Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 82


Trước Sau

CHƯƠNG 82
Kim Anh tắt máy,mặt hầm hầm nhớ lại câu Hữu Thiện nói “vui lắm, cậu ấy rất tuyệt”.

Chi Mai dục:

– Sao ở đâu.

– Ở đây.

– Sao không thấy.Chắc mình đi đầu này họ đi đầu kia nên không gặp.Thử làm vòng nữa xem sao.

Hai người đứng dậy, vừa đeo xong khẩu trang.

– Ê ê – Chi Mai huých huých người Kim Anh quay xang phiá trái.

– Trịnh Kim kia đúng không.

– Núp núp nhanh –Kim Anh kéo tay Chi Mai chạy nhanh xang góc khuất núp chờ hai người kia đi ngang qua.rồi mới theo sau.

Chi Mai ngó ngó nghiêng nghiêng:

– Tình tứ quá nhỉ. Đi mấy vòng mà vẫn không mỏi chân.

– Thế mà lúc mình hẹn hộ thì bày đặt dãy nảy lên không đi.

Họ không biết đến nét mặt Trịnh Kim lúc này. Cậu đi chỉ vì Kim Anh muốn thôi chứ nó thật trả có mục đích gì. Trịnh Kim định đến rồi về nhưng về cũng trả làm gì thôi bỏ ra một buổi để đi linh tinh đốt thời gian cũng tốt. Hai người họ đi với nhau chủ yếu là Hữu Thiện nói chứ Trịnh Kim chỉ góp vài câu trả lời cho qua.
Hữu Thiện đề nghị.

– Chúng ta đến khu giải trí đi như thế sẽ vui hơn ở đây.

– Ừ – Trịnh Kim cũng không phản đối.

Kim Anh cùng Chi Mai trùm kín mặt mũi lẻn lẻn chạy vào nhà xe trước.Lấy xe ra ngoài đứng góc lác rình rập.

Đối tượng đã xuất hiện. Kim Anh cắn răng cắn lợi khi nhìn thấy Trịnh Kim và Hữu Thiện đi chung một xe. Cô không hiểu tại sao mình lại có cảm giác bực mình thế này trong khi chính cô là người tác hợp cho họ cơ mà.

Chi Mai dục:

– Đi thôi.

Kim Anh cho xe rè rè theo sau. Đến Khu giải trí..

Hữu Thiện mạnh bạo khoác tay Trịnh Kim đi vào trong. Kim Anh trố mắt nhìn theo “Cái gì.Lại còn khoác tay nhau nữa chứ “.

Chi Mai vuốt giận cho bạn:

– Bình tĩnh. Xem sao đã.

– Đi.

Kim Anh hầm hầm đi theo sau. Hai cô cứ nấp nấp chui lủi làm mọi người xung quanh nhìn chằm chằm.Kim Anh và Chi Mai cũng cảm thấy ngượng. Họ cố gắng đi thẳng người lại nhưng tác phong vẫn cứ lấm lét làm mọi người phải có suy nghĩ sai lệch.

– Hai cô à.

Hai người đang núp sau chậu cây cảnh to ở đại sảnh trung tâm theo dõi thì có người đến vỗ vai Kim Anh. Cô khoát tay không nhìn về sau:

– Cái gì. Nói sau đi. Đang bận.

– Mục tiêu quẹo rồi. Đi theo thôi – Chi Mai cũng không để ý đến người sau là mấy. Cô nói với Kim Anh.

Người bảo vệ cầm bộ đàm,gọi thêm nhân viên đến. Họ kéo Kim Anh và Chi Mai lại. Kim Anh trố mắt, nói to qua khẩu trang:

– Các chú làm gì vậy.

Người bảo vệ lớn tuổi nhanh tay kéo chiếc khẩu trang trùm kín mặt hai người ra quát:

– Hai cô định đến đây giở trò hai ngón sao. Đưa chúng nó ra ngoài phòng an ninh.

Người bảo vệ nói với mấy tên bảo vệ trẻ tuổi khác. Chi Mai vội vàng giải thích:

– Chú à…Có gì từ từ nói đã…

– Các cô có hành vi đáng nghi ngờ nên chúng tôi cần điều tra tránh tình trạng gây ra trường hợp đáng tiếc cho khách hàng.- Ông ta hất mặt cho mấy tên đàn em trong tổ bảo vệ – Đưa họ đi.

