Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 83


Trước Sau

CHƯƠNG 83
Kim Anh vội vàng co chân đạp Trịnh Kim ngay giữa bụng khiến Trịnh Kim đau điếng, ôm bụng ngồi bệt dưới sàn nhăn nhó. Kim Anh sờ tay lên môi mình quát:

– Cậu,cậu vừa có hành động dê già gì vậy.

Trịnh Kim ngẩng đầu lên lườm cô, tay vẫn ôm bụng đau nhói:

– Đầu óc đen tối.

Kim Anh mặt đỏ bừng bừng,bịp miệng lại nói:

– Chẳng phải cậu nhân lúc tôi ngủ nên nên…ấy ấy à –Kim Anh cố nói giảm nói tránh.

– Ấy ấy cái gì, điên khùng – Trịnh Kim ôm bụng đứng dậy bực mình đi ra ngoài, cậu lẩm bẩm “làm ơn mắc oán”

Kim Anh ngồi lại một mình trong phòng, tim vẫn còn đập mạnh, hai má nóng ran.Cô lẩm bẩm độc thoại một mình, tay sờ sờ lên môi:

” Sao cậu ta lại lén hôn mình “.

Kim Anh cắn môi suy nghĩ mông lung. Một lúc sau Tr ịnh Kim vẫn không trở lại phòng.Kim Anh len lén đi ra ngoài, ngó xem cậu đâu thì thấy Trịnh Kim đang nằm ở ghế salong.

Cô rón rén đi tới nhìn Trịnh Kim đang nhắm mắt, đầu óc cô cứ thắc mắc sao có chuyện Trịnh Kim lại hôn lén mình thế.
Kim Anh nhìn cậu một lúc bỗng à lên vỗ tay vào trán ” Nãy mình nhớ là nằm ngoài đây,xong ngủ gật. Khi ngủ mình có cảm giác lâng lâng như ai đó đang nhấc bổng mình lên….Chẳng nhẽ…”

Kim Anh trố mắt tròn vo nhìn Trịnh Kim “Chẳng nhẽ cậu ta đang bế mình vào phòng…Nhưng mà sao lại hôn mình” Kim Anh gãi gãi cằm suy nghĩ. Dù đã nghĩ đến mọi trường hợp rồi cô vẫn không thấy hợp lý mấy. Tò mò trong lòng Kim Anh càng ngày càng tăng lên. Chẳng nhẽ cô lại đập Trịnh Kim dậy hỏi cho ra lẽ.

Kim Anh tiến lên đứng gần chỗ bộ xalông giường. Ánh mắt chăm chú vào gương mặt “khả ái”của Trịnh Kim.Cô nghiêng đầu qua nghiêng đầu lại lông mày đan chặt vào nhau, tay chống cằm quan sát cậu. “Đẹp trai thật. Lần đầu tiên Kim Anh có dịp nhìn TRịnh Kim tỉ mỉ như vậy và đây cũng là lần đầu tiên cô thừa nhận vẻ đẹp của Trịnh Kimmột cách tuyệt đối.Công nhận nhìn gần những đường nét trên khuôn mặt của cậu thật hoàn hảo.

Kim Anh mải mê ngắm mà không biết rằng Trịnh Kim biết hết. Cậu thấy nhột nhạt khi người khác cứ chăm chăm nhìn mình thế nhất là Kim Anh nữa chứ. Trịnh Kim mà mở mắt ra bây giờ chắc chắn Kim Anh sẽ ngượng lắm đây khi bị bắt qủa tang nhìn trộm Trịnh Kim đang ngủ. Biết thế nên Trịnh Kim cứ nhắm mắt, nhưng anh không thể chịu nổi cảm giác bị Kim Anh soi thế này nữa. Trịnh Kim liền làm động tác trở mình.Kim Anh giật mình tửởng cậu tỉnh, cô vội giả vờ cầm ly nước trên bàn lên,nghiá sang Trịnh Kim thấy cậu vẫn ngủ chỉ là đổi tư thế nằm úp thôi. Kim Anh vuốt ngực “hết hồn”. “Mà sao mình lại ngắm tên này”. Cô tự hỏi mình và cũng không có câu trả lời nào. Kim Anh định quay người về phòng thì bước chân cô lại không nghe theo.

Chợt Kim Anh nảy ra một ý định.Cô quay người lại nhìn TRịnh Kim đang ngủ,nở nụ cười gian xảo.

Kim Anh nhẹ nhàng bước lại phiá mặt Trịnh Kim đang quay xang, cô lấy điện thoại trong túi ra nhanh tay chụp lia liạ vài kiểu ảnh của Trịnh Kim. Máu tham trong Kim Anh dâng lên, cô không thoả mãn với mấy kiểu cỏn con này mà còn tìm mọi góc độ để chụp Trịnh Kim.

Đương nhiên là nghe tiếng flas là Trịnh Kim biết chứ. Cậu đã cố chịu đựng để Kim Anh chụp vài bô rồi mà mãi cô vẫn không ngừng tay. Trịnh Kim không chịu nổi nữa.Anh ngồi bật giậy làm Kim Anh hoảng hồn suýt rơi máy.

Trịnh Kim quát:

– Cậu có để cho người khác ngủ không vậy.

– Thì ngủ đi ai nói gì. Thôi ngủ ngủ đi tôi về phòng hehe…- Kim Anh cười cười rồi tót luôn về phòng.

