Ôsin nổi loạn – full

Ôsin nổi loạn – Chương 6


Trước Sau

CHƯƠNG 6
Hôm sau Kim Anh dậy thật sớm sang nhà Thế Nam , cô lễ phép chào hỏi ông Trình rồi xin phép lên phòng Thế Nam .

Kim Anh chạy ùa lên phòng anh , thấy Thế Nam vẫn còn đang nằm ngủ , Kim Anh lại giường dựt tung chiếc mền ra, gọi dồn dập :

– Anh Nam , anh Nam , anh Nam dậy đi…

Thế Nam đang ngủ nghe có tiêng người léo nhéo bên tai , anh càu nhàu :

– Đang ngủ , xê ra .

Kim Anh bực mình phát thật mạnh vào người anh :

– Dậy.

Thế Nam đau rát người , anh bật dậy , nói giọng ngái ngủ :

– Chuyện gì vậy ?

Kim Anh chạy vào WC mang ra chiếc khăn mặt đưa cho Thế Nam :

– Anh lau mặt cho tỉnh đi rồi em nói cái này cho nghe .

Thế Nam mắt nhắm mắt mở nhăn nhó nhìn Kim Anh r cầm lấy chiếc khăn lau mặt :

– Rồi đấy , có chuyện gì mà em căng thẳng vậy ?

Kim Anh ấp úng :

– Ba em… hôn ước… thì em với anh rồi mẹ em…Trời ơi.

– Kim Anh vò đầu tóc rối tung lên, cô kô biết nên nói như nào để Thế Nam hiểu , đầu óc cô bây giờ đang rất hỗn lọan , Thế Nam ngớ người nhìn Kim Anh :

– Em nói gì vậy ?

– Em…

Cô ngồi phịch xuống giường ôm đầu suy nghĩ ” nên bắt đầu từ đâu đâu đây ” . Thế Nam nhìn cô mà cũng rối theo . Anh giục :

– Chuyện gì ? Em nói rõ ra xem nào .

Kim Anh hít 1 hơi dài rồi kể lại chuyện tối hôm qua mà ba nói với cô. Thế Nam nghe xong , thở phào :

– Tưởng chuyện gì nguy hiểm lắm . Cái đấy anh biết trước em một hôm rồi .

– Ơ, anh biết hết rồi sao k nói với em ?

Thế Nam mỉm cười :

– Thì giờ em cũng biết rồi đấy thôi .

Kim Anh nhìn anh cười mà lòng như lửa đốt :

– Sao anh tỉnh như không vậy . Em đang lo muốn chết đây này .

Thế Nam nhún vai :

– Lo thì cũng làm được gì , để từ từ tính cũng được , chúng mình còn thời gian mà .

Thế Nam đứng dật kéo tay Kim Anh :

– Thôi đừng nhăn nhó nữa xấu lắm . Anh em mình đi ăn đi . Có thực mới vực được đạo chứ .

Kim Anh gật đầu đồng ý :

– Anh nói cũng đúng.

Hai người xuống nhà chào ông Trình rồi ra ngoài, Thế Nam hỏi :

– Mà này, bao giờ em nhập học vậy?

– Hai ngày nữa anh ạ.

– Ừ thế em xin vào trường thằng Tú Anh học à?

Kim Anh gật đầu, nói :

– Sao anh biết ?

– Đoán vậy.

– Đúng rồi, em vào trường đấy đấy mà có gì không anh?

Thế Nam lắc đầu :

– Không anh hỏi vậy. Thế thì em học cùng trường với thằng Du đấy.

Kim Anh nhìn Nam tò mò :

– Ơ, mà sao anh biết thằng Tú Anh nhà em. Ừ thì năm lớp 10 thằng Du với nó học cùng nhau đến giờ mà. Chúng nó bạn thân đấy, thằng Tú Anh hay đến nhà anh chơi nên biết được là họ hàng với em.
Kim Anh gật gù :

– À ra là thế.

Bỗng tiếng chuông điện thoại của Kim Anh vang lên làm cắt ngang câu chuyện :

– Ơi chị nghe.

– …

– Ừ được rồi, mai chị qua .

– …

– Nhớ rồi. Nói nhiều.

– …

– Ừ hì hì.