Kim Anh giở khóc giở cười, tay chân muá loạn cả lên:

– Chú à…thật ra…Hêi….- Kim Anh nhăn nhó không biết phải giải thích ra sao. Chẳng nhẽ nói cô đi rình chồng…Thế thì mất mặt quá.

Thấy Kim Anh cứ ấp a ấp úng người bảo vệ lớn tuổi càng thêm nghi ngờ và tin rằng mình không nhìn nhầm ăn trộm.

Lúc này mọi người trong đại sảnh đều hướng ánh mắt tò mò về hai cô gái trẻ. Kim Anh, Chi Mai cúi đầu không biết phải nên nói thế nào để họ hiểu đây chỉ là hiểu lầm thôi. Họ xì xầm chỉ trỏ, rồi quay xang hỏi nhau có chuyện gì nhưng đều lắc đầu không biết. Còn có người không biết gì cũng dựng chuyện nói hai người lén lút thập thò định ăn trộm gì đó bị bắt qủa tang nên bảo vệ tóm lại. Những cái nhìn khinh bỉ ném vào hướng hai cô gái.

Trịnh Kim cùng Hữu Thiện đúng lúc đó định trở ra uống nước thì nhìn thấy cảnh đấy.

Ông bảo vệ ra lệnh cho mấy tên thuộc hạ:

– Thôi không lằng nhằng đưa họ vào phòng an ninh rồi giải quyết sau.

– Sao cơ…Chú đừng làm thế mà.

Trịnh Kim nhíu mày nhìn Kim Anh rơi vào tình trạng đang níu tay níu chân người bảo vệ cố gắng giải thích điều gì đó. Hữu Thiện nhếch môi cười “Trò vui đây”.

– Kim Anh sao vậy.- Hữu Thiện tỏ ra quan tâm nói.

Trịnh Kim cũng không hiểu tại sao cô rơi vào tình trạng này. Cậu bỏ mặc Hữu Thiện,liền đi đến chỗ Kim Anh.
– Chú à. Làm ơn đừng cho cháu lên đồn. Thật ra chú hiểu lầm thôi…

Kim Anh đang ra sức thuyết phục người bảo vệ thì Chi Mai nhìn thấy Trịnh Kim đang tiến về phiá mình. Chi Mai khều khều Kim Anh đang thảm thiết kể lể với ông bảo vệ trưởng.

– Trịnh Kim kià…sao giờ.

Kim Anh ngoái lại nhìn. Đúng Trịnh Kim rồi. Sao cậu ta mới vào đã ra rồi. Kim Anh vội vàng lúng túng nhìn quanh cô không biết trốn vào đâu đây. Kim Anh dựt đại chiếc khẩu trang đang nằm trong tay ông bảo vệ nhanh tay đeo vào mặt cúi cúi đầu che giấu mặt để cho Trịnh Kim không thấy nhưng cô đâu ngờ cậu đã nhìn thấy lâu rồi.

Người bảo vệ nổi cáu:

– Thôi không nói gì hết mau đưa hai cô ta đi.

– Dạ.

Kim Anh đành chịu để im cho họ đưa đi.

– Khoan đã.- Trịnh Kim cản họ lại, anh quay xang ông bảo vệ, nghiêng đầu hỏi:- Chú à. Có chuyện gì vậy.

– À không có gì nghiêm trọng mọi người cứ an tâm. Ở đây an ninh rất tốt.Những người móc túi này sẽ không thể lọt vào được đâu.

Người bảo vệ vỗ vỗ vai Trịnh Kim cười:

– Cậu cứ yên tâm mà vui chơi. Mấy tên trộm vặt này chúng tôi sử lý quen rồi.

– Cái gì.- Trịnh Kim trố mắt nhìn ông bảo vệ.

Kim Anh, Chi Mai đang mải che đậy khuôn mặt mình nên không dám lên tiếng, hai người chỉ nghĩ chắc Trịnh Kim tò mò nên mới lại hỏi rồi sẽ đi ngay thôi.

Trịnh Kim đi thẳng đứng trước mặt Kim Anh, anh đưa tay định dựt chiếc khẩu trang của cô ra thì Kim Anh đã giữ chặt, lấy tay đánh vào tay cậu:

– Này này, cậu làm gì thế. Điên à…buông,bỏ ra…

Loading...

Mọi người xung quanh xúm lại xem ngày càng đông hơn. Những tiếng xì xào không ngớt vang lên. Kim Anh ngượng chín mặt, Chi Mai thì cũng cùng tâm trạng vậy thôi “biết thế không đi cùng nhỏ này giờ mang nhục vào thân thế này”.
Trịnh Kim quay xang người bảo vệ nói:

– Chú hiểu lầm rồi.

