Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 93


Trước Sau

CHƯƠNG 93
Đến tối Kim Anh ngồi dưới nhà xem tivi. Hôm nay rất lạ từ sáng đến giờ hai người không hề gặp bà chủ. Không biết bà ta mai danh ẩn tích ở góc nào nữa.

Kim Anh ngồi chờ đến mỏi cả mắt mà vẫn chưa thấy bóng dáng bà đâu. Họ muốn chờ bà về để hỏi xem có biết đứa bé ăn mày kia ở đâu không vì chiều nay họ quên mất không hề hỏi xem nó ở chỗ nào.

Díp hết cả mắt lại. Kim Anh đưa tay che miệng ngáp dài. Mà cũng lại thật, từ lúc về cô cũng không thấy Trịnh Kim đâu luôn, Kim Anh đưa mắt ngó quanh.

“Ngủ tí đã tí bà chủ về tính sau…” Kim Anh tự nghĩ vậy, cô ngả lưng xuống ghế gỗ dài nhắm mắt ngủ.

Một lúc sau, Trịnh Kim cùng bà chủ đi về nhà hai người vừa đi vào trong vừa nói chuyện gì đó rất bí mật.

Nghe thấy tiếng nói Kim Anh mở choàng mặt ra, cô nhìn hai người hỏi:

– Hai người đi đâu mà giờ mới về vậy?

– À đi có chút chuyện. – Bà chủ đưa mắt xang nhìn Trịnh Kim ẩn nét cười rồi tiếp:

– Thôi mệt rồi tôi lên ngủ trước đây.

Bà ta nói xong là về phòng luôn. Trịnh Kim cũng bước đến bàn, cậu ngồi xuống, nét mặt rất thanh thoát, nhìn cô rồi nhẹ cất giọng nói:

– Cậu muốn đi đâu?

– Hở? – Kim Anh trả hiểu gì. Mà hôm nay Trịnh Kim cũng có dấu hiệu lạ. Đúng rất lạ từ chiều đến giờ.

Trịnh Kim cầm chai nước đặt sẵn trên bàn, mở nắp ra uống một hơi, cậu đưa mắt nhìn Kim Anh nói:

– Mai mình sẽ đi khỏi đây.

– Ơ…cậu hứa là ở lại xem vụ thằng bé kia như nào rồi mới đi mà. Sao giờ đòi đi…- Kim Anh trố mắt nhìn Trịnh Kim.

– Xong rồi.

– Sao cơ? – Kim Anh lại ngạc nhiên, cô bập bõm miệng:

– Ý cậu…cậu là sao? Xong gì.Cậu nói gì tôi trả hiểu.

Trịnh Kim nhìn bẩn mặt ngu nghệt ra của Trịnh Kim cậu tụt hết cả cảm xúc. Đặt chai nước xuống bàn, Trịnh Kim đứng dậy:
– Tóm lại là mai sẽ đi khỏi đây.

Nói xong cậu quay ngoắt đi,nhanh chân bước lên lầu vì Trịnh Kim biết đi từ từ thế nào Kim Anh cũng tóm lại hỏi hết câu này đến câu khác. Đúng là người chậm hiểu.

Trịnh Kim vút đi như làn gío thoảng để lại Kim Anh ngơ ngác dõi theo chưa kịp định thần. Cô nhíu mày”Là sao??”

Kim Anh quyết định tìm hiểu chuyện này. Cô đứng dậy, lần xang phòng bà chủ vì chỉ có bà ta hiểu được câu chuyện do từ chiều hai người đi chung mới về một lúc như thế. Cô mở cửa phòng bà ra.

– Ai – Bà chủ lên tiếng hỏi.

– Cháu Kim Anh đây.

– Ừ. Cô có việc gì à.- Bà ta vừa nói vừa đưa tay bật công tắc đèn trên đầu giường, rồi ngồi dậy, nhìn Kim Ah – Cô ngồi xuống đây.

Kim Ah bước lại ngồi đối diện bà. Bây giờ cô mới có dịp nhìn kĩ người chủ nhà của mình. Cô đưa mắt kín đáo quan sát bà ta. Nhìn cho kĩ thì thấy người này không giống người ở đây lắm. Nước da hồng hào khác hẳn so với cuộc sống lam lũ ở nơi nghèo đói này. Nghĩ là vậy nhưng cô cũng không tiện nhiều chuyện hỏi.
Kim Anh hỏi:

– Chiều này bác với Du đi đâu vậy?

– Ờ thì đi chơi.

Kim Anh nheo mắt nhìn bà,câu trả lời thật hồn nhiên.