Kim Anh cúp máy, cô quay sang Thế Nam cười :

– Thằng này đốt hương muỗi cũng lên. Vừa nhắc đến nó, nó đã gọi điện cho em .

Thế Nam cười. Anh cho xe tấp vào quán ăn . Hai người cùng sóng đôi vào hàng, Thế Nam chợt thấy Thế Du. Anh đang định lên tiếng thì Thế Du đã đưa tay lên miệng muốn nói ” Đừng nói gì, ăn đi”. Thế Nam nhíu mày khó hiểu nhưng cũng làm theo.

Thế Du ăn nhanh chóng rồi ra ngoài tính tiền luôn cho anh mình và cả Kim Anh . Lúc sau Thế Nam ra định thanh tóan tiền thỳ chủ quán bảo đã có người trả cho rồi. Anh cười đóan ngay là Thế Du .
Thế Nam quay qua Kim Anh vừa cười vừa hỏi :

– Hôm nay ăn ngon kô ?

– Bình thường như mọi khi thôi.

– Anh thấy ngon hơn đấy chứ .

Kim Anh ngẩn người :

– Sao lại vậy ?

– Ăn chùa thỳ chả ngon hơn.

Kim Anh chỉ tay vào mặt Thế Du nói to :

– Cái gì ? Anh ăn xong kô trả tiền cho người ta à ?

Thế Nam đánh nhẹ vào đầu Kim Anh :

– Vớ vẩn , nhìn anh thế này mà phải đi ăn quỵt của người ta à ? Ý anh là có người trả tiền cho mình ấy

– À, ra vậy. Ơ mà ai vậy anh sao em không thấy ai cả.

– Thằng Du đấy.

Kim Anh nghe tên Thế Du mà suýt nôn tô phở vừa ăn ra .” Lại dính vào cái thằng vừa xấu vừa béo vừa đàn bà ấy rồi” . Nhưng cô cũng cảm thấy hụt hẫng. Cô đã về Việt Nam gần một tháng rồi sao Thế Du không qua hỏi thăm biết hai nhà cách nhau chỉ là cái cột điện .

Cô ngạc nhiên nếu là Thế Du sao cô lại không thấy anh, thì anh trả kiểu gì. Cô hỏi Thế Nam :

– Ơ sao em không thấy nó vậy.

Thế Nam cười :

– Em làm sao nhận ra nó được. Nó …

Thế Nam chưa kịp nói hết câu, Kim Anh đã chen ngang :

– Xời, cái thằng đấy có gì mà không nhận ra. Xấu nổi trội hơn người dễ nhận ra thấy mồ. – Rồi cô vừa cười vừa phẩy phẩp tay.

Thế Nam nghe xong sặc sụa, tròn mắt nói :

– Em thử tả nó anh xem nào.

Kim Anh cao giọng :

– Mắt bé, mũi long vương, mồm mỏng má phệ, người thì lùn lại còn béo nữa chứ. Xấu người xấu nết xấu gần hết.

Thế Nam nghe Kim anh tả về em mình mà không thể nào nhịn được cười, anh cười ầm lên :

– Trời … nó xấu … dã man vậy cơ à.

Nói rồi anh lại cười them một tràng nữa. Kim Anh lấy làm lạ. ” Mình tả có gì sai à, chẳng qua là hơi quá sự thật tý thôi chứ có đáng gì với vẻ đẹp của hắn đâu”. Cô vỗ vai Thế Nam :

– Này, anh cười gì vâyk. Em nói không đúng à?

Thế Nam vừa cười vừa dơ ngón tay cái lên :

– Nể em luôn. Trí tưởng tượng bay cao thật.

Tự nhiên bị mắng khéo, kim Anh la :

– Tưởng tượng gì chứ. Sự thật mất lòng mà.

Thế Nam cố nhịn không cười nữa, anh hắng giọng :

– Đấy chỉ là lúc bé thôi. Giờ nó khác rồi.

Kim Anh không thèm nghe, xua tay :

– Thì cùng lắm nhỉnh hơn được một tý nữa chứ gì. Kệ nó đi em không quan tâm.

Thế Nam cười thầm. Đến khi em gặp nó rồi em sẽ phải hối hận.

Hai người lên xe về không ai nói với nhau nữa. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.

