Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 98


Trước Sau

Ôsin nổi loạn – Suly > Chương 98CHƯƠNG 98
Giọng nói nhẹ nhàng, cử chỉ quan tâm của Lập Hàn đối với mình làm Kim Anh thấy hơi gượng gạo. Đúng ra thì Lập Hàn cũng rất tốt với mình, chỉ tiếc người cô thích lại là Trịnh Kim chứ ko phải anh.

Lập Hàn thấy Kim Anh ngồi thừ ra nhìn túi giầy trên tay, cậu nheo mắt:

– Em không thích à. Vậy để anh lấy…

– À không. Em đang nghĩ nên đi đôi nào ấy mà. Cũng đẹp lắm.

Kim Anh cười cười nhìn cậu, rồi dở hai túi giày ra. Nói chung nó cũng không hợp với ý cô mấy nhưng được cái dễ đi.
Kim Ah chọn đại một đôi guốc trong số đó đi vào, cô nói:

– Được không.

Lập Hàn vừa cho xe chạy vừa gật đầu, cậu thấy vui khi mình có thể làm gì đó cho Kim Anh.

Hai người có mặt tại Bar. Đêm nay, Hữu Thiện đã hào phóng bao hết chỗ này cho mọi người vui chơi thoả thích.

Lập Hàn nắm tay Kim Anh vào trong, Hữu Thiện nhanh mắt nhìn thấy hai người, cô vẫy tay:

– Qua bàn này đi.

Hai người cùng đi tới ngồi xuống, Hữu Thiện tủm tỉm nói:

– Hai người xứng đôi quá đấy.

Kim Anh cười gượng, cô đưa mắt nhìn xung quanh, toàn là đứa cùng lớp nhưng không thấy Tú Anh, Trịnh Kim cũng không có mặt. Chẳng phải cậu đã đi đến đây trước rồi sao. Kim Anh dò hỏi:

– Tú Anh không đến à.

Hữu Thiện gật đầu, nuốt nốt ngụm bia trong mồm nói to trong tiếng nhạc ầm ĩ:

– Cậu ấy chắc đi hẹn hò với Trâm Nhi rồi.

– Vậy à. Thế còn…

Kim Anh đang định hỏi đến Trịnh Kim thì cậu cũng vừa bước tới. Trên tay cầm một hộp gì đấy.

Trịnh Kim liếc mắt nhìn xuống chân Kim Anh, cậu khựng người lại rồi dấu hộp đấy ra sau lưng, Hữu Thiện nhìn thấy, cô kéo Trịnh Kim ngồi cạnh mình, nói:

– Quà của tớ à.

Lập Hàn nhìn Trịnh Kim, cậuliền gật đầu, đưa chiếc hộp đó cho Hữu Thiện.

Hữu Thiện mắt sáng long lanh.Không ngờ Trịnh Kim đã đến lại còn tặng quà cho cô, Hữu Thiện hôn nhanh vào má Trịnh Kim cười tít mắt nói:

– Cảm ơn nhé.

Trịnh Kim nhíu mày khó chịu. Kim Anh thì trố mắt nhìn hai người “tiến triển nhanh đến vậy sao….Dù gì mình cũng còn danh nghĩa là vợ cậu ta cơ mà…hừ….Trịnh Kim…cậu được lắm lại còn ngồi im nữa chứ…không thèm phản kháng luôn mới sợ chứ….”. Cô cụp mi xuống nhìn mấy lon bia trên bàn. Kim Ah với lấy một lon uống cạn,mọi người cùng bàn trố mắt nhìn cô.

Mấy người vỗ tay đôm đốp:

– Kim Anh hôm nay máu nhỉ.

– Nào cùng cạn mừng sinh nhật Hữu Thiện.

Máu trong người Kim Anh đang sôi lên. Cô tức, tức khi phải nhìn hai người kia. Kim Anh cầm tiếp lon bia khác mở nắp dơ cao lên:

– Cạn.

