn độc vừa bò ra từ trong hang, không có sự dịu dàng, chỉ có sự căm độc. Nhìn chằm chằm vào bóng dáng của đối phương, mười ngón tay nắm chặt lấy, những móng tay dài cắm vào tay áo, hình như muốn biến nó thành rách nát như kẻ thù mình vậy.

Hoành Oanh cũng căm hận nhìn theo bóng dáng Hạ Ngọc Cẩn dần xa khuất, tức giận chửi vài câu, sau đó khuyên: “Cô nương, đừng để ý đến tên khốn đó, mau về thôi…”.

Trong Viện Ngô đồng, một cái chậu lửa đang cháy bùng bùng.

Liễu Tích Âm đuổi hết a hoàn của Nam Bình Quận Vương phủ ra, đóng hết cửa sổ lại. Sau đó thay một chiếc áo màu vàng non cũng như thế, rồi dùng kéo cắt tấm áo hôm nay mặc thành từng mảnh nhỏ, đổ dầu lên. Dặn Hồng Oanh cẩn thận đổ chúng vào ngọn lửa đang bùng cháy, ngọn lửa nhanh chóng nuốt gọn mấy mảnh lụa đó phát ra tiếng kêu lách tách. Mấy mảnh lụa nhanh chóng cuộn thành một búi đen xì, sau đó dùng vải bông bọc lại, giấu vào một góc, đợi hôm sau có cơ hội đem đi vứt.

Loading...

Hồng Oanh đốt xong, ngửi ngửi mùi trong không khí, khó xử nhìn về phía chủ nhân.

Liễu Tích Âm điềm nhiên nói: “Tìm ở trong hòm ra một bộ quần áo cùng chất liệu như thế để lên lửa đốt, nói là lỡ tay làm rơi vào đấy”.

Hồng Oanh vâng lời, nhanh chóng đi tìm trong hòm.

Liễu Tích Âm đi đến phía sau cô ta, giơ ngón tay ra, từ đáy hòm nhẹ lấy ra một bộ váy cưới màu đỏ may bằng lụa, nhẹ nhàng để lên trên đầu gối rồi mở ra, những sợi chỉ vàng chặt chẽ đang thêu lên một con phượng hoàng tung cánh, sinh động như thật, hình như bay ra từ trong cảnh lửa vậy, còn có đôi chim uyên ương nghịch nước, đang đậu trên đài hoa sen, những sợi chỉ màu bài trí vô cùng tinh xảo. Mỗi một chi tiết đều thể hiện sự khéo tay, trí tuệ và bầu nhiệt huyết của người chủ dồn vào thêu chiếc áo này. Liễu Tích Âm trân trọng vuốt phẳng những vết nhăn trên chiếc áo, hơi ngơ ngẩn một chút, đột nhiên đưa tay ra, để chiếc áo phượng hoàng tuyệt đẹp đó từ từ rơi vào trong lửa, từng chút từng chút bị ngọn lửa liếm mất, cuộn lại, trở nên thật xấu xí.

“Tiểu thư! Người điên rồi sao?”. Hồng Oanh xót xa đưa tay ra cướp lấy.

“Cứ như thế đi”. Liễu Tích Âm nhìn chiếc áo cưới bị lửa đốt, không hề tiếc nuối, chỉ có nụ cười méo mó: “Dù sao cả đời cả kiếp này, sẽ không có cơ hội mặc nó nữa rồi”.

Hồng Oanh nhớ lại cô ấy dịu dàng lương thiện duyên dáng trước đây, trong lòng vô cùng buồn bã.

Trong đêm tối, chỉ có những con thiêu thân lao điên cuồng vào lửa.

Đêm đó, Hạ Ngọc Cẩn ở trong phòng, đột nhiên bị ngất.