Loading...

CHƯƠNG 6
Hôm sau Kim Anh dậy thật sớm sang nhà Thế Nam , cô lễ phép chào hỏi ông Trình rồi xin phép lên phòng Thế Nam .

Kim Anh chạy ùa lên phòng anh , thấy Thế Nam vẫn còn đang nằm ngủ , Kim Anh lại giường dựt tung chiếc mền ra, gọi dồn dập :

– Anh Nam , anh Nam , anh Nam dậy đi…

Thế Nam đang ngủ nghe có tiêng người léo nhéo bên tai , anh càu nhàu :

– Đang ngủ , xê ra .

Kim Anh bực mình phát thật mạnh vào người anh :

– Dậy.

Thế Nam đau rát người , anh bật dậy , nói giọng ngái ngủ :

– Chuyện gì vậy ?

Kim Anh chạy vào WC mang ra chiếc khăn mặt đưa cho Thế Nam :

– Anh lau mặt cho tỉnh đi rồi em nói cái này cho nghe .

Thế Nam mắt nhắm mắt mở nhăn nhó nhìn Kim Anh r cầm lấy chiếc khăn lau mặt :

– Rồi đấy , có chuyện gì mà em căng thẳng vậy ?

Kim Anh ấp úng :

– Ba em… hôn ước… thì em với anh rồi mẹ em…Trời ơi.

– Kim Anh vò đầu tóc rối tung lên, cô kô biết nên nói như nào để Thế Nam hiểu , đầu óc cô bây giờ đang rất hỗn lọan , Thế Nam ngớ người nhìn Kim Anh :

– Em nói gì vậy ?

– Em…

Cô ngồi phịch xuống giường ôm đầu suy nghĩ ” nên bắt đầu từ đâu đâu đây ” . Thế Nam nhìn cô mà cũng rối theo . Anh giục :

– Chuyện gì ? Em nói rõ ra xem nào .

Kim Anh hít 1 hơi dài rồi kể lại chuyện tối hôm qua mà ba nói với cô. Thế Nam nghe xong , thở phào :

– Tưởng chuyện gì nguy hiểm lắm . Cái đấy anh biết trước em một hôm rồi .

– Ơ, anh biết hết rồi sao k nói với em ?

Thế Nam mỉm cười :

– Thì giờ em cũng biết rồi đấy thôi .

Kim Anh nhìn anh cười mà lòng như lửa đốt :

– Sao anh tỉnh như không vậy . Em đang lo muốn chết đây này .

Thế Nam nhún vai :

– Lo thì cũng làm được gì , để từ từ tính cũng được , chúng mình còn thời gian mà .

Thế Nam đứng dật kéo tay Kim Anh :

– Thôi đừng nhăn nhó nữa xấu lắm . Anh em mình đi ăn đi . Có thực mới vực được đạo chứ .

Kim Anh gật đầu đồng ý :

– Anh nói cũng đúng.

Hai người xuống nhà chào ông Trình rồi ra ngoài, Thế Nam hỏi :

– Mà này, bao giờ em nhập học vậy?

– Hai ngày nữa anh ạ.

– Ừ thế em xin vào trường thằng Tú Anh học à?

Kim Anh gật đầu, nói :

– Sao anh biết ?

– Đoán vậy.

– Đúng rồi, em vào trường đấy đấy mà có gì không anh?

Thế Nam lắc đầu :

– Không anh hỏi vậy. Thế thì em học cùng trường với thằng Du đấy.

Kim Anh nhìn Nam tò mò :

– Ơ, mà sao anh biết thằng Tú Anh nhà em. Ừ thì năm lớp 10 thằng Du với nó học cùng nhau đến giờ mà. Chúng nó bạn thân đấy, thằng Tú Anh hay đến nhà anh chơi nên biết được là họ hàng với em.
Kim Anh gật gù :

– À ra là thế.

Bỗng tiếng chuông điện thoại của Kim Anh vang lên làm cắt ngang câu chuyện :

– Ơi chị nghe.

– …

– Ừ được rồi, mai chị qua .

– …

– Nhớ rồi. Nói nhiều.

– …

– Ừ hì hì.