Mọi người sôi nổi hẳn lên…Ai cũng kéo nhau ra nhảy còn lại hai đôi vẫn kiên trì ngồi lại như đấu b-boy ấy.
Hữu Thiện cầm hộp quà trên tay, cô nói:

– Để tớ mở xem Tiểu Kim tặng gì nhé.

Kim Anh lúc này hơi phê phê nên nói năng không ý tứ gì, cô nói:

– Mở luôn đi. Xem Trịnh Kim nhà ta chọn gì để tặng người yêu nào.

Trịnh Kim lắc đầu nhìn vẻ mặt Kim Anh. Cô định uống tiếp thì Lập Hàn kéo tay lại quát khẽ:

– Em làm sao vậy.

– Em muốn uống. Hôm nay vui mà.

– Vui cái gì. Thích anh cho ăn đòn à.- Lập Hàn ghé vào tai Kim Anh doạ.

– Gì chứ – Kim Anh bật cười – Em là trẻ con chắc.

Lập Hàn giữ tay cô lại không để Kim Anh có cơ hội cầm ly bia trên bàn kia tiếp.

Hữu Thiện cười thầm nhìn hai người thân với nhau, cô công kích:

– Có mỗi Lập Hàn là trị được Kim Anh thôi.

Kim Ah trề môi:

– Còn lâu…

– Suỵt im nào. Người ta nói đúng thì nhận đi. – Lập Hàn chen vào, nhìn Trịnh Kim nói như tỏ rõ vị thế của mình.

Hữu Thiện cười nham hiểm, cô gật gù, tiếp:

– Thôi không nói hai người nữa. Để xem qùa tiểu Kim đã.

Vừa nói tay cô vừa mở hộp quà ra. Đó là một đôi guốc cũng na na giống kiểu đôi guốc mà Kim Anh bị gãy gót lúc nãy.
Hữu Thiện suýt xoa:

– Đẹp quá. Cảm ơn cậu nhé tiểu Kim.

– Không có gì.

Kim Anh liếc nhìn thái độ hai người, cô trề môi nhìn họ. Đầu cô bốc khói, Kim Anh đứng dậy, người hơi lâng lâng vì men bia, cô nói:

– Lên kia nhảy thôi.

Lập Hàn kéo cô lại:

– Em say rồi.

– Ai say. Vớ vẩn. – Kim Anh gạt tay Lập Hàn ra.

– Có ai say nhận mình say đâu.- Trịnh Kim lên tiếng.

– Này – Kim Anh cúi xuống nhìn Trịnh Kim, cô đá một chân chống lên ghế dáng vẻ rất cuốn hút.

Kim Anh hất mặt nhìn Trịnh Kim:

– Cậu biết tôi đang rất tỉnh….Oẹ…oẹ….

Cả 3 đều trố mắt nhìn Kim Anh. Sao lúc nào Trịnh Kim cũng là người hứng những gì Kim Ah gây ra hết vậy. Cậu gằn từng chũ từ cổ họng phát ra:

– Kim-Anh-ạ

Lập Hàn cội vàng kéo Kim Anh ngồi xuống dựa vào vai mình, cậu với tay lấy giấy lau miệng cho Kim Anh. Còn Hữu Thiện thì lấy giấy lau chỗ nôn của Kim Anh vương trên áo Trịnh Kim.

Kim Anh khua tay:

– Xin lỗi….ức…hìhì…Chẳng may…- Nôn xong cô thấy tỉnh hắn ra, chỉ là uống bia thôi nên cũng không ăn thua gì.

Hữu Thiện cười cười:

– Không sao không sao. Dĩ hoà vi quý. Kim Anh để chuộc lỗi thì lên trên kia hát hay nhảy một bài gì đó đi.Coi như quà chúc tớ nhé.

– Ok.- Kim Ah đi lên trên bục có ban nhạc.

