Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới-Chương 20


Trước Sau

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới


Tác giả: Quất Hoa Tán Lý


Chương 20: Lãng Tử Quay Đầu

Giấc mộng của Hạ Ngọc Cẩn đã tan nát, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

Có điều Diệp Chiêu hôm nay thể hiện rất tốt. Mỗi một lời nói một hành động đều chồng tung vợ hứng, khiến cậu ta được nở mày nở mặt trước mặt mọi người, làm vơi đi không ít nỗi uất ức của cậu ta trong thời gian vừa rồi. Vì vậy, với tâm trạng đó nhìn khuôn mặt của Diệp Chiêu, cũng cảm thấy vừa mắt đi rất nhiều. Thế là cậu ta tiến sát tới, cười hì hì hỏi: “Lúc về nhà thay quần áo, nghe nói cô bị Thái hậu triệu kiến, chắc là muốn đích thân dạy cô về đạo làm vợ hả?”.

Không ngờ, Diệp Chiêu lại gật đầu, khẳng định lại lời trêu đùa của cậu ta, hơn nữa còn tỏ vẻ rất nghiêm túc như khi hành quân đánh trận nói: “Người mong tôi đối tốt với anh một chút. Còn nói vợ chồng sống với nhau không cần phải quá mạnh mẽ, phải học những người con dâu ở nhà khác. Có thể thả lỏng bản thân cho thích hợp, trang điểm một chút, điệu đà gì đó một chút, tôi còn đang nghĩ nên làm thế nào”.

Hạ Ngọc Cẩn bị lời nói này làm cho thất kinh.

Tuy cậu ta rất ghét vợ mình không giống phụ nữ, nhưng một người vợ không giống phụ nữ mà lại trang điểm thành một người phụ nữ thì sẽ thành gì chứ?

Trong đầu cậu ta bỗng chốc phác họa ra hình ảnh Diệp Chiêu mặc áo váy màu hồng, tóc trên đầu vấn cao, cài một chiếc trâm bằng vàng và bạc. Trên khuôn mặt nam tính lạnh như băng đó bôi phấn trắng xóa, má bôi phấn hồng, đằng đằng sát khí, hai tay cầm hai thanh đao, bước những bước nhỏ tiến tới, sau đó lại giống như con dâu ở những nhà khác “e thẹn” gọi tướng công và làm ra bộ nháy mắt đưa tình.

Đây là một tình cảnh khủng khiếp đến mức nào cơ chứ? Nhất quyết là dọa mọi người đến nôn hết các thứ trong bụng ra mất.

Hạ Ngọc Cẩn tưởng tượng đến nỗi mặt trắng bệch ra, cậu ta bịt miệng ra sức lắc đầu: “Nhất định đừng! Cô cứ thế này là được rồi!”.

Diệp Chiêu thở dài một cái nói: “Đúng thế, từ nhỏ đã không học làm con gái, tôi cũng cảm thấy hơi miễn cưỡng”.

Hạ Ngọc Cẩn ba phải tán đồng: “Đúng thế, quá miễn cưỡng”.

Diệp Chiêu hỏi: “Tôi nghĩ anh rất ghét đúng không?”.

Hạ Ngọc Cẩn thành thật nói: “Đúng là rất ghét. Nhưng tôi càng ghét điệu bộ màu mè, trước mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểu khác hơn. Rõ ràng là không thích, lại phải giả vờ là thích. Điều này là giả dối, dễ khiến người khác cảm thấy chán ghét”.

Diệp Chiêu giơ ngón cái về phía cậu ta nói: “Được lắm! Tôi rất thích sự thẳng thắn của anh”.

Hạ Ngọc Cẩn bĩu môi, làm cao nói: “Thích cái con khỉ!”. Cậu ta nghĩ một lúc, thấy tâm trạng ai bây giờ cũng tốt, liền nói ra những điều đã giấu kín trong lòng bao lâu nay: “Tôi và cô không biết nhau, cô lại chọn lấy tôi. Chắc không phải là vì nghe thấy những điều không tốt về tôi chứ?”.

Diệp Chiêu do dự một lúc lâu mới trả lời: “Không phải, chỉ là thấy… tính cách của tôi và anh cũng có chút tương đồng, chắc là cũng sống với nhau được”.

Hạ Ngọc Cẩn nghe vậy cảm thấy rất nực cười: “Giống cái gì? Cô là anh hùng! Tôi là đồ vô lại! Cô là rường cột của triều đình, tôi là đồ thừa của Đại Tần. Hai ta khác nhau một trời một vực. Thực ra chia tay sau ba năm nữa, bản thân cô cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất có thể lựa chọn người đàn ông mà mình thích, không cần phải sống cùng với cái đồ vô lại mà bản thân mình ghét bỏ nữa”.