Kim Anh cúp máy, cô quay sang Thế Nam cười :

– Thằng này đốt hương muỗi cũng lên. Vừa nhắc đến nó, nó đã gọi điện cho em .

Thế Nam cười. Anh cho xe tấp vào quán ăn . Hai người cùng sóng đôi vào hàng, Thế Nam chợt thấy Thế Du. Anh đang định lên tiếng thì Thế Du đã đưa tay lên miệng muốn nói ” Đừng nói gì, ăn đi”. Thế Nam nhíu mày khó hiểu nhưng cũng làm theo.

Thế Du ăn nhanh chóng rồi ra ngoài tính tiền luôn cho anh mình và cả Kim Anh . Lúc sau Thế Nam ra định thanh tóan tiền thỳ chủ quán bảo đã có người trả cho rồi. Anh cười đóan ngay là Thế Du .
Thế Nam quay qua Kim Anh vừa cười vừa hỏi :

– Hôm nay ăn ngon kô ?

– Bình thường như mọi khi thôi.

– Anh thấy ngon hơn đấy chứ .

Kim Anh ngẩn người :

– Sao lại vậy ?

– Ăn chùa thỳ chả ngon hơn.

Kim Anh chỉ tay vào mặt Thế Du nói to :

– Cái gì ? Anh ăn xong kô trả tiền cho người ta à ?

Thế Nam đánh nhẹ vào đầu Kim Anh :

– Vớ vẩn , nhìn anh thế này mà phải đi ăn quỵt của người ta à ? Ý anh là có người trả tiền cho mình ấy

– À, ra vậy. Ơ mà ai vậy anh sao em không thấy ai cả.

– Thằng Du đấy.

Kim Anh nghe tên Thế Du mà suýt nôn tô phở vừa ăn ra .” Lại dính vào cái thằng vừa xấu vừa béo vừa đàn bà ấy rồi” . Nhưng cô cũng cảm thấy hụt hẫng. Cô đã về Việt Nam gần một tháng rồi sao Thế Du không qua hỏi thăm biết hai nhà cách nhau chỉ là cái cột điện .

Cô ngạc nhiên nếu là Thế Du sao cô lại không thấy anh, thì anh trả kiểu gì. Cô hỏi Thế Nam :

– Ơ sao em không thấy nó vậy.

Thế Nam cười :

– Em làm sao nhận ra nó được. Nó …

Thế Nam chưa kịp nói hết câu, Kim Anh đã chen ngang :

– Xời, cái thằng đấy có gì mà không nhận ra. Xấu nổi trội hơn người dễ nhận ra thấy mồ. – Rồi cô vừa cười vừa phẩy phẩp tay.

Thế Nam nghe xong sặc sụa, tròn mắt nói :

– Em thử tả nó anh xem nào.

Kim Anh cao giọng :

– Mắt bé, mũi long vương, mồm mỏng má phệ, người thì lùn lại còn béo nữa chứ. Xấu người xấu nết xấu gần hết.

Thế Nam nghe Kim anh tả về em mình mà không thể nào nhịn được cười, anh cười ầm lên :

– Trời … nó xấu … dã man vậy cơ à.

Nói rồi anh lại cười them một tràng nữa. Kim Anh lấy làm lạ. ” Mình tả có gì sai à, chẳng qua là hơi quá sự thật tý thôi chứ có đáng gì với vẻ đẹp của hắn đâu”. Cô vỗ vai Thế Nam :

– Này, anh cười gì vâyk. Em nói không đúng à?

Thế Nam vừa cười vừa dơ ngón tay cái lên :

– Nể em luôn. Trí tưởng tượng bay cao thật.

Tự nhiên bị mắng khéo, kim Anh la :

– Tưởng tượng gì chứ. Sự thật mất lòng mà.

Thế Nam cố nhịn không cười nữa, anh hắng giọng :

– Đấy chỉ là lúc bé thôi. Giờ nó khác rồi.

Kim Anh không thèm nghe, xua tay :

– Thì cùng lắm nhỉnh hơn được một tý nữa chứ gì. Kệ nó đi em không quan tâm.

Thế Nam cười thầm. Đến khi em gặp nó rồi em sẽ phải hối hận.

Hai người lên xe về không ai nói với nhau nữa. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.


Trước Sau
Loading...