– Bác với cậu ta dấu cháu chuyện gì à.

“Chết! Cậu ta đã hứa không nói gì rồi mà….” Bà ta cắn môi đăm chiêu như đang nghĩ ngợi vấn đề gì đó làm Kim Anh càng thêm mối nghi ngờ, cô dục:

– Bác nói xem nào.

– Thì…đây., thì chiều tôi với cậu ta đến nhà đứa bé ăn mày mà hai người gặp đó.

– Rồi sao – Kim Ah giãn gương mặt ra đôi chút. Cô lay tay bà dục:

– Chuyện gì nữa.

– Thì cái cậu Du đẹp trai phớt đời kia đến gặp ông bố già vũ phu của thằng bé ấy…- Bà ta kéo dài giọng nư kích thích trí tò mò của Kim Anh.

Đúng thật vậy, Kim Anh bắt đầu có cảm hứng với câu chuyện bà đang và sắp kể tiếp tới, cô dục rối lên:

– Nhanh đi bác, đừng giật cục thế.

– Ờ…- Bà ta liếc nhìn Kim Anh thấy cô có vẻ nóng lòng, bà chủ cũng dần dần có hứng. Bà ta hắng giọng nhìn về một nơi xa xăm nào đó bắt đầu tường thuật gián tiếp:

” Bà chủ phúc hậu cùng cậu đẹp trai trẻ tuổi lên đường tìm lại công lý cho lê dân bá tánh.

Sau một chặng đường dài mệt nhoài, họ đã đặt chân đến nơi cư ngụ của lão vũ phu khốn khiếp kia. Nhưng tiếc thay hắn ta không có ở nhà mà chỉ có một mệnh phụ đang nằm ho ở trên chiếc giường tre ọt ẹt còn 2 đứa bé tội nghiệp kia chắc vẫn đang lang thang ở ngoài đi ăn xin từng đồng một.

Thấy vậy cậu đẹp trai cùng bà chủ nhà liền đi vào . Trịnh Kim lên tiếng chào người mệnh phụ mặt mày nhợt nhạt, bà ta thấy lạ khi có người đến tìm mình, liền cố gượng mình chống tay ngồi dậy…ho khan vài tiếng rồi nhìn hai người bàng ánh mắt bất ngờ:

– Hai người là…

Bà chủ nhà:

– Tôi và cậu đây đến để giúp ba mẹ con cô thoát khỏi tên chồng đốn mạt kia.

Người mệnh phụ có vẻ thất sắc khi nhắc đến người chồng của mình, bà ta lộ rõ vẻ sợ hãi trên gương mặt bạc nhược. Bà ta run rẩy nói:

– Các người không giúp gì được đâu, về đi. Ông ta mà biết sẽ giết mẹ con tôi mất…

Nói đến đây bà ta nghẹn lời gịong như sắp khoác, hai mắt đỏ hoe. Nhìn cảnh đấy ai cũng phải tội nghiệp.

Bà chủ nhà :
– Vậy chẳng nhẽ cô muốn sống trong cảnh này mãi. Cô không nghĩ đến tương lại hai đứa con mình sao.

Bà chủ lên tiếng khuyên răn. Trịnh Kim vẫn ngồi im lặng không nói lời nào.

Loading...

Bà chủ nhìn người đàn bà kia an ủi lẫn khích lệ:

– Cô yên tâm. Chúng tôi sẽ gíup cô.

Trịnh Kim lúc này mới lên tiếng:

– Bà chủ có tiền không cho cháu vay 5triệu.

– Ờ…hả – Bà chủ há hốc mồm nhìn Trịnh Kim.

Cậu ta lấy điện thoại trong túi cuả mình ra nói:

– bác cho cháu cái tài khoản khi về nhà cháu sẽ chuyển tiền trả lại. Không thì cầm tạm cái điện thoại này của cháu cũng được.

Bà chủ nhà là một người có nghĩa khí nên không cần nói thêm bà ta đã lấy hết số tiền trong người tin giao nó cho cậu đẹp trai:

– Tôi tin cậu.

Trịnh Kim cầm lấy số tiền đấy đưa cho cậu người dàn bà bệnh tật rồi nói:

– Cô cầm tạm một ít lo chữa bệnh.

Người đàn bà ngỡ ngàng nhìn số tiền trong tay, mắt như sắp rơi lệ. Bà ta xúc động nỗi ko nói nên lời. Bà chủ nhà liền lên tiếng động viên:

– Cậu ấy cho cô cứ giữ lấy.