Hữu Thiện nhìn theo miệng cười khẩy, ánh mắt rất gian tà. Vừa lúc ấy Tử Kỳ cũng bước vào.

Hữu Thiện nhìn thấy cậu mắt ánh lên tia tinh quái “Càng đông càng vui, xem mấy người nhìn con nhỏ Kim Anh diễn hài cũng hay”. Hữu Thiện nói:

Loading...

– Ngồi xuống đi.

– Cảm ơn.

Tử Kỳ miệng cười nhưng lại không hề ngồi xuống chỗ Hữu Thiện dành cho mình, cậu vẫn đứng im, nhìn lên phiá Kim Anh.
Kim Anh lên cùng vài người bạn của Hữu Thiện có lẽ là bạn ngoài đời chứ không hề có trong lớp. Hữu Thiện huýt lên, nói to:

– Nu-abo đi.

Một cô bạn quay xang Kim Anh nói:

– Cậu biết nhảy bài đấy không.

Kim Anh cười cười:

– Chút chút.

– Good.

Một cô gái khác búng tay là đổi luôn xang đoạn nhạc đó. Kim Anh cùng 4 cô gái khác nhảy…

Xoẹt…..

Ồ””””

Phần ngực áo của Kim Anh rách ra. Mấy cô gái bên trên nhìn xuống Hữu Thiện gật nhẹ đầu, ánh mắt vờ tỏ vẻ hoảng hốt đứng dạt sang một bên. Kim Anh vội lấy tay che phần áo lót bị lộ.

Chiếc váy này cô vừa mua hôm qua cùng Hữu Thiện làm sao mà bị rách như vậy được chứ.

Trịnh Kim định chạy lên không hay Lập Hàn đã nhanh chân hơn cậu, Trịnh Kim ngồi sụp xuống bất lực nhìn theo.

Nhưng không ngờ người đến cạnh Kim Anh đầu tiên lại là Tử Kỳ.

Lập Hàn khựng người lại. Thái độ Tử Kỳ rất bình thản, cậu khoác áo mà là áo nữ nữa chứ như mọi sự việc đều nằm trong tay cậu vậy..

Tử Kỳ nói nhỏ với Kim Ah:

– Lần sau cảnh giác đi nhé.

Kim Anh không hiểu ý cậu, cô hỏi:

– Là sao.

Mọi người nhìn Tử Kỳ như một vị anh hùng cứu mĩ nhân, Lập Hàn nhíu mày nhìn khó chịu, đáng lẽ ra người nên làm việc đó là cậu chứ. Lập Hàn đi lên đứng cạnh Kim Anh, cậu quay nhidn Tử Kỳ nói:

– Cảm ơn nhé.

Tử Kỳ mỉm cười gật đầu. Mọi ánh mắt của các cô gái có trong đấy đều long lanh mắt nhìn cậu đầy ngưỡng mộ.

Bốn cô gái bạn Hữu Thiện cũng vậy. Hữu Thiện tối sầm mắt khi thấy việc này chưa gì đã kết thúc. Mấy con bạn cô cũng ngu quá đã bảo phải làm váy Kim Anh rách toạc ra cơ mà. Hữu Thiện mím môi. Cô phải vội vàng chạy lại chỗ Kim Anh hỏi han quan tâm:

– Sao vậy…

– Không có gì chỉ bị rách một tí thôi.

– May quá…- Hữu Thiện quay xang bốn người kia quát – Mấy cậu làm gì mà rách cả áo của Kim Ah vậy.

– Vô ý thôi mà – Một người lên tiếng nói.

Tử Kỳ chẹp miệng, đột nhiên cậu nhìn thẳng vào mắt Hữu Thiện làm cô lúng túng quay đi chỗ khác giả lơ. Tử Kỳ nói:

– Hữu Thiện, ra ngoài nói chuyện tí đi.

Nói xong Tử Kỳ quay đi ra ngoài trước. Trịnh Kim không biết đã về từ lúc nào. Hữu Thiện cười nói:

– Không sao cả rồi, mọi người vui tiếp đi, tí tớ quay lại tiếp mọi người.