Diệp Chiêu thấy thế, nhanh chóng bỏ thanh bảo kiếm trong tay xuống, chạy như bay đến chính phòng. Sau đó phi ngựa đến thái y viện, lôi Mạnh Hưng Đức đang nằm trong vòng tay của tiểu thiếp ra, lại phi ngựa trở về, đưa vào trong phòng xem mạch cho chồng.

Khi đại phu đến, Hạ Ngọc Cẩn cũng vừa tỉnh lại, thấy hơi yếu, nằm trên giường uống nước tổ yến. Thấy Mạnh Hưng Đức tới, rất thân thuộc chào ông ta, ngoan ngoãn đưa tay ra.

Mạnh Hưng Đức cẩn thận bắt mạch, ngoài việc dễ cáu giận ra, không phát hiện thấy vấn đề gì. Nhưng bên cạnh là ánh mắt sát nhân của tướng quân, ngẫm nghĩ một lúc, đành phải nói tửu sắc ham mê quá độ, rút hết sinh khí trong người, phải nghỉ ngơi trên giường một thời gian, không được gần gũi với con gái, không được uống rượu, không được lao lực, chỉ cần giữ gìn bồi dưỡng vài tháng thì sẽ khỏe lại, rồi kê vài thang thuốc bồi bổ thân thể, dặn dò cẩn thận. Diệp Chiêu lo lắng đến nỗi liên tục gật đầu, ghi lại tất cả những lời dặn dò của đại phu, lệnh cho người đi sắc thuốc. Chuyển tất cả văn kiện ở thư phòng về phòng ngủ, tạm dừng luyện võ, ngoài lúc lên triều ra còn lại đều tự mình hầu hạ bên cạnh.

Hạ Ngọc Cẩn cũng không hiểu tại sao mình bị cấm túc để dưỡng thân, rèn luyện thân thể ngược lại lại xảy ra việc này. Tuy hành sự có tiết chế, nhưng đi đâu cũng giơ cái mặt ra. Mặc dù ngủ ở lầu xanh ba đêm cũng chỉ có một lần ngủ với hoa thôi, nhưng cũng phải ngoan cố nói một đêm ngủ ba lần. Nói phét làm như mình phong lưu vô cùng, bây giờ nói mình không ham mê tửu sắc, chẳng có ai tin. Đành giả vờ là hành vi trước đây của cậu ta không thỏa đáng nên bệnh cũ bỗng nhiên tái phát.

An Thái Phi đau lòng khóc ròng rã, lập tức gọi Diệp Chiêu lên dạy dỗ như lần trước, bảo cô ấy đừng để chồng ham mê quá, ngoan ngoãn bồi bổ cơ thể. Sau này phải quản lý cậu ta chặt chẽ hơn, trong vòng ba tháng không được để cậu ta gặp con gái. Diệp Chiêu cũng lo lắng cho Hạ Ngọc Cẩn không kém gì bà ta, lập tức vâng lệnh, coi việc giám sát cậu ta chơi lầu xanh và gặp phụ nữ là việc lớn cấp một đại sự quốc gia. Lại sai người đi nghe ngóng, đâu đâu cũng nghiêm túc đề phòng, chỉ sợ cậu ta trong thời gian dưỡng bệnh vì cái thói phong lưu mà bệnh cũ lại tái phát.

Hà Ngọc Cẩn thấy việc này thật sự khốn khiếp hết sức, nghĩ thế nào cũng không tìm ra nguyên nhân, nhưng trước sự khóc lóc của mẹ, cũng đành phải nửa tin nửa ngờ. Vợ lúc nào cũng ở bên cạnh, nhìn thấy thế nuốt không nổi, trong lòng muốn dùng vũ lực nhưng đều đánh không tới, thực sự chán nản.

Chỉ có cây mạn hoa ở đầu giường có thể làm cân bằng lại tâm trạng, giúp dễ ngủ, trở thành bạn đồng hành tốt nhất của cậu ta.

Ngủ thôi, ngủ rồi thì chẳng nghĩ gì nữa.



Trước Sau
Loading...