Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 7


Trước Sau

CHƯƠNG 7
– Trời ơi … giày mình đá đi đâu rồi, lược nữa, cặp nữa …. Á á á á á ….

Tiếng hét thất thanh của Kim Anh vang lên. Cô đang chạy qua chạy lại tìm đồ của mình. Hôm nay là ngày đi học đầu tiên của mình, mà Kim Anh đã dậy muộn lại còn ném đồ linh tinh làm cho bây giờ không thể biết những thứ đồ đó ở đâu.

Sau một hồi loay hoay lục lọi cuối cùng Kim Anh cùng tìm thấy đồ mình cần. Cô nhanh chóng thay cầm áo chỉnh chu lại ” nhan sắc”. Rồi gọi điện kêu taxi đến trường.

Đang đi bỗng

– Kịch … cục … cục … cục.

Chiếc taxi không hiểu sao kêu lên một tràng tiếng rồi giựt giựt rồi dừng cái ” phịch”. Chú taxi mặt đần ra. Kim Anh mặt tái mét. Cô lắp bắp hỏi :

– Xe … xe bị gì vậy chú.

Chú taxi quay lại vẻ mặt tội nghiệp :

– Chắc nó trục trặc rồi … cháu .

Kim Anh tái mặt . ” Xui xẻo”. Cô nhìn lên đồng hồ tính tiền rồi rút 50 nghìn ra chả cho chú taxi. Rồi đẩy cửa chạy một mạch. Chú taxi đằng sau vẫn ý ới :

– Cháu ơi còn thừa 12 nghìn này.

Chạy một mạch đến trường ai ngờ trường đã đóng cổng rồi. Cô đứng chống hông thở dốc ra lẩm bẩm, nói đứt quãng :

– Thật là … xui xẻo. Mới ngày đầu … đã

– Muộn rồi.

Tự nhiên có tiếng con trai vang lên sau lưng. Kim Anh giật mình quay phắt lại :

– Woa … trai đẹp. – Cô mồm chữ O mắt sang long lanh, bật thốt.

Anh chàng đẹp trai ngạc nhiên, thắc mắc hỏi trong lòng . ” Con nhỏ này bị dở hơi à?”. Nhìn cái mặt kìa, mồm há hốc chảy cả nước … miếng. Cổ thì rụt lại như con rùa. Mình biết mình đẹp trai nhưng không đến nỗi nhỏ Kim Anh không nhận ra chứ.Đúng là … Đúng! Anh chàng đẹp trai đó là Thế Du. Chỉ anh mới nói Kim Anh thế thôi. Anh lạnh lùng buông từng chữ :

– Ngậm mồm vào, mặt đã ngu còn thích làm ngu hơn.

Kim Anh như cái máy lập tức đóng “khoang tàu” lại, cô đứng thẳng người lên, ngẩng mặt cao lên để lấy lại phong độ, Kim Anh mỉm cười cao giọng :

– What’s your name ?

– Con điên .

Thế Du nói hai từ rồi quay người đi. Thấy mình như một con ngố để người ta ****. Nhưng vì là … trai đẹp nên Kim Anh bỏ qua. Cô chạy theo anh :

– Ê … cậu là ai? Ê … chờ với … cậu đi đâu vậy.

Đã đi học muộn lại còn có thời gian hỏi mình “cậu là ai”.

Thế Du xọc hai tay vào túi quần đồng phục đứng lại nhìn cô :

– Muốn vào học không?

Kim Anh gật đầu lia lịa, mắt lấp lánh ánh sao hi vọng.

Thế Du bước tiếp :

– Theo tôi.

Kim Anh lập tức đi theo chân “anh đẹp trai”.

Thế Du đi vòng ra sau trường. Anh dừng lại, Kim Anh cũng dừng theo. Ngước lên thấy trước mặt mình là bức tường bao của trường. Cô bật thốt :

– Không lẽ… – Vừa nói cô vừa chỉ tay về phía bức tường.

Chưa để Kim Anh nói hết Thế Du đã đến gần bức tường lầy vài cục gạch xung quanh đấy xếp chồng lên nhau rồi bảo :

– Trèo đi.

Kim Anh trợn tròn mắt. Đáng nhẽ trong trường hợp này anh ta phải bế mình bay cái ” vèo” qua tường như các nam chính như phim kiếm hiệp chứ nhỉ. Kim Anh nghĩ. Nhưng cũng bước đến đống gạch đã được xếp ngay ngắn. Cô đứng, rồi ngước lên “sao nó xa vời thế nhỉ”.

Nuốt nước bọt vào trong cổ, kim Anh chỉ lên trên tường :

– Sao tớ trèo lên được. Cao thế này.

– Bám vào tường. Tôi ở dưới đẩy lên.