Diệp Chiêu hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu hỏi: “Ai nói tôi ghét bỏ anh là đồ vô lại?”.

Hạ Ngọc Cẩn nghĩ Hồ Thanh là thuộc hạ của cô ta, nên không muốn nói ra, chỉ ậm ờ nói: “Mọi người đều nói như thế, từ ngày đầu tiên thành hôn, tôi chưa bao giờ nghĩ cô coi trọng tôi”.

Không khí trong xe im ắng một lúc, chỉ có tiếng vó ngựa đang lọc cọc bên ngoài.

Bỗng nhiên, Diệp Chiêu trong sự im lặng liền phá lên cười lớn, cô ấy cười đến nỗi gập cả người, hai tay ôm lấy bụng, hình như cười đến nỗi sắp chảy nước mắt, sau đó gắng gượng được, chỉ vào mặt cậu ta và nói: “Cho dù tôi ghét bỏ anh vì cái gì, thì quyết không ghét bỏ anh vì anh là đồ vô lại”.

Hạ Ngọc Cẩn mặt đỏ ửng lên, giận dỗi nói: “Có gì đáng cười chứ!”.

“Vì anh đến mức độ này, mà đã vô lại… chết cười mất”. Diệp Chiêu vẫn không thẳng lưng lên được, cô ấy lau nước mắt nói: “Tôi đây mười hai tuổi đã dám đem theo một đám người ở Mạc Bắc hoành hành bá đạo, là kẻ cầm đầu trong những tên vô lại, là bá chủ trong đám lưu manh. Ngày nào cũng đánh nhau, dễ bị kích động, động cái là đả thương người khác. Ngoài việc đẩy người mù xuống sông, đánh phụ nữ và trẻ em lung tung, có việc xấu nào mà tôi chưa làm đâu? Làm loạn được vài ngày, càng lúc càng quá mức, khiến cha tôi nổi giận đùng đùng. Ông muốn đánh, muốn dạy dỗ tôi, bị tôi đánh gãy xương cổ tay, phải nằm trên giường hơn nửa tháng trời, suýt chút nữa gạch tên tôi ra khỏi gia phả, nhờ ông nội và mẹ tôi ra sức đòi chết mới giữ được tôi lại. Lúc đó rất nhiều người ở Mạc Bắc phẫn nộ nhưng không dám nói, đều lén lút thắp hương khấn Phật, cầu khẩn tôi chết sớm, coi như là trừ đi một mối hại…”.

Thời niên thiếu thật là hoang đường, lộng hành đến nỗi không biết gây ra bao nhiêu chuyện.

Sau này, Mạc Bắc rơi vào nguy nan, cô một mình thống lĩnh quân đội chống lại Man Kim, không màng sống chết liên tục phản công, thì nhiều người mới bắt đầu quên đi và những điều này cũng bắt đầu qua đi. Cuối cùng mọi người chỉ còn nhớ một vị tướng quân có gan có mưu, anh dũng vô song khiến kẻ địch khiếp sợ.

Nhưng những chuyện không nỡ nhớ lại đó, bản thân cô lại không dám quên, vì có những lỗi lầm khi đã phạm phải thì phải dùng cả đời để chuộc lỗi.

Diệp Chiêu cười mãi cười mãi, bỗng nhiên không cười được nữa.

Lần đầu tiên Hạ Ngọc Cẩn nhìn thấy Diệp Chiêu tư lự, sự hối hận thể hiện rõ trên khuôn mặt của Diệp Chiêu.

Loading...

Diệp Chiêu cúi gằm, nói nhỏ: “Thôi không nhắc đến nữa, những chuyện tồi tệ tôi làm chắc chắn nhiều hơn anh nhiều”.

Hạ Ngọc Cẩn không kìm được ghé sát vào, xoa xoa đầu Diệp Chiêu, an ủi: “Cái đó… ngoan nào, lãng tử quay đầu còn quý hơn vàng mà”.

Diệp Chiêu vốn dĩ đã hơi buồn nhìn thấy hành động vỗ về của anh ta, khóe mắt liền giật giật.

“Tuy nghe thì cô lưu manh hơn tôi, chả trách cô ghét nhắc đến chuyện cũ”. Hạ Ngọc Cẩn hình như không hề để ý, tiếp tục an ủi: “Có điều con người không phải là thánh hiền, bây giờ cô đã sửa đổi được, mọi người cũng sẽ tha thứ cho cô thôi”.