Người đàn bà lại quay xang nhìn bà chủ nhà một cái nhìn cảm kích vì bà thậ đôn hâu và…

– Bác ơi. Hình như cháu thấy bác toàn khen bác đúng không. Thôi kể vào việc chính đoạn gặp lão già kia đi. Dài dòng quá.

Bà chủ đang phiêu thế tự nhiên lại bị Kim Anh chặn họng, bà ta nguýt cô một cái rồi kể nhanh:

– Thì cậu đẹp trai kia gặp lão già đấy nói chuyện rồi xong.

– Ơ. Chỗ gay cấn này bác phải kể chi tiết vào chứ. Chỗ sướt mướt kia chán quá.

Bà ta hắng giọng lại dạt dào cảm xúc rồi.

” Hai người lại lên đường, gặp tên đàn ông thôi kia đang chơi đá gà trên đường. Bà chủ nhà biết mặt hắn nên đã chỉ điểm cho cậu trai trẻ

Cậu ta đi vào vòng tròn đá gà ấy, nói với tên khốn kia:

– Cháu có chuyện muốn nói với bác.

Người đàn ông kia đang thua, bực mình khi thấy Trịnh Kim đứng chặn trước mặt mình, ông ta cáu bẩn:

– Kút ****** ra để bố mày chơi…hừ..

Ông ta thô bạo đẩy Trịnh Kim dạt xang một bên chúi đầu nhìn hai con gà đang đá nhau hô hét ầm ĩ.

Trịnh Kim bực mình cầm áo ông ta lôi ra ngoài đám đông. Ông ta theo đà kéo của cậu suýt ngã chúi nhủi về phiá trước. Hắn đứngthẳng người lại mặt hầm hầm sốc cổ áo Trịnh Kim lên, b aà chủ nhàd hoảng quá định vào can thì Trịnh Kim đã lên tiếng với giọng sắc lạnh:

o Bỏ – tay- ra.

Cậu nhấn mạnh đừng chữ, đôi mắt như đang đốt cháy đối phương, tên khốn bê tha kia cũng hơi ớn trước sát khí đang toả quanh người Trịnh Kim, ông ta thả mạnh cổ áo Trịnh Kim ra gằn giọng:

– Mày là ai.

– Ông đi theo tôi.

Trịnh Kim nói xong cùng bà chủ quay người đi trước, lão già kia lật đật đi theo sau, hắn ta kthắc mắc không biết là có chuyện gì.

Đến một nơi vắng người Trịnh Kim dừng lại, quay người về phiá sau, hai tay đút túi quần gương mặt anh hất cao đầy nghiêm quyền..

– Bác không cần kể ngoại hình chi tiết vậy đâu, vào vấn đề chính luôn đi.

– Cô thích nhảy vào mồm người khác ngồi nhỉ. Thôi tôi không kể nữa, mệt quá.

– Ơ thôi mà – Kim Anh kéo dài dọng, lay tay bà – Tiếp đi bác đẹp gái.

– Nể cô khen tôi mới kể đấy – Bà chủ tủm tỉm quay xang lườm Kim Anh.

“Sau đấy Trịnh Kim đề nghị lão già kia buông tha cho 3 mẹ con và cho ông ta một ýt tiền,lão già kia sáng mắt kia thấy tí tiền là sáng bừng mắt gật đầu vội lẹ cho qua để lấy tiền, cậu còn không quên dằn mặt hắn:

– Nếu ông không giữ đúng lời tôi sẽ bằng mọi cách tống ông vào đếm lịch.

Nói xong cậu bước đi khoan dung giữa hoàng hôn đang buông dần…”

– Rất là phong độ – Kim Anh chẹp miệng khen.

– Chính xác lúc đấy cô nhìn cậu ấy mới ngưỡng mộ tràn trề. Đẹp trai men lì.

– Hehe…chồng cháu mà lại – Kim Anh nhướng mày tự đắc.

Bà chủ nhà tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Ơ vậy hả?

– Dạ – Kim Anh gật đầu khẳng định, cô cười toe toét không dấu khỏi niềm tự hào..

– Ồ…Thôi tôi buồn ngủ quá, cô về phòng đi, mà cô cũng nghỉ sớm đi mai hai người đi sớm mà.

– Vâng. Bác ngủ ngon.

Kim Anh tung tăng chạy tót về phòng. Bà chủ nhìn theo đầy ẩn ý. Bà ta cười thầm “mình cũng có tài biạ chuyện phết…haha.”

Câu chuyện trên hoàn toàn có thật nhưng không có thực do bà chủ một tay gây dựng, sự thật chỉ có Trịnh Kim mới biết. Đây cũng là bí mật giữa hai người.


Trước Sau
Loading...