Kim Anh làm theo, cô cố gắng hết sức để bám vào thành tường, Thế Du ở dưới đẩy. Kim Anh bỗng thấy nhột khi có bàn tay con trai đụng vào chỗ nhạy cảm của mình, một tay cô bám vào thành tường, một tay cô đánh đánh vào tay Thế Du, anh nhăn mặt :

Loading...

– Làm trò gì thế.

Kim Anh dở khóc dở cười :

– Tay cậu … sờ vào mông tớ.

Thế Du nghe xong sững người, cậu thả tay ra luôn làm Kim Anh chới với nửa người bên trên nửa người bên dưới, cô méo mó :

– Giúp … giúp tớ.

Thế Du nhìn Kim Anh :

– Giúp thì bảo sờ mông, không giúp thì cũng kêu. Giờ chốt hạ muốn gì?

Kim Anh mỏi tay vì phải bám vào thành tường, cô toát mồ hôi :

– Giúp … giúp.

Thế Du đưa tay lên đỡ người Kim Anh, cậu đứng lên trên mấy cục gạch rồi đẩy người cô lên. Kim Anh ngồi lên được thành tường, cô thở phào nhẹ nhõm :

– May … không ngã. – Rồi cô cười toe toét.

Kim Anh cúi mặt xuống nhìn Thế Du :

– Còn cậu thì sao.

Kô nói gì, Thế Du tháo cặp quẳng sang phía bên trong trường, rồi anh đứng lên phiến đá co người bật nhảy ” phóc” sang bên tường dễ như trở bàn tay.

Kim Anh nhìn Thế Du vẻ khâm phục ” hóa ra biết khinh công thế mà không … bế mình bay”, cô nói :

– Cậu giỏi thật đấy.

Thế Du vẫn kô nói gì, cậu cúi xuống cầm chiếc cặp sách lên đi thẳng để lại Kim Anh ngồi ở trên vách tường phân cách, cô ú ớ :

– Ơ … ấy … ơ …. Khoan đi.

Kim Anh vừa nói vừa dơ tay ra với. Nhưng Thế Du đã đi được một đoạn rồi, cô lọ mọ mãi mới tiếp đất an toàn, Kim Anh chạy hộc tốc theo Thế Du . Đến khi đuổi kịp anh thì chợt có một giọng nói ồm ồm vang lên phía sau lưng, thật man rợn :

– Đứng lại.

Hai chữ được nhấn mạnh làm cho người nghe phải dựng tóc gáy. Kim Anh định quay lại nhìn thì Thế Du ngăn :

– Đừng quay lại.

Nói rồi anh cầm tay Kim Anh kéo cô chạy đi một mạch, đằng sau thầy quản sinh vẫn không buông tha, ông vừa đuổi theo vừa quát :

– Hai anh chị đứng lại cho tôi … tôi mà bắt được thì đừng trách.

Lời đe dọa của thầy giám thị càng ngày càng nhỏ dần đi rồi không nghe thấy gì nữa. Chắc vì đã có tuổi nên thầy không được bền sức như trước, Thế Du kéo Kim Anh chạy lên tận sân thượng của trường, anh buông tay cô ra.
Hai người đều cúi xuống chống tay vào đầu gối thở dốc, Kim Anh vừa thở vừa cười, nói :

– May thật đấy.

Đứng một lúc cho máu lưu thông rồi Thế Du ngồi bệt xuống đất, Kim Anh ngạc nhiên :

– Ơ, cậu kô định vào lớp học à?

Thế Du lắc đầu. Cô tiếp :

– Vậy tớ đi trước nhé.

Thế Du phẩy tay ý bảo cô đi đi, Kim Anh mỉm cười mở cửa đi về lớp. Thế du nằm trườn người xuống đất. Anh gập người vào vì cơn đau bụng lại tái phát.

Kim Anh đang đi thì đột nhiên nhớ lại là mình kô biết phòng học ở đâu. Bây giờ tìm thì chắc sẽ muộn lắm, cô trở ngươc lại sân thượng tìm “anh đẹp trai”.

Nghe có tiếng bước chân, Thế Du gượng ngồi dậy làm vẻ như không có gì. Kim Anh cười hề hà với anh rồi hỏi :

– Cậu gì cho tớ hỏi ban Quản trị – Kinh doanh của trường ở chỗ nào.

– Tầng 3. Phòng 13.

– Ờ. – Kim Anh cười nhẹ rồi cúi đầu chào Thế Du.

Cô đi theo chỉ dẫn của anh vào lớp. Vì lí do mới đi Anh về không biết đường nên cô được vào lớp mà không gặp nguy hiểm nào.

Còn lại Thế Du ôm bụng nhăn nhó, mồ hôi túa ra đầm đìa trên gương mặt thanh tú, cậu mở cặp lấy thuốc ra uống. Một lúc sau cơn đau vơi dần, vơi dần , cậu ngả lưng dựa người vào tường ngủ thiếp đi.


Trước Sau
Loading...