Diệp Chiêu tán đồng: “Đúng thế, nếu như theo tính cách trước đây của tôi, với hành động bây giờ của anh chắc chắn sẽ bị đánh gãy vài ba chiếc xương, rồi lại đánh gãy sống mũi, nằm dưỡng thương trên giường bệnh mất nửa năm”.

Hạ Ngọc Cẩn vội vàng rụt tay lại, than thở: “Sửa được thì thật tốt quá”.

Đôi mắt đen lay láy của cậu ta cứ đảo qua đảo lại, giống như con báo tuyết vừa làm xong một việc xấu, nhìn cô cười thật gian xảo.

Diệp Chiêu bị cậu ta giày vò lung tung xong, tạm thời quên đi cái hồi ức đáng ghét về cậu ta. Cô lôi từ trong áo ra một cuốn sách, chuyển chủ đề nói: “Thái hậu đưa tôi một phần quyển “Nữ tắc” do Hoàng hậu Hiếu Huệ trước đây đích thân viết ra”.

Hạ Ngọc Cẩn coi thường: “Dù sai cô xem thì cũng vô ích”.

Diệp Chiêu giải thích: “Từ nhỏ tôi đã thích chơi gậy, ghét nhất đọc sách. Từ sau khi vào quân đội mới đọc sách quân sự và tấu sớ, bị ép đến không còn cách nào mới bắt đầu học. Đáng tiếc là trời không cho, nên chỉ có tí chút kết quả. Đến giờ cứ nhìn thấy sách hơi nhiều chữ một chút là đau đầu. Vì thế trong quân ai đưa tấu sớ lên mà tôi xem không hiểu, tôi liền lôi ra ngoài cho một trận. Bây giờ mọi người đều rất thông minh, biết dùng cách đơn giản nhất để diễn đạt ý kiến của mình. Đáng tiếc là Hoàng hậu Hiếu Huệ trình độ cao, văn phong cao siêu, từng đoạn từng đoạn trong “Nữ tắc” đầy những từ ngữ hoa mĩ. Lại còn sử dụng những ví dụ từ cổ chí kim, vừa nhìn được mấy dòng đã khiến tôi ngủ gật.”

Hạ Ngọc Cẩn hậm hực hỏi: “Đơn chia tay không phải cô viết rất hay sao?”

Diệp Chiêu khoát tay dõng dạc nói: “Việc văn thư, đã có quân sư viết thay”. Diệp Chiêu ngừng lại một lúc, rồi khoe tiếp: “Hồ Ly viết văn rất giỏi, chữ cũng rất đẹp”.

Đơn chia tay cũng dám tìm người ngoài viết.

Hạ Ngọc Cẩn tức cái đồ vô lại này đến nỗi không còn gì để nói.

Diệp Chiêu tiếp tục nói: “Cuốn “Nữ tắc” này tí nữa tôi đem về cho mấy vị quân sư xem xem, để bọn họ sau khi lĩnh hội tường tận thì giải thích cho tôi”.

“Có cái này mà cũng phải tìm quân sư, cô không ngại chưa đủ mất mặt à?!”. Hạ Ngọc Cẩn vội vàng giật lấy quyển “Nữ tắc”, phẫn nộ mắng.

Diệp Chiêu nhún nhún vai: “Thái hậu vài ngày nữa sẽ kiểm tra tôi, ít nhất cũng phải hiểu bên trong viết gì, chỉ còn cách làm liều cho qua, tránh để người quá thất vọng”.

Hạ Ngọc Cẩn đẩy cô ấy ra, vừa lật sách vừa mắng nói: “Được rồi! Tôi xem cho cô”.

Diệp Chiêu mãn nguyện xoa xoa đầu cậu ta: “Như thế thì tốt quá”.

Hạ Ngọc Cẩn: “Cút!”.

Diệp Chiêu thấy cậu ta tức giận, lập tức chui ra khỏi chiếc kiệu, hai chân nhẹ nhàng phi thân lên con Đạp Tuyết từ đầu đến giờ vẫn luôn theo sau, vẫy vẫy tay về phía cậu ta, vút một roi, rồi phi như bay biến mất.

Hạ Ngọc Cẩn dựa vào tấm đệm mềm, cầm quyển sách chăm chú nghiên cứu.

Nghiên cứu khá lâu, cậu ta bỗng cảm thấy có gì không đúng lắm…

Tại sao cuối cùng lại là cậu ta chăm chú đọc “Nữ tắc” nhỉ?! Còn vợ cậu ta lại trở thành người vô sự?!

Trời ạ!


Trước Sau
Loading...