– Sao cơ – Người bảo vệ bật cười nói – Sao cậu lại biết, tôi làm bảo vệ bao nhiêu năm rồi làm sao không nhìn rõ được mấy tên móc túi này chứ.

Ông bảo vệ chỉ vào Kim Anh và Chi Mai mà nói. Hữu Thiện cũng đã đi tới. Cô khoanh tay cười chế giễu đứng ngoài xem trò hề này ra sao.

Trịnh Kim nói:

– Đây là vợ cháu mà.

“Ồ…”

Những tiếng kêu lên kinh ngạc của mọi người xung quanh. Cô người con ôm miệng không tin

– Sao có thể chứ. Đẹp trai vậy mà…

– Ừ đẹp trai thật đấy. Còn trẻ thế mà đã có vợ rồi cơ á.

– Cậu ta nhìn như công tử thế kia mà vợ làm trộm vặt à…

Mọi người lại đổ ánh nhìn tò mò về phiá hai cô gái. 1 trong 2 ai là vợ của cậu ta.

Chi Mai lẫn Kim Anh cũng sửng sốt trước câu nói của Trịnh Kim. “Cậu ta không hề xấu hổ khi thừa nhận mình là vợ sao…”. Đến lúc này Kim Anh tháo hẳn khăn bịp mặt ra,cô không còn gì để giấu giếm nữa. Chi Mai cũng vậy.Cô nhìn Trịnh Kim bằng ánh mắt kích động vô cùng “Công nhận Kim Anh có người chồng như vậy thật quá lí tưởng”.

Ông bảo vệ có vẻ vẫn hoài nghi về thân thế của họ. Ông hỏi:

– Vậy hai cô cho tôi xem chứng minh.

Kim Anh móc trong túi sách ra chứng minh,Chi Mai cũng thế. Hai người đưa cho ông bảo vê. Xem xong ông ta tươi cười trả bù cho ban nãy:

– Có chút hiểu lầm. 2 cô thông cảm tại tôi…

Hữu Thiện cũng đờ người vài giây khi Trịnh Kim dám nhận thân quen lại còn nhận là vợ một người bị tình nghi là dân hai ngón nữa chứ. Hữu Thiện cắn môi lườm Kim Anh đầy tức tối.

Cô thấy tình hình xuôi lặng, nên liền nhảy vào lấy điểm với Trịnh Kim:

– Chú à, lần sau phải nhìn người cho kĩ một chút chứ. Làm ăn vậy thì mất hết khách mất. Bạn cháu như này mà chú bảo ăn cắp là sao?

Người bảo vệ cúi đầu xin lỗi. Mọi người cũng dần dà tản đi.Hữu Thiện hỏi han Kim Anh:

– Sao lại ra nông nỗi này vậy cậu.

Kim Anh cười cười gãi đầu không biết nên trả lời câu hỏi của Hữu Thiện sao đây. Chi Mai thấy bạn rơi vào thế bí cô liền chen vào:

– Thì…tại tôi rủ…rủ.- Chi Mai cũng không biết phải nói thế nào cho hợp lý.Cô gãi đầu tình thế gấp quá nên nói bừa:

– Tại tôi thấy Nguyên Khang đi cùng nhỏ khác nên tôi rủ Kim Anh theo dõi thập thòmãi ngoài đây nên bị bảo vệ hiểu nhầm…Đúng không Kim Anh.

Chi Vai hích nhẹ khửu tay vào eo Kim Anh dựt dựt mắt.Kim Anh nuốt khan gật gật đầu. Trịnh Kim cau nhìn Kim Ah dò xét. Hữu Thiện thấy hai người này như có gì đó đang giấu giếm nhưng không tiện hỏi nên đành thôi. Hữu Thiện gật gù:

– Ra vậy.

Kim Anh cười nói:

– Thôi hai người đi chơi tiếp đi.Mình về.

Kim Anh kéo tay Chi Mai.Chi May ớ người,vừa đi vừa hỏi:

– Sao mày để hai người họ đi chung vậy.Phải bảo Trịnh Kim đưa mày về chứ.Vợ chồng kiểu gì thế.

– Thôi về.Nói bé thôi.

– Nói bé cái gì,mày là vợ cậu ta cơ mà.

– Im. – Kim Anh bịpmồm kéo nhanh Chi Mai ra khỏi đấy.