Trịnh Kim bất lực nhìn theo.Mà cậu cũng không hiểu Kim Anh chụp mình làm gì “chẳng nhẽ…” Trịnh Kim bất giác mím môi cười “Kim Anh bắt đầu yêu cậu nên mới chụp ảnh làm nên chẳng hạn hay để ngắm gì đấy”

Trịnh Kim đặt người nằm xuống,mắt nhìn lên chùm đèn pha lê treo trên trần nhà,môi hé nở nụ cười hạnh phúc.

Lập Hàn đang đi ngoài đường thì thấy Kim Anh đang đi ra khỏi một cửa tiệm rửa ảnh.Anh cho xe tấp vào lề, Kim Anh đang dắt xe thì thấy Lập Hàn, cô cười nói:

– Ơ anh đi đâu vậy.

– Anh xang nhà bạn. Em vào rửa ảnh à.

Kim Ah cầm phong bì một tệp ảnh,cười nói:

– Ờ. Đang làm ảnh để kiếm cơm.

Lập Hàn không hiểu, anh nheo mắt hỏi:

– Là sao.

Kim Anh cười cười, hếch hếch lông mày:

– Nói anh cũng không biết đâu. Em mà làm ăn được vụ này mai s ẽ khao anh đi ăn.

Lập Hàn nhìn mặt Kim Anh gian gian nhưng cũng không hỏi thêm,anh gật đầu cười:

Loading...

– Nhớ mồm đấy nhé. Thôi anh đi có việc trước. Có gì gọi cho anh.

– Ôkê.

Lập Hàn cười rồi cho xe vụt đi. Chuyện anh muốn nói với cô vẫn chưa mở lời được nhưng thôi để sau cũng được. Kim Anh cho xe về nhà. Trong lòng cũng thấy tội lỗi với Trịnh Kim đôi chút nhưng dù gì cũng đang hết tiền tiêu cô đành làm vậy thôi.Dòng đời sô đẩy.

Sáng hôm sau Kim Anh dậy thật sớm, cô dục Trịnh Kim dậy đi học. Chưa no giấc Trịnh Kim cố chần chừ nằm thêm một lúc nữa nhưng Kim Anh đâu chịu để yên, bằng mọi thủ đoạn Kim Anh đã bắt anh dậy.Trịnh Kim bực mình,ném chiếc gối ôm xang 1 bên, miễn cưỡng ngồi dậy,vò đầu :

– Ngủ tí cũng không yên. Sao mình có thể chịu đựng con ranh này 3tháng rồi cơ chứ.

Trịnh Kim làu bàu, rồi đứng dậy lững thững vào toilet làm vệ sinh. Kim Anh nghe hết Trịnh Kim càu nhàu nhưng cô vẫn vui vẻ để yên.

Kim Anh hớn hở đến lớp. Cô lôi trong cặp ra một phong bì bên trong đấy chứa một xấp ảnh đặt lên bàn.Chi Mai ngồi cạnh,nhìn Kim Anh hỏi:

– Cái gì đây.

– Cần câu cơm –Kim Anh cười tươi nói.

Chi Mai không hiểu gì,cô cầm phong bì dày cộm đấy lên mở ra xem.Chi Mai trốmắt với những tấm hình chụp Trịnh Kim. “Good~~~”.

Chi Mai mắt long lanh nhìn những tấm hình quá đẹp như sao Hàn ấy.

Chi Mai vừa xem những tấm hình đấy, miệng nói lia lịa:

– Mày định làm gì với số ảnh này.

– Đoán xem – Kim Anh bí ẩn nói.

Chi Mai dừng tay dở ảnh xem,cô từ từ nhìn xang Kim Anh:

– Không lẽ….mày định bán mấy tấm hình này.

– Không sai thì đúng là như vậy.

Chi Mai trố mắt hỏi lại:

– Thật à.

Kim Anh gật dầu khẳng định:

– Bán đi để lấy tiền trả nợ mày nữa chứ.

Chi Mai bỗng đánh vào tay Kim Anh:

– Sao mày lại vậy. Dù gì đấy cũng là chồng mày mà. Hoá ra hôm qua mày vay tiền tao gấp để dùng vào việc này à.

– Thì sao. Đang móm đây.

– Nhưng…

– Nhưng nhị gì. Thôi tao đi quảng cáo đây.

Kim Anh dựt phắt xấp ảnh trên tay Chi Mai lăng xăng đi đến mấy cô bạn cùng lớp fan ruột của Trịnh Kim cười hớn hở chào hàng.Mấy cô nàng fan cuồng của Trịnh Kim mắt sáng long lanh tranh nhau bu l ại chộp vội vài tấm xem rồi hỏi giá mua. Kim Anh cười hớn hở với thành qủa thu được cô nói:

– Giá hữu nghị nhé. 30k một bô.

Nghe vậy mấy cô nàng liền nhao nhao lên nhanh tay khươ vài ba tấm rồi đưa tiền cho Kim Anh r ồi c ầm ảnh giữ khư khư tấm ảnh trong tay ngắm,miệng liên tục suýt xoa:

– Công nhận, nhìn cậu ấy Tây thật.

– Ngủ mà cũng đẹp trai nữa chứ.

– Nhìn góc nào cũng nuột…chẹp…chẹp…


Trước Sau
Loading...