Nói xong cô theo chân Tử Kỳ ra ngoài.

Hữu Thiện mở lời trước:

– Có chuyện gì.

– Cậu nên để yên cho Kim Anh đi.

Hữu Thiện nhíu mày:

– Ý cậu là sao.

– Đừng nghĩ chuyện mình làm không ai biết. Tôi sẽ im lặng chuyện hôm nay. Nếu tôi biết cậu đụng đến Kim Anh lần nữa thì đừng trách.

Hữu Thiện bị nói trúng tim đen nhưng cô nghĩ cũng có thể Tử Kỳ chỉ bắt thóp cô thôi, Hữu Thiện cố chối:

– Cậu nói gì tôi không hiểu.

– Không hiểu hay không muốn hiểu. Trịnh Kim không thích cậu đâu đừng cố dành thứ không thuộc về mình như thế. Tốt nhất cậu nên ngoan ngoãn yên vị đi đừng để tôi nói chuyện hôm nay ra sẽ không hay đâu.

– Ai sẽ tin cậu chứ.

– Cậu nên nhớ tôi là ai trong mắt mọi người nhé. Liệu họ có tin tôi không – Tử Kỳ cười cúi sát mặt mình vào mặt Hữu Thiện giọng có chút miả mai lẫn dăn đe.

Hữu Thiện lúng túng, cô không biết nói gì để lại được với Tử Kỳ. Có lẽ người cô sợ nhất có lẽ chính là cậu. Hữu Thiện mím môi. Tử Kỳ chẹp miệng, đứng lại tư thế thẳng người nói:

– Nhớ những gì tôi nói hôm nay đấy nhé.

Nói xong cậu quay lưng bước đi được vài bước chợt dừng lại. Vẫn không quay đầu lại, cậu nói:

– Nếu muốn trút giận thì tìm tôi nhé. Đừng đụng đến Kim Anh.

Hữu Thiện nhidn theo dáng Tử Kỳ, mặt mày cô biến sắc. Sao Tử Kỳ lại biết mọi chuyện cô làm như vậy. Con người cậu ta quả là đáng sợ.

Lập Hàn đưa Kim Anh ra ngoài định cho cô về trước thì thấy Hữu Thiện đang đứng ngẩn ngoài đó. Kim Anh nói:

– Cậu đứng đây làm gì vậy. Có chuyện gì sao mặt cậu tái vậy.

Hữu Thiện giật mình, cô gượng cười chối biến:

– Tớ không sao. – Cô nhìn hai người rồi tiếp – Hai người định đi đâu vậy?

– Tớ đau đầu quá nên về trước, thông cảm nhé.

– Vậy à.Không sao cậu về nghỉ đi nhé.

– Ừm.

Lập Hàn đưa Kim Anh về chung cư. Hai người đứng trước xe, Kim Anh nói:

– Anh về đi, em vào đây.

Lập Hàn nhẹ nhàng ôm Kim Anh, cậu nói nhỏ:

– Xin lỗi.

Kim Anh tròn mắt, định đẩy cậu ra thì Lập Hàn càng ôm chặt hơn, cậu nhắm mắt nhẹ giọng nói:

– Anh đã không kịp bảo vệ em rồi.

Kim Anh biết cậu đang nói đến chuyện xảy ra lúc nãy, cô khẽ cười kéo nhẹ anh ra nói:

– Không sao đâu mà. Thôi em vào nhà trước nhé. Ngủ ngon.

Kim Anh mỉm cười vẫy tay chào Lập Hàn rồi quay người vào trong.

Lập Hàn lên xe phóng đi. Họ không hay để ý có một người đang quan sát họ nãy giờ. Trịnh Kim ngồi trong xe ánh mắt buồn bã khẽ nhắm hờ lại ngả người ra sau đầy mệt mỏi…


Trước Sau
Loading...