Ra đến ngoài Chi Mai bực mình hất tay Kim Anh ra , nhăn nhó nói:

– Mày phải đòi lại vị trí chứ. Để Trịnh Kim đi với nhỏ Hữu Thiện thế à.

– Kệ đi. Về thôi.

– Về là về thế nào.Thế mày rủ tao đến đây làm gì chẳng phải mày ghen nên mới đến đây rình à.
“ghen”. Kim Anh nghe từ ghen của Chi Mai cô mới sực tỉnh. Mình ghen à?? Kim Anh lắc đầu “Không thể nào thế được,”.

– Ghen cái gì.

Chi Mailúc này mới cảm thấy có gì đólà lạ, Cô nhìn Kim Anh thăm dò:

– Mày có bí mật gì đúng không.

– Không.

– Có.Tao chắc chắn. Giữa mày và Trịnh Kim có bí mật gì khai mau.

– Đã bảo không rồi mà lại.

– Chắc mày với cậu ta cãi nhau chứ gì nên cậu ấy mới bỏ đi theo gái đúng không.

Kim Anh hú hồn tưởng Chi Mai đoán mình và Trịnh Kim chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thôi. May là Chi Mai lại nghĩ khác. KimAnh thở phào nhẹ nhõm. Cô gật đầu, giả vờ buồn buồn:

– Đúng rồi. Thôi về đi, ở đây giây phút nào là nhục giây phút ấy.

– Sao không nói sớm. Đi về.

Hai người lên xe đi về.

Hữu Thiện khoác tay Trịnh Kim tươi cười nói:

– Mình đi ăn nhé. Cũng 5rưỡi rồi.

– Ừ.

Hữu Thiện không hề vừalòng với thái độ miễn cưỡng của Trịnh Kim nhưng vẻ mặt cô vẫn không biểu lộ ra ngoài. Hữu Thiện không biết như nào chỉ cần có Trịnh Kim bên cạnh và làm cho Kim Anh không thể gần Trịnh Kim là cô thoả mãn rồi.
6rưỡi… Trịnh Kim đưa Hữu Thiện về nhà cô rồi anh vòng xe qua nhà Tử Kỳ.

9h…rồi…

Kim Anh ngồi xem phim mà ruột gan cứ nóng hết cả lên.Cô làu bàu :” Đi đâu mà suốt cả buổi chiều đến 9h vẫn chưa về vậy”. Kim Anh đói quá. Cô vào trong bếp mở tủ lạnh lên “Trả còn gì trừ mấy chai sữa bò” Kim Anh thở dài ngao ngán, cô đóng tủ lạnh lại ngồi chống cằm trên chiếc bàn ăn trong bếp.

Trong túi cô bây giờ trả còn đồng nào. Chỉ còn tiền mừng hồi đám cưới trong thẻ.Cô vẫn chưa đụng tới lần nào. Kim Anh rất ngại khi dùng đến số tiền ấy mặc dù nó đã thuộc về mình, Trịnh Kim cũng rất hào phóng khi đã nhường hết số tiền mừng vào tài khoản của cô mà không lấy xu nào.

Kim Anh xoa bụng. Thường ngày Trịnh Kim hay đưa cô đi siêu thị mua đồ đương nhiên hầu bao sẽ là cậu. Hôm nay TRịnh Kim đi chơi với gái rồi, cô cũng đói luôn.

Kim Anh lững thững ra ngoài phòng khách nằm phịch xuống bộn salong xem phim tiếp để quên đi cơn đói.Cô ngủ quên lúc nào cũng không biết.

10h…

Trịnh Kim mở cửa thay dép vào nhà.Cậu thấy Kim Anh đang nằm giang chân giang tay chình ình ngoài ghế. Trịnh Kim đi lại quẳng túi sách da xang một góc ghế đơn. Cậu cúi người lay cô dậy:

– Này…vào kia ngủ không bị lau lưng đấy..

Trịnh Kim đã cố lay người cô rồi mà Kim Anh vẫn ngủ như chết. Cô trở mình quay người xang hướng khác. Trịnh Kim thở hắt ra. Cậu khom người.Nhẹ nhàng bế Kim Anh lên đưa cô vào phòng ngủ. Trịnh Kim từ từ đặt Kim Anh xuống giường chẳng may mất đà ngã ập xuống,mặt cậu chạm mặt Kim Anh và đương nhiên là môi cũng chạm môi. Kim Anh giật mình mở bừng mắt. Trịnh Kim cũng trố mắt ra…2 cặp mắt tròn xoe nhìn nhau…


Trước Sau
Loading...